Lần đầu tiên khi bước vào miệng của Romulus và du hành thời gian về quá khứ thành công, tôi đã nghĩ mọi chuyện sẽ suôn sẻ.
Phải, ít nhất là trong khoảng 3 phút đầu tiên.
‘Không ngờ mình lại bị thổi bay về một quá khứ xa xôi đến thế này….’
Chắc chắn tính toán ban đầu là hoàn hảo.
Vì tôi đã nghĩ rằng nếu tận dụng Idea, mình có thể chịu đựng được dòng chảy của thời gian ngay cả khi ở trong cơ thể Romulus.
Tuy nhiên, có một biến số nằm ngoài dự tính.
“……?”
Giống như một cô gái nhỏ bé và non nớt đang giữ khoảng cách và chậm rãi bước theo tôi lúc này vậy.
Người phụ nữ đã văng tục một cách không giống thánh nữ để cứu tôi ngay khoảnh khắc tôi lao vào miệng Romulus.
Vì muốn bảo vệ Victoria Aberhart, tôi đã bao bọc cô ấy bằng Idea và kết quả là biến số này đã nảy sinh.
“Sao lại đi xa thế, không muốn nhìn mặt cha mẹ à?”
“Chuyện, chuyện đó không phải đâu ạ…!”
Tôi cố tình nói một cách lạnh lùng với Victoria khi còn nhỏ.
Vì địa điểm tôi bị rơi lại quá khứ lại chính là quê hương của Victoria, nên tôi không còn cách nào khác ngoài việc chọn cách cứu cô ấy.
Tất nhiên, đây là một hành động điên rồ.
Một canh bạc mà nếu thua, sự tồn tại của chính tôi sẽ bị xóa sổ, hoặc tạo ra một dòng thời gian hoàn toàn mới.
Cơ thể tan chảy như chất lỏng, hoặc trở thành một người hoàn toàn không tồn tại…. vì những pháp sư cố gắng nghịch thiên đều không có kết cục tốt đẹp.
Việc du hành thời gian được coi là cấm kỵ giữa các pháp sư đều có lý do của nó.
Tuy nhiên,
‘Thực ra làm ngơ và không cứu cô ấy mới là cách an toàn nhất….’
Tôi, người đã mắc phải căn bệnh mang tên tình yêu, không thể nào không cứu Victoria.
Victoria luôn nói rằng cô ấy tin tưởng tôi, và từng kể những chuyện tầm phào rằng nếu trở về quá khứ, tôi chắc chắn sẽ đến cứu cô ấy.
Phải, dù đó chỉ là những câu chuyện tầm phào.
‘…Nếu không làm vậy thì mình chẳng xứng đáng với danh hiệu pháp sư vô hại.’
Đã từng có người được cứu rỗi cuộc đời nhờ những câu chuyện ngây thơ thuần khiết đó.
Và tên của người đàn ông đó là Astal Kaisaros.
“Vậy thì bám sát vào sau lưng ta mà đi. Ở cái làng này, ngoài trưởng làng ra, có thể vẫn còn ma tộc đang ẩn nấp đấy.”
Tôi vẫn che giấu khuôn mặt dưới lớp mặt nạ vì sợ ảnh hưởng đến tương lai của Victoria.
Giọng nói cũng đã được thay đổi bằng ma pháp, và chỉ tiết lộ tên của mình.
Vì ngay cả trước khi du hành thời gian, Victoria đã nói rằng cô ấy từng nghe qua tên hoặc danh hiệu của tôi.
Thế này chắc là ổn thôi.
Vì tôi không muốn khi trở về hiện tại, mối nhân duyên với Victoria biến mất và chúng tôi trở thành những người xa lạ.
Nên tôi mới cố tình hành xử mâu thuẫn như thế này.
“Nh, nhưng mà…. mọi người đều là những người tốt bụng và tử tế mà….”
“Em thực sự nghĩ vậy sao?”
“…Dạ?”
Tôi buông lời cay đắng với Victoria, người vẫn còn giữ niềm tin vào thế giới này.
Thánh nữ hay dũng sĩ lúc nào cũng như vậy.
Dù có bị đối xử bất công hay bị sóng gió cuộc đời mài giũa, họ vẫn cố gắng tin tưởng con người cho đến tận cùng.
Dù tôi có mạnh đến đâu, lý do tôi không được chọn làm dũng sĩ có lẽ là vì tôi không thể trở thành một người vị tha như Kyle.
“Ngôi làng vốn luôn bị thiệt hại vì sương giá do luồng khí lạnh của phương Bắc, ngay khi em biến mất lại bắt đầu được mùa vì người ta gọi đó là phép màu của Nữ thần Đất…”
“……”
“Thực ra nơi này vốn chẳng hề tin vào nữ thần đất Demeter.”
Tôi đã đoán rằng ngoài lão trưởng làng giam giữ Victoria và bắt cha mẹ cô làm con tin, chắc chắn còn có kẻ đồng lõa khác.
Dựa trên thông tin có được từ thư viện cấm, tôi đã biết được phần nào nội tình liên quan đến quê hương của Victoria.
Nhưng thực tế lại có quá nhiều khía cạnh mà vài dòng chữ không thể diễn tả hết được.
“…Em cũng đừng tin tưởng con người quá mức. Nếu họ thực sự lo lắng cho em, họ đã đi tìm em ngay khi biết em mất tích rồi.”
Tôi vô thức vừa nói vừa xoa nhẹ mái đầu của Victoria khi còn nhỏ.
Chết tiệt, mình không nên làm vậy mới phải.
Liệu mình có nói những lời quá đáng quá không nhỉ?
Ngay khi nhìn thấy những giọt nước mắt chực trào trong đôi mắt Victoria, tay tôi đã tự động phản xạ.
Đó là hành động tôi vẫn luôn làm mỗi khi Victoria khóc hoặc đau buồn, giờ nó đã trở thành thói quen.
“…Giống như chú ạ?”
Đã bảo là không phải chú mà.
Dù tôi đã nói tên mình rồi, nhưng Victoria thời nhỏ vẫn kiên quyết gọi tôi là ông chú.
"Được rồi, nên tốt nhất là nhóc hãy từ bỏ suy nghĩ rằng dân làng vẫn đứng về phía mình đi. Cách tốt nhất là đón cha mẹ nhóc rồi bỏ trốn."
"H, nhưng mà...! Em còn chưa kịp nói lời tạm biệt với bạn bè, lại còn phải cho cún con nhà hàng xóm ăn đồ ăn vặt nữa chứ..."
"……."
Victoria nắm lấy tay áo tôi rồi lắc đầu.
Nghĩ cũng phải, đối với con người, quê hương là nơi chứa đầy những kỷ niệm và những thứ quý giá.
Đó là sự thật mà tôi đã quá lâu không còn nhớ tới nên đâm ra quên mất.
"Nếu lo lắng cho bạn bè thì cứ để lại thư là được, còn về con cún thì quê ta cũng có đầy ra đấy thôi."
"H, nhưng mà...! Cún con nhà hàng xóm mới sinh con vài ngày trước, đáng yêu lắm luôn ấy...!"
Tôi đã đưa ra phương án giải quyết để dỗ dành Victoria thời nhỏ, nhưng cô bé tỏ ra không dễ dàng gì mắc bẫy lời ngon ngọt của ông chú khả nghi này.
Nhắc mới nhớ, Victoria là kiểu người cực kỳ yêu thích những thứ đáng yêu.
Chẳng lẽ sở thích từ lúc nhỏ vẫn không hề thay đổi ngay cả khi đã trưởng thành sao.
"Cái cảnh chúng còn chẳng mở nổi mắt mà cứ loay hoay bò trườn đáng yêu vô cùng luôn! Chắc chắn chú mà nhìn thấy cũng sẽ thích cho xem..."
Một trong những đặc điểm của trẻ con là khi nói về sở thích, chúng thường nói rất dài hoặc sử dụng cả những từ vựng khó một cách tự nhiên.
Vì chính tôi hồi nhỏ ở quê nhà cũng từng thao thao bất tuyệt về niềm vui của ma pháp với bạn bè như vậy.
"Được rồi, sau này nhất định chúng ta sẽ đến xem. Còn giờ thì ưu tiên việc cứu cha mẹ đang đau ốm của nhóc trước đã."
Tôi khuỵu gối xuống, nhìn thẳng vào mắt Victoria và nhẹ nhàng lên tiếng.
Thật kỳ lạ khi biết cô bé từng có lúc như thế này, bởi vì ngay cả trong số phụ nữ, cô ấy cũng thuộc hàng cao lớn, chẳng chênh lệch với tôi là bao.
Rốt cuộc làm thế nào mà một cô bé thuần khiết và lương thiện như vậy lại trở thành một thánh nữ có cái miệng sắc sảo và bộc trực cơ chứ.
"V, vâng ạ...!"
Victoria thoáng đỏ mặt rồi gật đầu lia lịa.
Chắc chắn là không thể đọc được biểu cảm đằng sau chiếc mặt nạ, nhưng thái độ đột nhiên trở nên thiện cảm một cách lạ lùng khiến tôi cảm thấy có gì đó bất ổn.
Hy vọng việc này không gây ra ảnh hưởng gì đến tương lai.
Nhìn vào việc những ký ức không tồn tại trong đầu tôi cứ liên tục trào dâng, có vẻ như đã có ai đó đang làm loạn mọi thứ rồi.
- Chú có muốn uống sữa cùng chị không? À, ánh mắt chú dâm đãng quá đấy. Em đâu có ý đó đâu mà...♡
Victoria, làm ơn đi.
Đừng có mặc mỗi tạp dề rồi nói những lời như vậy.
* * *
Victoria thời nhỏ đang cảm thấy một cảm xúc kỳ lạ khi nhìn bóng lưng Astal lầm lũi bước đi phía trước.
Trái tim đập thình thịch, một cảm giác kỳ quái khiến cô cứ muốn mân mê những ngón tay.
‘Ban đầu mình cứ tưởng chú ấy là người đáng sợ cơ chứ…’
Victoria thời nhỏ nhớ lại xúc cảm khi nãy vừa lướt qua đầu mình, khóe môi khẽ cong lên.
Một bàn tay thô ráp, nứt nẻ.
Dù là một bộ phận cơ thể với nhiệt độ hơi lạnh lẽo, nhưng cô biết đó là thiện ý được đưa ra để giúp cô yên lòng.
‘…Có khi ông chú này thực sự là người đáng tin cậy cũng nên.’
Victoria thời nhỏ cố ý giữ cách gọi "ông chú" với Astal.
Bởi vì thật thú vị khi thấy một người khả nghi, vốn không hề nao núng trước bất cứ điều gì, lại phản ứng lúng túng mỗi khi nghe đến danh xưng đó.
Khi hắn tay không đấu lại lão trưởng làng, kẻ đã giam cầm cô, cô đã thực sự nghi ngờ không biết thân phận thật của hắn là gì.
Rõ ràng cô nghĩ pháp sư là phải dùng gậy phép để thi triển ma pháp, nên cô không thể không kinh ngạc khi thấy hắn di chuyển như một võ giả.
‘Chắc chắn không phải là Dũng sĩ. Vì chú ấy không mang theo Thánh kiếm…’
Rốt cuộc là ai nhỉ.
Ngay cả giọng nói của Thiên thần Lumina, kẻ vừa nãy còn gào thét đòi gọi Thánh kỵ sĩ đoàn, giờ đây cũng đã im bặt.
Nếu vậy thì chắc cũng không phải người được phái đến từ Thánh quốc Aurelium.
Làm sao hắn biết tên mình được chứ.
‘Chẳng lẽ mình đang nằm mơ sao…?’
Victoria nghi ngờ liệu có phải do thời gian dài bị giam cầm nên cô đang gặp ảo giác hoặc đang mơ hay không.
Mỗi đêm, cô đều mơ về một hoàng tử cưỡi bạch mã sẽ đến cứu mình, hoặc một dũng sĩ trong truyện cổ tích.
Nhưng người đến lại là một pháp sư tóc xanh đeo chiếc mặt nạ kỳ quái.
"Victoria."
"V, vâng ạ...!"
Một pháp sư dịu dàng, thậm chí còn dùng ma pháp tạo ra giày cho người chân trần như cô.
Mặc dù khả năng cao là đằng sau chiếc mặt nạ ấy là một gương mặt xấu xí, giọng nói thì như tiếng kim loại cọ xát khiến cô không mấy thiện cảm.
Nhưng suy cho cùng, nội tâm của con người quan trọng hơn ngoại hình mà. Ừ, dù có khác với hình mẫu lý tưởng hằng mơ ước thì cũng không nên giữ định kiến.
"…Nơi đây là nơi tập trung những bệnh nhân mắc căn bệnh truyền nhiễm đó phải không?"
Astal vừa chỉ tay về phía những người bên ngoài khung cửa sổ, vừa đặt câu hỏi cho Victoria.
Những con người ấy, thân hình sưng phù và béo ú như những cái xác chết đuối, phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn.
"Vâng, nên ban đầu người ta còn chẳng dám lại gần..."
"Không sao, vào thôi."
"C, chờ đã...!"
Rầm─!
Mặc cho Victoria nhỏ tuổi can ngăn, Astal dùng chân đá mạnh vào cánh cửa bị khóa chặt rồi bước vào trong.
Vì đây vốn dĩ đâu phải là bệnh truyền nhiễm.
Đây là triệu chứng gây ra do Ma tộc sử dụng thánh thủy để chặn tắc các mạch máu dẫn đến tim.