Nghe xong câu chuyện của Victoria, Celine Kaisaros không hề tỏ ra hoảng loạn hay bất an.
Thậm chí bà còn bình tĩnh hỏi ngược lại Victoria về diễn biến cụ thể của sự kiện, cũng như địa điểm nào sẽ bị tấn công đầu tiên.
“Ra là vậy. Nghĩa là cô cũng chỉ nghe được tất cả từ chính Astal, nên cũng không rõ tình tiết cụ thể….”
“Vâng, thưa mẹ.”
Thế nhưng, những câu hỏi mà Victoria có thể trả lời lại chẳng được bao nhiêu. Suy cho cùng, vì chỉ được Astal kể lại chuyện quá khứ, cô cũng không nắm rõ chi tiết về biến cố này.
Bởi lẽ Astal luôn cố gắng giấu kín chuyện quá khứ, ngay cả với người đồng đội hay người yêu là cô.
Biết thế này, mình đã nên cố gắng hỏi kỹ hơn rồi. Nếu là bây giờ, khi Astal đã mở lòng với Victoria, chắc hẳn mọi chuyện sẽ khác.
Nhận ra bản thân vốn dĩ chẳng biết gì nhiều về Astal như mình tưởng, Victoria hơi cụp mắt xuống.
Vậy mà cô cứ ngỡ mình là người hiểu cậu ấy hơn bất cứ ai, hóa ra cũng chẳng phải.
“Cách gọi ‘mẹ’ nghe thật ngượng ngùng nhỉ. Ta cũng không ngờ một cô gái xinh đẹp như Victoria lại trở thành con dâu mình.”
“…Cháu cảm ơn cô vì lời khen.”
Vừa đáp lời, Victoria vừa cố phớt lờ cảm giác tức ngực khó chịu. Bộ quần áo bằng vải mà Celine đưa cho cô lại không vừa vặn ở phần ngực.
Cô không muốn trở thành một cô con dâu vô ý tứ đến mức hỏi “Có bộ nào lớn hơn không ạ?” khi vừa được mẹ của Astal khen xinh đẹp.
“Không ngờ con trai ta lại hẹn hò với Thánh nữ đấy. Chẳng phải chuyện yêu đương với Anh hùng vốn là đề tài nổi tiếng trong giới thi sĩ sao?”
“Chuyện đó thì… đúng là vậy ạ.”
Celine nhìn Victoria, nở một nụ cười ấm áp. Bà đã đoán được hai người có mối quan hệ thân thiết, nhưng chưa bao giờ nghĩ họ là người yêu của nhau.
Rốt cuộc thằng bé đã dùng cách nào để tán đổ một Thánh nữ vốn được coi là biểu tượng của sự thuần khiết cơ chứ, thắc mắc đó cứ luẩn quẩn trong đầu Celine.
Dù sao thì chuyện tình cảm của con cái cũng là điều cha mẹ tò mò nhất.
“Hai đứa gặp nhau thế nào? Thằng bé nhà ta vốn rất vụng về trong việc đối xử với phái nữ mà….”
Celine tạm gác chuyện quân đoàn Ma Vương sang một bên, bắt đầu tung ra loạt câu hỏi với Victoria đến từ tương lai.
“Ơ, sao cô lại biết ạ?”
“Vì chồng ta cũng thế mà. Dù ta có cố gắng quyến rũ thế nào, anh ấy cũng luôn giữ khoảng cách và nói rằng: ‘Quản gia không được phép chạm vào tiểu thư’.”
Thấy biểu cảm kinh ngạc của Victoria, Celine khúc khích cười. Chắc hẳn bà đã đâm trúng tim đen đến mức nỗi căng thẳng của cô nãy giờ cũng tan biến sạch sẽ.
Trước vẻ ngây thơ và vụng về không hề giống với vị thế Thánh nữ của cô, Celine thậm chí còn nảy ra ý định muốn trêu chọc một chút.
“Tính cách của Astal có giống bố anh ấy nhiều không ạ?”
“Nếu nói không thì thật lạ, đúng không? Đến cả gương mặt điển trai cũng giống hệt như đúc.”
“Chắc chắn anh ấy là một mỹ nam rồi ạ…. À, tất nhiên là vì có Astal ở đây rồi! Cháu chỉ đang nhận xét một cách khách quan thôi ạ…!”
Nhìn Victoria xua tay giải thích đầy bối rối, Celine biết cô là một người vô cùng thuần hậu.
Có vẻ như vì là mẹ của người mình yêu, cô ấy đang rất lo lắng sẽ lỡ lời hoặc làm điều gì thất lễ.
“Chồng ta luôn chăm sóc ta, một cô nàng nghịch ngợm. Anh ấy từng cõng ta chạy về dinh thự khi ta bị trật cổ chân, và luôn mang ô đến cho ta vào những ngày mưa.”
Để làm dịu đi sự ngượng ngùng đó, Celine bắt đầu kể về chuyện tình thời trẻ của mình để giúp Victoria thả lỏng.
“Dạ? Là cô ạ? Nhìn cô hoàn toàn không giống như thế chút nào….”
“Haha, vậy sao? Dù sao lúc đó ta cũng chỉ là đứa trẻ không biết sự đời. Khác hẳn với việc đã làm mẹ như bây giờ.”
Celine nhìn ra ngoài cửa sổ, hoài niệm về những ký ức xa xưa.
Một khoảng thời gian mà bà không cần lo lắng về cơm áo gạo tiền, cũng không cần bận tâm đến ánh nhìn hay định kiến của thế giới.
Thế nhưng bà không hề hối hận.
Bởi hiện tại, khi được từ bỏ thân phận tiểu thư gia tộc quý tộc để sống bên người mình yêu, bà cảm thấy hạnh phúc hơn cả.
“Cháu… cháu không biết liệu sau này khi làm mẹ, cháu có thay đổi được như cô không? Vì hiện tại cháu thấy mình chỉ như một gánh nặng của Astal thôi….”
“Ôi, sao con dâu đáng yêu của ta lại nói vậy? Chỉ cần con ở cạnh con trai ta thôi cũng đã là nguồn sức mạnh to lớn rồi.”
“Chuyện là, cháu từng hiểu lầm Astal nên đã làm ra những chuyện rất tệ hại…. Cháu từng sỉ nhục, nguyền rủa anh ấy, thậm chí còn để kẻ địch bắt làm con tin khiến anh ấy phải khổ sở….”
Victoria đang xưng tội với Celine, mẹ của Astal.
Việc cô bị Memoria tấn công, mất trí nhớ và vướng vào cuộc tranh cãi với kẻ giả mạo dù thế nào cũng là lỗi của cô,
Và cô nghĩ rằng nếu không phải lúc này, sẽ chẳng còn cơ hội nào để giãi bày mọi thứ.
“Chuyện đó thì hơi nghiêm trọng thật. Sao con lại mắc phải sai lầm như vậy? Dù rằng ta rất thích cái cách con không hề giấu giếm hay tô vẽ mọi chuyện.”
Celine cảm thấy hơi bất ngờ trước thái độ đó của Victoria. Bà đã tưởng cô sẽ nói dối để ghi điểm với mình.
Vậy mà cô lại tự vạch trần điểm yếu của bản thân và hỏi cách sửa đổi.
“Chuyện đó…, vì cháu cứ ngỡ Astal muốn chiếm đoạt cơ thể mình…. Lần đầu gặp nhau, anh ấy cố giúp cháu xóa bỏ đóa hoa nở trên người cháu nhưng thất bại, rồi lại nói dối cháu…”
“…Nút thắt đầu tiên đã cài sai rồi. Vấn đề của Astal chính là quá dịu dàng.”
Celine gật đầu như thể đã hiểu thấu sự tình. Thằng bé vốn dĩ luôn có thói quen dùng pháp thuật giúp người khác để rồi bị hiểu lầm hoặc vướng vào rắc rối.
Nó từng bị cào xước mặt khi cứu một chú mèo trên cây bằng pháp thuật, hay suýt làm người khác bị thương khi cố gắng khoe khoang với lũ trẻ.
“Đúng vậy ạ. Thế nên lần này việc cháu bị lạc lại trong quá khứ cũng là vì anh ấy định nhảy vào miệng của Romulus trước đấy ạ!”
“Chà, thế thì hơi quá rồi. Dù sao thì bạn gái cũng đang ở bên cạnh mà. Ít nhất cũng nên bàn bạc rồi mới quyết định chứ. Y hệt chồng ta vậy.”
“…Bố anh ấy cũng vậy ạ?”
“Phải, ngay khi nhận ra ta có tình cảm với anh ấy, anh ấy liền nghĩ cách trốn khỏi dinh thự. Anh ấy bảo một quản gia phục vụ gia tộc không được phép có những ý nghĩ sai lệch.”
“Đúng là vậy ạ! Dù là Thánh nữ thì cũng có quyền có những đụng chạm thân mật với người mình yêu chứ ạ!”
Celine cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ khi nghe Victoria nói. Bà cũng từng có những trải nghiệm tương tự với Claude, và giống nhau ở chỗ cả hai đều phải vượt qua những bức tường ngăn cách để đạt được tình yêu.
“Đúng thế. Đàn ông nhà ta lúc nào cũng vậy. Cứ thấy người mình thích là chỉ chực trốn tránh.”
“…Có khi chính vì điểm đó mà cháu mới bị anh ấy thu hút. Vì những người đàn ông cháu gặp trước đây chỉ chăm chăm quan tâm đến cơ thể hay địa vị của cháu mà thôi.”
Victoria lắc đầu trước lời của Celine và kể về việc cô đã phải lòng Astal chính vì những điểm khác biệt đó.
Nếu Astal cứ liên tục tán tỉnh hay quyến rũ cô một cách lộ liễu, có lẽ cô đã không yêu anh đến vậy.
“Chà, đã hiểu rõ đến mức đó rồi thì con đâu cần phải tự thú tội với ta làm gì?”
“…Dạ?”
“Dù ấn tượng ban đầu có tồi tệ hay con từng mắc sai lầm, thì cuối cùng hai đứa vẫn vượt qua nghịch cảnh để đến được với nhau mà. Con không cần phải xin phép ta làm gì cả. Đó chính là ý nghĩa của tình yêu.”
Nghe câu chuyện của Victoria, Celine lúc này mới nở nụ cười hài lòng và đưa ra lời khuyên.
Việc Victoria mắng nhiếc hay nói những lời cay nghiệt với Astal là sai, nhưng nếu không phải kiểu quan hệ đó, khả năng hai người yêu nhau có lẽ đã rất thấp.
“Vậy nên, nhìn cách Victoria trăn trở thế này…, nghĩa là việc ta chết là sự thật phải không? Thậm chí còn phải đưa Astal đến Tháp Lam nữa chứ.”
Sau khi nỗi trăn trở của Victoria dường như đã được giải tỏa, Celine mới bắt đầu đi vào vấn đề chính.
Đó là sự kiện Dullahan và đội quân của hắn tấn công ngôi làng này, thiêu rụi tất cả và chỉ còn mỗi mình Astal sống sót.
“…Vâng, thật buồn nhưng đó chính là tương lai mà cháu biết.”
“Có lẽ vì cha ta mà thằng bé không được gửi đến Tháp Đỏ. Lão già cứng nhắc đó có lẽ đã nghĩ con trai ta chính là kẻ sát hại cha mẹ mình.”
Celine bình tĩnh phân tích ý đồ hành động của bản thân trong tương lai. Vì cả ngôi làng đã bị thiêu rụi và bản thân bà cũng đã chết, nên bà chắc hẳn đã nghĩ rằng một nơi khác sẽ an toàn hơn Tháp Đỏ.
“Cô không… sợ hãi sao ạ?”
“Có gì mà phải sợ chứ? Giờ bên cạnh ta có con dâu, và cả cây gậy này nữa mà.”
Celine nói, tay cầm lấy một cây gậy nhìn có vẻ rất cao cấp đặt trên kệ.
Astal thường dùng pháp thuật bằng tay không, nhưng pháp sư thời đại này lại chuộng việc sử dụng công cụ như thế.
“Vẫn còn tận 6 ngày nữa. Ngay cả khi tương lai của con trai ta thay đổi vì điều này, ta tin rằng mình vẫn sẽ được gặp lại con dâu.”
“Cháu cảm ơn cô, nhưng mà….”
“Nếu con thực sự lo lắng, con cứ hé lộ cho thằng bé một chút cũng được. Về việc con đang bị nhốt ở đâu, và đang phải chịu những tủi nhục gì.”
“…….”
Im lặng.
Victoria nổi da gà khi thấy Celine đã thấu hiểu những việc cô đã làm trong quá khứ. Cô cố tình giấu nhẹm vì sợ họ lo lắng, thế mà không hiểu sao cô ấy lại biết.
“Vì con dâu của ta cứ cố tình giấu nhẹm chuyện quá khứ của mình nên ta mới đoán ra đấy. Chuyện đóa hoa nở trên cơ thể, rồi cả việc các đời Thánh nữ luôn phải từ bỏ thứ gì đó để phục vụ thần linh nữa.”
Celine vừa nói vừa tủm tỉm cười, giải đáp thắc mắc cho Victoria. Vốn là tiểu thư của gia tộc quý tộc Kaisaros, bà là một người rất am hiểu sự đời.
Không đời nào bà lại không biết những thông tin quan trọng như vậy, và việc nhận ra đối phương muốn gì hay che giấu điều gì cũng chính là kỹ năng cần thiết trong giới quý tộc.
“Vậy thì, chúng ta nên làm gì đây? Tạo ra quái vật giả bằng ma pháp để sơ tán mọi người cũng được…, hoặc không thì tìm cách ngăn chặn quân đoàn Ma Vương cũng là một lựa chọn hay.”
Ngay khoảnh khắc Celine vừa vung vẩy cây trượng vừa trầm ngâm suy nghĩ như vậy, cửa phòng đột ngột bị đẩy mạnh ra và ai đó bước vào.
“Mẹ ơi, con khát nước….”
“……!”
Victoria, người đang giật bắn mình trước sự xuất hiện của Astal lúc nhỏ, buộc phải nín thở cho đến tận lúc đó rồi co rúm người lại.
Và rồi, tạch, cạch─.
Bộp!
Chiếc cúc áo vốn đang cố gắng ôm trọn lấy vòng một của Victoria bật tung ra phía trước, đập nhẹ vào trán Astal.
“Á, ơ…. X, xin lỗi cậu!”
Victoria vội vàng lấy tay che ngực mà nói, nhưng trong tầm mắt của Astal lúc này, làn da mỡ màng đầy đặn đã khẽ rung động mạnh một lần từ trên xuống dưới.
“…….”
Vì cú sốc quá đỗi kích thích đó, Astal thời thơ ấu đã vô thức chảy máu mũi.
Cậu trở thành kẻ không thể nhìn thẳng vào mắt Victoria một thời gian dài, hoặc là không thể chợp mắt vì tâm trí cứ vương vấn hình bóng cơ thể cô.