101 END - Chương 173: - Hắc kỵ sĩ thuần ái Lee Soo-hyun (2)

Chương 173 - Hắc kỵ sĩ thuần ái Lee Soo-hyun (2)

Tôi nhìn người đàn ông tự giới thiệu là Lee Soo-hyun và nhận ra một điểm kỳ lạ.

Các mạch ma lực trong cơ thể anh ta xoắn lại như những sợi chỉ. Hoàn toàn không có đường dẫn ma lực trong cơ thể vốn được tạo ra bởi sự chồng chéo với huyết quản.

‘Aha, ra là vậy, hèn gì bảo là ta của một thế giới đảo ngược...’

Ngay khi nhận ra sự thật đó, tôi hiểu được chân ý trong lời nói của Lord lúc trước.

Đôi bàn tay thô ráp với những vết chai sạn.

Hình ảnh anh ta đứng cạnh người phụ nữ với thần thánh lực thoắt ẩn thoắt hiện như một Thánh nữ, trông vừa giống mà cũng vừa khác với tôi.

"Dũng giả của đức tin, tại sao một người tôn quý như ngài lại đến nơi tồi tàn này..."

Thanatos vừa nhìn thấy Lee Soo-hyun đã lập tức thay đổi thái độ, thu lại đòn tấn công như thể không muốn tiếp tục chiến đấu nữa.

Nhìn cách gọi là Dũng giả của đức tin, liệu anh ta có phải là một sự tồn tại tương tự như Kyle – trái ngược hoàn toàn với kẻ không được thần linh lựa chọn như tôi?

"Việc này nằm ngoài thẩm quyền của ngươi. Không có chỗ cho thần linh chen chân vào cuộc chiến giữa những kẻ phàm trần."

Thanatos vẫn không ngừng quan sát cử động của người đàn ông tên Lee Soo-hyun đến tận cùng, hắn cố gắng thuyết phục để anh ta rút lui khỏi trận chiến.

"Chà, người thân đi tìm đứa cháu bỏ nhà ra đi là chuyện đương nhiên mà, phải không?"

Lee Soo-hyun giơ tay phải lên cao về phía bầu trời rồi trả lời, như thể chẳng hề bận tâm đến sự hiện diện của Thanatos.

Ầm─!

Một thanh đại kiếm lớn, nơi vô số thanh kiếm khác bị nung chảy và dính chặt vào nhau. Chỉ nhìn sơ qua cũng có thể thấy đó là sự tái sinh của một món vũ khí được tạo thành từ khoảng mười thanh kiếm.

"Thần sát kiếm (Thần Sát Kiếm), Grancia."

Từ dáng vẻ của Lee Soo-hyun khi nắm lấy chuôi kiếm có cái tên trùng với họ của Lord Grancia, một khí thế không thể xâm phạm đang tỏa ra ngùn ngụt.

Đây mới chính là thần linh thực sự sao?

Khác với Ma vương hay Thanatos, sức mạnh và các định luật vật lý mà ngay cả tầm mắt của tôi cũng không thể nắm bắt được đang vây quanh người đàn ông đó.

Một sức mạnh phi lý. Cảm giác kính sợ khi vượt qua giới hạn của con người dường như truyền thẳng vào cơ thể khiến tôi nổi cả da gà.

"...Ý ngài là sẽ không đàm phán sao. Tôi đã hiểu."

Thanatos đáp trả bằng cách phóng Idea về phía đó ngay lập tức, nhưng người đàn ông tên Lee Soo-hyun chỉ lặng lẽ xoay chuôi kiếm.

Keng! Choang!

Những âm thanh kim loại va chạm vào nhau liên tiếp như đang rèn sắt, thanh đại kiếm tách làm mười, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Một bộ giáp hắc kỵ sĩ mang dáng dấp giống giáp của Lord Grancia nhưng uy nghi và vạm vỡ hơn, đang bao bọc lấy cơ thể người đàn ông tên Lee Soo-hyun.

“Giờ thì ổn cả rồi. Astal. Ông của cháu là kẻ mạnh nhất mà.”

“Phải, dù không nói thì ta cũng đoán được.”

Vì thứ đó không phải là mượn sức mạnh từ nơi nào khác như Lord Grancia.

Đó là dấu ấn của thời gian và nỗ lực mà chính anh ta đã tự mình tích lũy. Là kết tinh của nỗ lực và ý chí.

Như thể khái niệm về niềm tin đã được thực thể hóa— Anh ta, trong bộ giáp hắc kỵ sĩ, đang thu mình lại như một con sói.

“Ha, haha… Nếu có thứ sức mạnh này, tôi ước gì anh dùng nó cho vị Thần Dị Giới kia thay vì tôi.”

Phừng, phừng, phừng—!

Dù ý niệm của Thanatos có tấn công dồn dập đến thế nào, tư thế của Lee Soo-hyun vẫn không hề lay chuyển dù chỉ một chút.

Giống như loài dã thú đang rình rập con mồi, anh chỉ thở dốc, hít vào rồi chờ đợi thời cơ.

“Tên đó ngay từ đầu đã có thể xâm lăng đến cả vũ trụ của ta nếu phong ấn bị phá giải, nên ta không thể lãng phí sức mạnh được.”

Khoảnh khắc đó, giọng nói của Lee Soo-hyun vang vọng khắp không gian và bóng hình anh biến mất trong chớp mắt.

“…Hắc Lang, Nanh Vuốt Bóng Đêm.”

Pắc—!

Oàng oàng oàng oàng—!

Và toàn bộ cảnh vật trước mắt vỡ vụn như những mảnh thủy tinh, rồi lại dính liền lại, kéo theo một làn sóng xung kích kinh hoàng.

Đó là những nhát chém siêu việt mà ngay cả thị lực động của ta cũng chỉ có thể bắt được những mảnh vụn nhỏ nhoi.

“Khự, khụ hự…!”

“Dù vậy, ta cũng không xóa sạch sự tồn tại của ngươi hoàn toàn. Lần tới, hãy đối xử tử tế hơn với chính bản thân mình ở dòng thế giới khác đi.”

Thanatos đảo mắt, phun ra ngụm máu đỏ sẫm rồi ngã gục, còn người đàn ông tên Lee Soo-hyun thì nhìn theo và thốt lên bằng chất giọng trầm thấp.

Sự đảo ngược nhân quả vượt trên không gian và thời gian. Ngay từ giây phút nắm lấy thanh kiếm, thất bại của Thanatos đã được định đoạt.

Nhận ra sự thật đó, ta cảm nhận được cảm giác ớn lạnh khi lưỡi kiếm sắc bén kề sát cổ mình.

“Soo-hyun à, anh chém mạnh tay quá khiến lũ trẻ sợ hãi rồi kìa.”

Như thể cảm nhận được nỗi sợ của ta và các đồng đội, người phụ nữ có mái tóc trắng cùng đôi tai sói đặc trưng đang quở trách Lee Soo-hyun bên cạnh.

Nếu nghĩ đến việc họ ôm ấp từ phía sau hay cọ má thể hiện tình cảm, thì ta suýt chút nữa đã quên bẵng mất đây là địa ngục.

“Anh xin lỗi, Fine. Anh không nghĩ đến chuyện đó… Chắc là vì chuyện này có liên quan đến cháu trai chúng ta nên anh đã hơi nghiêm túc quá.”

“Dù sao thì cũng không được. Anh định kết thúc mọi chuyện trước cả khi Kainel và Ariel đến sao. Những đứa trẻ đó cũng phải thể hiện hình ảnh ngầu lòi trước mặt cháu ngoại chứ.”

“Haha, anh xin lỗi. Nhưng mà anh cũng chưa dùng toàn lực đâu. Chỉ là bản ứng dụng của kỹ thuật mà chúng ta từng dùng khi chiến đấu ở Học viện ngày xưa thôi.”

Đây là bản ứng dụng của nhát chém từng dùng ở Học viện sao?

Ở nơi mà những sinh viên tuổi trưởng thành tụ họp, nghiên cứu tri thức và tìm tòi những cảnh giới cao hơn, lại làm ra chuyện thế này ư?

‘Đúng là những kẻ điên rồ… Rốt cuộc họ mạnh đến mức nào chứ? Thanatos, kẻ có thể coi là bản thể mạnh nhất trong vô vàn dòng thế giới, lại bị hạ gục chỉ trong một đòn…’

Ta thầm nghĩ trong đầu, còn người phụ nữ tên Fine thì liếc nhìn ta rồi cất tiếng.

“Ngươi, món đồ giả của Soo-hyun. Tâm địa ngươi đen tối lắm. Nếu thực sự muốn trở nên mạnh mẽ, đừng nghĩ những chuyện đó mà hãy quỳ xuống cầu xin đi.”

“……!!!”

Cái gì? Cô ta có năng lực đọc được suy nghĩ người khác giống ta sao? Trong khoảnh khắc, ta cảm thấy thân xác mình như bị đè nát bởi sát khí mà Fine tỏa ra.

Cảm giác như bị những chiếc gai nhọn như hoa hồng đen cuốn lấy toàn thân, và bịt chặt mặt khiến ta không thể thở nổi.

Nhưng,

“…Tôi không phải đồ giả. Chỉ là một pháp sư hèn mọn muốn bảo vệ những người quan trọng giống như các người thôi.”

Ta cắn chặt môi dưới đến bật máu, cầu xin người phụ nữ tên Fine.

Nếu có thể trở nên mạnh mẽ, nếu có thể mạnh hơn nữa tại đây để đánh bại Thanatos và Ma Vương Ergosum, rồi tiêu diệt cả kẻ đứng sau chúng.

Thì ta có thể đưa Victoria và các đồng đội an toàn trở về quê nhà, và ban cho họ một cuộc sống hạnh phúc.

“Dù thực sự là một sự tồn tại phản chiếu như tấm gương, tôi cũng không sống một cuộc đời yếu ớt để bị gọi là đồ giả đâu.”

Rồi ta bước mạnh một bước về phía trước. Dù toàn thân bị đè nén, đau đớn như thể trái tim bị bóp nghẹt, ta vẫn cố thể hiện quyết tâm của mình.

Và không biết điều đó có hiệu quả hay không.

“Phù phù, ta cứ ngỡ là Bad Ending route giống như đứa tóc đỏ ở đằng kia, nhưng xem ra không phải nhỉ.”

Bầu không khí thay đổi trong tức khắc. Người phụ nữ tên Fine khoác lên mình dáng vẻ thánh nữ mềm mỏng và ấm áp, tựa như Victoria.

“…Cô, cô là nhân cách kép sao?”

Nhận ra sự bất thường bằng đôi mắt nhìn thấu Mana, ta hiểu rằng có thứ gì đó đang chồng chéo lên cơ thể của một người.

“Gần giống vậy. Chính xác thì là ba bản thể của ta ở ba thế giới khác nhau đang cùng ở trong một thân xác.”

Bầu không khí lại thay đổi một lần nữa.

Lần này, người phụ nữ tên Fine trả lời ta bằng giọng điệu sắc lạnh và u tối hơn.

“Việc kết nối những khả năng của các dòng thế giới khác nhau lại làm một như thế này, được gọi là Grand Route.”

Ngay sau đó, người phụ nữ tự xưng là Fine Grancia vừa chậm rãi bước về phía Victoria vừa mỉm cười nhẹ.

“May mắn thay, cơ thể này còn mảnh khảnh hơn ta. Cứ tưởng là bản thể của ta ở thế giới phản chiếu nên ta đã lo lắng, nhưng xem ra không có nguy cơ Soo-hyun của chúng ta sẽ để ý tới.”

“……?”

“Nhưng phần để lại mùi hương trên người bạn đời thì giống đấy. Ừm, làm tốt lắm. Có thế thì những con mèo hoang khác mới không nhòm ngó được.”

Liếc nhìn cơ thể Victoria từ trên xuống dưới, Fine nói với cô ấy và nở nụ cười mãn nguyện như thể mình đã thắng cuộc.

“Anh xin lỗi, Astal… đúng không nhỉ? Vợ anh nổi tiếng là kẻ chiếm hữu rất cao. Dù đã kết hôn và có cháu rồi mà cô ấy vẫn thế đấy.”

Nhìn cảnh đó, Lee Soo-hyun đang toát mồ hôi hột, khiến ta cảm thấy như đang nhìn thấy trước tương lai của chính mình vậy.

* * *

Sau đó, một người đàn ông tóc vàng và một nữ elf tóc đỏ xuất hiện tại nơi này, khiến bầu không khí trở nên ồn ào náo nhiệt.

“Chuyện này thú vị thật đấy… Dù có là thế giới phản chiếu đi nữa, cũng không ngờ đến cái tên hay việc là Dũng giả mà cũng giống nhau đến thế.”

“Tôi cũng hơi bất ngờ đấy. Thêm vào đó, màu tóc lại giống hệt với người bên cạnh kia nữa.”

Ông ngoại của Lord Grancia tự giới thiệu là Kainel và Dũng giả Kyle nhìn nhau.

“Đã thế này thì phải chào hỏi cho tử tế mới được. Ta là Kainel, còn cô elf bên cạnh này là bạn thanh mai trúc mã cũng là vợ ta.”

“Tên tôi là Kyle Dragonica. Tôi cũng có một cô bạn thanh mai trúc mã đã hứa hôn ở quê nhà giống như ngài Kainel vậy.”

“Gì, thật á? Đến cả chuyện này cũng giống nhau sao? Vậy thì ta phải giúp cậu bắt Miragia bằng mọi giá mới được.”

“Được vậy thì chúng tôi biết ơn lắm. Chúng tôi sẽ tin tưởng vào các bậc Dũng giả tiền bối đã tiêu diệt được Ma Thần.”

“Hahaha…! Nhìn tên nhóc này xem này. Nói chuyện nghe lọt tai thật đấy! Được, ta thích cậu rồi!”

Giống như đang soi gương, cả hai thể hiện tính cách phóng khoáng cùng dáng vẻ của một dũng giả hiền lành, nhân hậu.

“Lord à, dù gì thì cũng không được tự ý đi cứu người mà không nói với bố mẹ một tiếng như thế chứ!”

“Con xin lỗi, bà ngoại Ariel…”

“Cũng may là còn mượn được Tâm Kiếm của tên mũ giáp kia đấy. Nếu không thì có khi đã mất mạng rồi!”

Và người phụ nữ elf tóc đỏ đang mắng Lord bên cạnh, Ariel, cũng có vẻ như không hề già đi chút nào giống như những người khác.

“Xin lỗi mọi người. Cháu ngoại tôi vẫn chưa kiểm soát được sức mạnh to lớn của mình… Nó cứ thích đi cứu người giống như ai đó vậy.”

“Không sao đâu ạ. Nhờ vậy mà chúng tôi mới giữ được mạng sống. Nhưng mà… cây gậy đó được làm từ lá cây Thế Giới sao ạ?”

“Hả? Sao cậu biết?”

“A, ngài có thể cho tôi chạm vào một lần được không…!! Lâu lắm rồi mới đến Ma Giới, tôi nhớ nhà quá…! Hoặc là ngửi mùi thôi cũng được…!”

Tarion, một elf khác, vừa nhận ra chất liệu cây gậy của Ariel vừa thở dốc cầu xin.

“Astal, xin lỗi vì mọi thứ hơi ồn ào nhé. Đáng lẽ ta chỉ định tìm Lord rồi rời khỏi vũ trụ này thôi… nhưng Fine nói rằng dạy dỗ các cậu có vẻ là điều đúng đắn.”

Pắc—!

Người đàn ông tên Lee Soo-hyun tiến lại gần ta và Victoria từ lúc nào, anh xoay chuôi kiếm, dùng bóng tối che phủ và cách ly không gian.

Không gian xung quanh biến thành một màu đen kịt trong tích tắc.

“Nếu đã sở hữu sức mạnh tầm này, tôi sẽ rất biết ơn nếu các người có thể tiêu diệt tên Miragia, vị Thần Dị Giới kia thay cho chúng tôi.”

Chứng kiến cảnh đó, ta sững sờ hỏi ngược lại Lee Soo-hyun.

Vì dù thế nào, một con người mạnh mẽ như anh ta trông vẫn thích hợp làm người anh hùng tiêu diệt Ma Vương hay Thần Dị Giới hơn chúng ta.

“Đáng tiếc là không thể. Tên Miragia đó là kẻ giống như tấm gương, tồn tại đồng thời ở cả hai vũ trụ. Có lẽ nếu cậu và ta không cùng ra tay vào một thời điểm thì ngay cả vết xước cũng không tạo ra được đâu.”

“…….”

“Lý do các vị thần ở thế giới của ta hoàn toàn không dùng được sức mạnh đối với Ma Vương cũng là vì tên Miragia đứng sau đó. Có lẽ các vị thần bên phía các cậu cũng tương tự thôi.”

Lee Soo-hyun lắc đầu đầy tiếc nuối và truyền đạt lý do tại sao các vị thần lại có thái độ cầm chừng từ trước đến giờ.

“Thế nên… cách duy nhất ta có thể đề nghị với các cậu là đây. Chế ngự Thanatos tại đây, và trở nên mạnh mẽ đến mức có thể giết chết những tên khác.”

“Cũng đúng thật. Dù nghĩ thế nào thì có vẻ tôi cũng còn món nợ phải trả cho Thanatos.”

Ta nói trong khi nhìn con Slime triệu hồi đang ngọ nguậy trên lòng bàn tay mình.

Bởi vì ta nghĩ rằng nơi mà Victoria giả nên thuộc về, không phải bên cạnh ta mà là bên cạnh Thanatos.

Chắc đây là điều đúng đắn.

Dù Thanatos có sống một cuộc đời u tối đến đâu, việc giữ hắn sống chung trong cơ thể mình cũng giống như đang không công nhận cuộc đời của đối phương vậy.

“Tôi không thể làm cho Victoria ở mọi dòng thế giới hạnh phúc như anh được. Thế nên… làm ơn hãy giúp tôi có thể nỗ lực hết mình.”

Ta quỳ xuống trước Lee Soo-hyun, người cũng có thể coi là một bản thể khác của chính mình, và cung kính xin được chỉ giáo.