Càng đi sâu vào trong làng, như thể đang tiến gần đến ngọn nguồn, màn sương mù bao quanh chúng tôi càng trở nên dày đặc hơn.
Tôi và Victoria cảm thấy chỉ nắm tay thôi là không đủ nên đã khoác tay nhau.
“Có nhất thiết phải giữ tư thế khiến những bộ phận nhạy cảm của cơ thể chạm nhau thế này không?”
Cảm nhận được sự tiếp xúc mang theo thần lực nặng nề, tôi đảo mắt cố gắng hết sức để tập trung sự chú ý vào hướng khác để chịu đựng.
“Lúc nãy nắm tay rồi cũng bị lạc mất đấy thôi. Hay là chúng ta ôm nhau luôn nhé? Tôi thì không phiền đâu.”
“…Cứ đi thế này đi. Dù sao ôm nhau cũng sẽ gây cản trở bước đi mà.”
- Á, mình vẫn chưa có sự miễn nhiễm với việc ôm đâu…. Lần trước bị ôm từ phía sau mình còn hét lên một tiếng kỳ quái nữa mà….
Victoria chờ tôi khiển trách xong mới khẽ hừ một tiếng rồi khoác tay tôi chặt hơn nữa.
Sức mạnh thể chất đặc trưng của dòng máu lai Rồng đang giữ chặt lấy tôi không cho chạy thoát.
- Phải tận dụng tốt cơ hội này, mình phải cố ý để ngực chạm vào mới được…!
Bên trong thì ủ mưu kế hiểm hóc, đôi môi thì mím lại thành một đường mỏng, tâm lý của Victoria khiến tôi không tài nào hiểu nổi tại sao cô ấy lại làm thế.
Tại sao cô ấy lại dành cho tôi những cảm xúc quá mức như vậy chứ.
Những gì tôi làm cho cô ấy chỉ là thi triển ma pháp trị thương khi cô ấy bị thương nặng, hoặc bí mật giúp cô ấy giải quyết tác dụng phụ của phép màu.
Tất nhiên cũng có lúc tôi tỏ ra không có phản ứng gì khi nhìn thấy cơ thể trần truồng của Victoria, hoặc vì không muốn thấy cô ấy quằn quại trong đau đớn nên đã dặn đi dặn lại cô ấy đừng sử dụng phép màu.
‘Chỉ vì những chuyện đó mà cô ấy thích mình sao….’
Tôi không thể xua tan cảm giác khó chịu nào đó trong lòng.
Chẳng phải lý do để yêu nhau quá đỗi bình thường sao? Những gì tôi làm cho Victoria đều là những điều hết sức hiển nhiên mà.
Bất kỳ ai bình thường cũng sẽ nghĩ như vậy. Làm gì có gã điên nào lại đi tán tỉnh một người phụ nữ ngay cả khi cô ấy đang đau đớn hay gặp khó khăn chỉ vì cô ấy có dáng người hay khuôn mặt đẹp chứ.
‘…Đúng là một người phụ nữ phiền phức.’
Nghĩ vậy, tôi không khỏi phỏng đoán về cuộc sống ở Giáo hội nơi Victoria chắc hẳn đã lớn lên từ nhỏ.
Môi trường đó phải khắc nghiệt đến nhường nào mà chỉ với một chút thiện chí hay lòng biết ơn nhỏ nhoi cũng khiến trái tim cô ấy rung động chứ?
“Này, ở Thánh quốc cô đã sống thế nào mà lại chỉ cho tôi thấy dáng vẻ này vậy?”
Không thể kiềm chế được sự tò mò, tôi đã đặt câu hỏi cho Victoria. Bởi vì tôi cảm thấy nếu không nói lúc này thì sẽ không bao giờ nói được.
“Tôi đã sống một cuộc đời tuân theo mệnh lệnh của Thiên Thần. Chăm sóc những kẻ đau khổ vì ánh sáng của Thiên Thần không chạm tới, nếu có thể làm cho thế giới này tươi sáng hơn một chút thì tôi sẽ không tiếc thân mình này.”
- Cu-cuộc trò chuyện chân thành giữa những người yêu nhau…! Anh ấy lần đầu tiên tò mò về quá khứ của mình kìa!
Victoria khẽ cụp mắt xuống, nói với vẻ mặt có chút không hài lòng.
Cứ như đang hồi tưởng lại những năm tháng đau buồn, nụ cười nhạt gượng gạo ấy dường như vương vấn nỗi buồn.
“Không phải mấy chuyện đó, tôi hỏi cô đã sống thế nào kia. Có vẻ cô đã không được sống tốt cho lắm.”
“…Anh định bới móc quá khứ của phụ nữ sao, chẳng phải anh quá thiếu tinh tế rồi à? À, vốn dĩ anh đã không có rồi mà. Tôi xin lỗi vì đã lỡ lời.”
Victoria lấy ngón trỏ gõ gõ vào cằm mình, rồi hành động như một người vừa chợt nhớ ra điều gì đó đã quên.
Bình thường nếu tôi mắc bẫy khiêu khích này mà nổi giận hay đáp trả, cô ấy sẽ trêu chọc suốt mấy ngày trời rằng ‘gã đàn ông bất kính dám trút giận lên Thánh nữ’.
Thế nhưng,
- Đó là một câu chuyện quá u ám, mình không muốn nói chút nào….
Dù là tôi đi chăng nữa, nội tâm của Victoria vẫn đang cố gắng không kể lại quá khứ của mình.
- Nếu mình kể chuyện hồi nhỏ cha mẹ bị bắt làm con tin để ép mình thực hiện phép màu đến mức bị ngược đãi, anh ấy sẽ cảm thấy mình không còn sức hút nữa cho xem….
“Dù là chuyện u ám đến mức nào cũng không sao. Cô có thể kể cho tôi nghe đến mức mà cô thấy ổn được không? Dù là hẹn hò hợp đồng đi nữa, thì hiện tại tôi vẫn là bạn trai của cô mà.”
Tôi trịnh trọng yêu cầu Victoria kể về quá khứ của mình. Bởi vì tôi tò mò về quỹ đạo cuộc đời mà một người có vẻ ngoài và nội tâm khác biệt đến thế này đã đi qua.
Vốn dĩ con người khi sống quá khắc nghiệt sẽ trở nên nghiêm khắc với chính bản thân mình. Vì tôi cũng từng có trải nghiệm tương tự nên tôi có thể nhận ra điều đó.
“Anh đang phát ngôn vượt quá giới hạn đấy. Mà thôi, tôi sẽ đánh giá cao sự dũng cảm của anh.”
- Bạn trai bạn trai bạn trai…. Đúng là mình đang là bạn gái của anh Astal thật rồi…! Vui quá đi mất…!
Tiếng lòng của Victoria đang gào thét đến mức làm tôi đau cả tai. Cô ấy reo hò phấn khích chỉ vì một từ ‘bạn trai’, một người thật vui sướng quá đỗi.
Một người phụ nữ thế này mà lại là Thánh nữ sao, dù nghĩ thế nào thì cô ấy cũng là một người có sự biến đổi cảm xúc quá cực đoan. Tôi bắt đầu nghi ngờ cả về sự tồn tại của Thiên Thần đã chọn trúng Victoria.
“Có thể sẽ là một câu chuyện không thú vị đâu, anh vẫn ổn chứ?”
“Không sao nên cứ nói đi. Đừng có nói nửa chừng làm người ta tò mò.”
“Hì hì, đây chính là một trong những lý do mà tôi muốn trêu chọc anh đấy. Dù giọng điệu có lạnh lùng đến đâu thì bên trong vẫn ẩn chứa sự dịu dàng.”
Victoria khẽ bật cười, nhìn tôi bằng ánh mắt ấm áp và nói. Trong đuôi mắt mềm mại ấy dường như đang ẩn giấu một cảm xúc ấm nồng nào đó.
“Nói vào vấn đề chính đi.”
Thấy dáng vẻ đó của Victoria, một cảm giác ngứa ngáy bò lên từ nơi cơ thể chúng tôi đang chạm vào nhau, khiến tôi phải cố duy trì thái độ lạnh lùng không cần thiết.
“…Từ nhỏ tôi đã được chọn làm Thánh nữ, và đã sống trong những lời thỉnh cầu quá đáng từ những người xung quanh yêu cầu tôi thực hiện phép màu.”
“Tôi cũng đoán là vậy. Vì trước khi tôi cảnh báo, cô đã định lạm dụng phép màu một cách mù quáng mà.”
“Chẳng phải đó là việc tạo ra những điều không thể xảy ra trong thực tế sao. Phép màu của tôi có thể biến một kẻ nghèo khổ không có nổi một bữa ăn mỗi ngày thành một kẻ giàu xổi ngồi trên đống tiền chỉ sau một đêm.”
Lời Victoria nói là sự thật. Thực tế phép màu cô ấy sử dụng mạnh mẽ đến mức có thể bẻ cong nhân quả để chữa lành cơ thể.
Ma pháp trị thương cơ bản không thể phục hồi những bộ phận cơ thể đã bị tổn thương hoặc mất đi, nhưng phép màu thì có thể.
“Chuyện đó không hẳn lúc nào cũng tốt mà.”
“Anh bảo cái gì không tốt cơ? Nếu việc hy sinh một kẻ tầm thường như loài hoa dại ven đường là tôi đây có thể cứu mạng được muôn người, thì đó là một việc đáng mừng. Thực sự là một bài toán lợi nhuận đơn giản mà.”
Victoria nghiêng đầu, đảo mắt nhìn như thể tôi là kẻ lạ lùng. Cô ấy đã quá quen với nỗi đau theo cách như thế này rồi.
Mặc dù vốn dĩ nỗi bất hạnh lớn nhất chính là việc không biết bản thân mình đang bất hạnh.
“Cách tính toán kiểu quái gì vậy chứ. Không chỉ mỗi việc cô sẽ đau đớn tột cùng khi dùng phép màu đâu, mà tôi còn bắt gặp cô đang khóc nữa đấy. Làm ơn, cô không thể trân trọng cơ thể mình hơn một chút được sao?”
Tôi hơi nâng tông giọng, gắt lên với Victoria. Những mạch máu trên cổ tôi dường như đang nổi rõ lên.
“Bây giờ anh đang lo lắng cho tôi sao? Vậy là tôi thắng rồi nhé. Bình thường anh phải nhìn tôi bằng ánh mắt biến thái đến mức nào thì bây giờ mới nổi giận đùng đùng như thế chứ?”
Victoria làm dấu tay chữ V rồi khẽ nhún vai. Dù trên khuôn mặt vô cảm ấy, tôi chẳng thể đọc được chút cảm xúc nào.
- Chính điểm này mới tuyệt làm sao. Bởi vì anh đã không nhìn tôi như một Thánh nữ sử dụng phép màu, mà chỉ như một cô gái Victoria bình thường mà thôi.
Suy nghĩ trong lòng cô ấy lúc này đang đánh giá tôi cao hơn bao giờ hết. Đến mức tôi cảm thấy phát bực vì cô ấy cứ im lặng như một kẻ ngốc ngay cả trong tình huống đáng lẽ phải nổi giận.
“Nổi giận là chuyện đương nhiên mà, chẳng có ai lại không bận lòng khi biết người quen ngay bên cạnh mình đang phải chịu đau đớn cả.”
“…Anh có biết điều này không, Astal? Vốn dĩ con người không mấy quan tâm đến người khác đâu. Hơn nữa, có vô số người nghĩ rằng vì là Thánh nữ nên tôi phải cam chịu nỗi đau này.”
“Làm gì có chuyện đó…”
“Bởi vì trong suốt thời gian một nửa cơ thể tôi biến thành hoa, người duy nhất lo lắng cho tôi chỉ có Giáo hoàng đời trước và anh mà thôi. Đây là kinh nghiệm xương máu của tôi đấy.”
Victoria thản nhiên nói. Cứ như thể cô ấy đã trải qua việc này quá nhiều đến mức phát ngấy, và đã quá quen với những phản ứng như vậy rồi.
“Dù vậy, tôi vẫn nghĩ việc cô hy sinh là sai trái. Nó giống hệt như việc bắt một đứa trẻ chẳng biết gì đi giải cứu thế giới vậy.”
Tôi không thích thái độ đó của Victoria.
Đó rõ ràng là sự tự ghét bỏ bản thân. Bởi vì tôi biết việc cứ tin rằng chỉ cần một mình nỗ lực là sẽ làm được gì đó, rồi tự đày đọa bản thân mình là một việc đau đớn và cô độc đến nhường nào.
“Vì tổ đội Anh hùng là như vậy mà. Đó là nơi nguyện ước của người dân trên toàn thế giới hội tụ lại làm một.”
“Dù vậy thì sai vẫn là sai. Ngay từ đầu, trước khi là một Thánh nữ, cô chẳng phải là một con người mang tên Victoria Everhart sao. Sự đau đớn và khổ sở không thể nào được hợp thức hóa như vậy được.”
“Hửm….”
Victoria nhắm mắt lại, nói chuyện với một thái độ thành kính. Trong khi vẫn khoanh tay, khoảnh khắc đầu cô ấy tựa sát vào vai tôi, hương hoa bắt đầu lan tỏa.
“Anh lại nói những lời đáng khen không giống anh chút nào nhỉ. Hay là vì mang danh người yêu hờ mà anh lại nảy sinh tình cảm với tôi rồi?”
Victoria khẽ nhếch môi như thể đang hài lòng và nói với giọng trầm thấp.
Dù cô ấy có là người ít biểu lộ cảm xúc và biến đổi sắc mặt đến đâu đi chăng nữa, tôi vẫn có thể nhận ra rằng lúc này tâm trạng cô ấy đang khá đắc ý.
“Tuyệt đối không có chuyện đó đâu. Cứ yên tâm đi.”
“Liệu một tháng sau anh có còn nói được lời đó không nhỉ? Để xem lúc đó anh có cầu xin tôi gia hạn hợp đồng thêm vài ngày, à không, dù chỉ là một ngày thôi không nhé….”
Victoria vừa nói vừa cúi người tới trước khi vẫn đang khoanh tay, tạo nên một góc nhìn từ dưới lên phía tôi.
Khuôn ngực đầy đặn đến mức "bạo lực" của cô ấy, dưới tác động của trọng lực, đang tạo nên một đường cong hình thuôn dài xuống phía dưới.
“Quả nhiên anh vẫn thích ngực nhỉ. Đúng là phong cách của quý ông biến thái cuồng tình dục. Làm sao mà anh có thể nảy sinh dục vọng khi nhìn vào cơ thể của một Thánh nữ cơ chứ?”
Chắc là do nhận ra ánh mắt của tôi, Victoria nở một nụ cười ranh mãnh rồi thè lưỡi ra trêu chọc. Việc cô ấy cố tình tỏ ra vẻ mặt chán ghét như thể đang khinh bỉ tôi khiến tôi thấy thật bực mình.
“…Đó chỉ là phản xạ ánh mắt tự nhiên theo chuyển động mà thôi.”
“Vậy sao? Nhìn thế này thôi chứ tôi khá tự tin về vòng một của mình đấy. Đến mức Nữ hoàng Succubus còn gọi tôi bằng biệt danh miệt thị vì thân hình gợi cảm này mà.”
Victoria dùng cánh tay còn lại đỡ lấy ngực mình, thực hiện động tác phô diễn vòng một. Hành động như thể đang cố tình cho tôi xem của cô ấy thật khiến tôi chướng mắt.
Ngay từ đầu, việc một Thánh nữ thành kính đến mức có thể gọi là con gái của Thiên Thần lại tuôn ra những lời dâm ô không hồi kết thật sự là một hành vi không tốt cho tim mạch chút nào.
Nếu có ai đó nghe lén được cuộc đối thoại này, tôi có thể sẽ tan biến như sương sớm trên pháp trường mất.
“Thánh nữ kiểu gì mà lại nói những lời như thế hả?! Bình thường đã vậy rồi, dạo này hình như cô còn tệ hơn nữa đấy!”
“Chỉ bấy nhiêu thôi mà anh đã hưng phấn rồi sao. Nếu muốn, như một phần thưởng cho những lời đáng khen vừa rồi, tôi có thể cho anh biết số đo vòng một của mình….”
- Phải dùng những trò cáo già này để khiến anh ấy dần nhìn mình như một người phụ nữ mới được...!
“…Không cần đâu!”
“Hửm, thật sao? À thì, có vẻ như sự kích thích này quá mạnh bạo đối với một pháp sư đồng trinh còn chưa từng nắm tay con gái bao giờ nhỉ.”
Victoria vẫn thường nói những lời khiêu khích tôi như vậy, và chờ đợi tôi mắc sai lầm.
Khi lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng lòng của Victoria, lý do tôi không nghĩ rằng cô ấy thích mình chính là vì những chuyện như thế này.
Bởi vì nếu tôi mắc bẫy những trò đùa đó mà hiểu lầm rằng cô ấy thích mình, thì kiểu gì cô ấy cũng sẽ lấy đó làm chủ đề trêu chọc tôi suốt mấy tháng trời.
“…Nói cho anh biết là cúp H nhé. Chẳng phải là kích cỡ đầy đặn khiến người ta cảm nhận được tình yêu của Thiên Thần sao? Hãy lấy làm tự hào khi được làm người yêu của tôi đi, Astal.”
“Là giả mà! Chỉ là người yêu trên danh nghĩa thôi!”
“Bây giờ chuyện đó thì có quan trọng gì chứ? À, đúng là suy nghĩ của trai tân có khác nhỉ. Thật xin lỗi vì tôi đã làm vấy bẩn sự thuần khiết của anh.”
- Từ giờ tôi sẽ tuyệt đối không để anh thoát đâu. Tất cả là tại Astal-nim trông quá 'gợi dục' mà thôi…♡
Nghe những lời phát ngôn và tiếng lòng sởn gai ốc của Victoria, tôi lẳng lặng rảo bước tiến về phía trước.
“Bước chân nhanh hơn rồi kìa. Quả nhiên là anh đang hưng phấn sao? Theo kiến thức thông thường, khi đàn ông động đực thì họ sẽ bước đi nhanh hơn bình thường đấy….”
“Đã bảo là không phải rồi mà!”
Bởi vì tôi phải nhanh chóng hội quân với các đồng đội để rời khỏi ngôi làng này.