1 100 - Chương 2: Tôi nghe thấy tiếng lòng của Thánh nữ (2)

Chương 2: Tôi nghe thấy tiếng lòng của Thánh nữ (2)

Lúc đầu, tôi chỉ tưởng Victoria đang đùa giỡn với mình.

Bởi lẽ tâm tính cô ta vốn phiền phức và độc địa đến mức có thể ví như một con rắn độc đang cuộn mình trong tim vậy.

Có lần chỉ vì tôi uống say rồi lỡ lời dùng kính ngữ gọi cô ta là "Thánh nữ" mà Victoria đã đem chuyện đó ra trêu chọc suốt mấy ngày trời bằng câu: "Vâng, tôi là Victoria, Thánh nữ của anh đây."

"Này, Victoria. Cô có đang ếm ma pháp gì lên tôi không đấy?"

"...Tôi sao? Anh bị điên thật rồi à? Hay là vì được làm người yêu của một Thánh nữ xinh đẹp như tôi mà anh sướng đến phát rồ rồi?"

Victoria vừa bật cười đầy vẻ cạn lời, vừa ném cho tôi một ánh nhìn khinh bỉ.

Thế nhưng,

- Phải làm sao đây...! Hình như hẹn hò hợp đồng thực sự có hiệu quả rồi! Nhỡ đâu anh ấy bắt đầu coi mình là một người phụ nữ thì sao...! Á, mình vẫn chưa chuẩn bị tâm lý mà...!

Một giọng nói khác vang lên đầy ngượng ngùng. Giọng nói hoàn toàn trái ngược với lời lẽ của cô ta lại lọt vào tai tôi một lần nữa.

- Cuối cùng thì mối tình đơn phương suốt một năm qua cũng đơm hoa kết trái sao! Cảm ơn lời khuyên của ngài, Thiên Thần đại nhân...!

"Chắc mình bị tâm thần rồi..."

Tôi lẩm bẩm một mình trong sự ngỡ ngàng. Victoria, người vẫn luôn cãi vã với tôi hằng ngày, thực chất lại thích tôi sao?

Vô lý. Tuyệt đối không thể nào.

Một vị Thánh nữ mặt dày, lúc nào cũng không ngần ngại thốt ra những lời thóa mạ, chỉ chực chờ tịch thu rượu và thuốc lá của tôi, làm sao có thể biết yêu cơ chứ?

"Dẫu biết anh vốn đã không bình thường rồi, nhưng tôi sẽ rộng lượng xem xét cho anh một lần."

Victoria thở dài đầy bất lực rồi đặt tay lên trán tôi. Một hơi ấm dịu nhẹ len lỏi vào cơ thể tôi, lan tỏa thành một cảm giác mềm mại.

"Không sốt... Anh ăn nhầm cái gì rồi à? Mà cũng phải thôi, nốc rượu với hút thuốc như thế thì chắc là triệu chứng cai nghiện rồi."

Nếu là người ngoài nhìn vào, chắc chắn họ sẽ nghĩ chúng tôi là một đôi tình nhân, bởi cả hai đã quá quen thuộc với những cử chỉ tiếp xúc thân mật thế này.

Vốn dĩ, chúng tôi đã cùng nhau vượt qua vô số lằn ranh sinh tử để chinh phạt Ma Vương. Việc nhìn thấy cơ thể trần trụi của đồng đội hay khâu lại những phần tay chân bị đứt rời là chuyện thường tình.

- Á, lông mi dài thật đấy. Sao một người lại có thể đẹp trai đến nhường này nhỉ? Không lẽ Thiên Thần đại nhân đã sơ suất lúc tạo ra anh ấy chăng?

Đó là giọng nói hoàn toàn đối nghịch với biểu cảm bình thản, dửng dưng của Victoria khi cô ta đặt tay lên trán tôi.

“…….”

"...? Sao vậy?"

Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta để tìm kiếm nguồn gốc của giọng nói đó. Rất có thể đây là một trò đùa quái ác nhằm nắm thóp điểm yếu của tôi sau này.

- Ôi, đôi mắt xanh kia cứ như muốn hút hồn mình vậy. Giá mà thời gian cứ thế dừng lại thì tốt biết mấy...

Ở Lam Ma Tháp nơi tôi từng làm việc, chuyện dùng trượng hay ma pháp để trêu ghẹo nhau là bình thường, nên sự nghi ngờ này hoàn toàn có cơ sở.

"Này, cô có chuyện gì không hài lòng với tôi à? Ngay từ đầu chuyện hẹn hò hợp đồng đã thấy khả nghi rồi, không lẽ cô đang bày trò để chơi xỏ tôi đấy chứ?"

Tôi cẩn thận tách mình ra khỏi Victoria, chú ý không làm tổn thương những bông hoa nở trên cơ thể cô ta.

Những bông hoa đó là tác dụng phụ của "Phép màu" mà cô ta sử dụng. Đó là vùng nhạy cảm kết nối trực tiếp với dây thần kinh, tuyệt đối không được chạm vào bừa bãi.

"Tại sao tôi phải tốn công tốn sức vì một gã đàn ông vừa thiếu tinh tế vừa vô duyên như anh chứ? Đúng là một câu hỏi vô giá trị."

Victoria lùi ra xa một chút, đôi mày cau lại, nhìn tôi như thể nhìn một kẻ kỳ quặc.

- Phải, tôi đang bày trò đấy. Vì tôi muốn anh hiểu được lòng tôi...

Tiếng ảo thanh vang lên lần nữa là những lời lẽ khiến bất cứ ai nghe thấy cũng phải sững sờ.

Một người phụ nữ luôn nhận được sự ngưỡng mộ của cánh đàn ông mỗi khi xuống phố, được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân đại lục như cô ta, lẽ nào lại phải bày ra mưu kế phức tạp thế này chỉ để giữ chân một gã như tôi?

"...Dispel (Giải chú)."

Đầu óc tôi không thể nào thông suốt nổi. Cuối cùng, tôi đành phải tự thi triển ma pháp giải chú lên chính mình.

Thà rằng tin rằng có kẻ thù nào đó ghen ghét mối quan hệ giữa tôi và Thánh nữ đang dùng cách này để tấn công tinh thần tôi còn hơn.

Bởi vì tôi, người từng được đề cử làm chủ nhân tiếp theo của Lam Tháp và luôn được gọi là thiên tài từ thuở nhỏ, không ngờ lại rơi vào một bài toán nan giải như thế này.

"Là kẻ thù tấn công sao? Để đề phòng, tôi sẽ dùng thần thánh lực của mình..."

"Không, dù thế nào đi nữa cũng đừng dùng Phép màu lên tôi."

Tôi ngăn cản Victoria ngay khi cô ta định dùng Phép màu. Bởi lẽ Phép màu của cô ta đòi hỏi sự hy sinh cả về thể xác lẫn tinh thần để biến những điều bất khả thi thành hiện thực.

"Đừng để đêm về lại khóc vì đau, lúc này thì lo mà giữ gìn đi."

Tôi không muốn thấy Victoria phải hy sinh, nên chỉ luôn cầm cự bằng thuốc hồi phục và ma pháp trị liệu.

Đơn giản là vì tôi không muốn nhìn thấy một người vô tội phải chịu đau đớn chỉ vì lý do duy nhất là cô ta được chọn làm Thánh nữ.

Những bông hoa nở rộ trên cơ thể Victoria cùng với Phép màu luôn đi kèm với những cơn đau thấu xương.

Đó là sự thật tôi đã phát hiện ra sau một lần bắt gặp cô ta đang cắn chặt tấm chăn, mồ hôi nhễ nhại để chịu đựng cơn đau.

"...Anh lúc nào cũng thật kiên định trong những chuyện như thế này nhỉ."

- Chính điểm đó mới là điều tôi thích ở anh.

“…….”

Victoria khẽ nhếch môi cười, vừa nhìn phản ứng của tôi vừa nói như thể đang cảm thấy nhẹ nhõm.

Lần đầu tiên tôi có cảm giác như mọi mảnh ghép đang khớp lại với nhau.

"Vậy nên, anh không thấy có gì đó thiếu thiếu sao?"

Victoria đứng bên cạnh tôi, lấy ngón tay gõ nhè nhẹ lên mu bàn tay tôi. Cô ta đang có những cử chỉ như muốn nắm lại bàn tay vừa mới buông ra khi nãy.

- Th, thế này chắc là có thể ra hiệu muốn nắm tay một cách tự nhiên rồi nhỉ? Rõ ràng trong sách yêu đương có bảo là hãy y, yêu cầu tiếp xúc thân mật một cách tự nhiên mà!

Đến lúc này tôi mới nhận ra cái giọng nói thứ hai kia chính là tiếng lòng của Victoria. Dẫu không biết nguyên nhân hay nguyên lý là gì, nhưng cảm xúc chứa đựng trong những lời đó là thật.

"Tôi lỡ quên mất tay của 'bạn gái' mình rồi. Cứ tưởng cô thấy lạnh nên tôi mới chủ động buông ra đấy chứ."

Chộp lấy, tôi đánh liều thốt ra những lời sến súa đó rồi nắm chặt lấy tay Victoria một cách thô bạo.

Nếu thực sự giọng nói kia là tiếng lòng của cô ta, chắc chắn sẽ có phản ứng trước hành động này.

"Tôi cứ ngỡ là anh còn chẳng có chút tinh ý nào như thế cơ đấy."

- Phải làm sao đây phải làm sao đây phải làm sao đây...!

Hơi thở của Victoria trở nên gấp gáp. Hai má cô ta ửng hồng, và hơi nóng đỏ rực ấy đã lan tận tới mang tai.

- Mình, hình như mình đang đổ mồ hôi thì phải... Anh ấy sẽ không nghĩ mình phiền phức đâu nhỉ...

Lòng bàn tay đang nắm chặt bỗng chốc rịn mồ hôi, tôi nghe thấy tiếng cô ta đang hốt hoảng.

Đến nước này thì có một trong hai khả năng chắc chắn đã xảy ra.

Hoặc là tôi đã thực sự phát điên sau khi ký hợp đồng hẹn hò với Thánh nữ, hoặc là tôi thực sự nghe thấy được tiếng lòng của Victoria.

"Thế tóm lại cô nghĩ gì về tôi?"

"Là một gã nát rượu, nghiện thuốc, dùng ma pháp thì giỏi đấy nhưng chẳng hiểu gì về lòng phụ nữ cả."

- Là một gã nát rượu, nghiện thuốc, dùng ma pháp thì giỏi đấy nhưng chẳng hiểu gì về lòng phụ nữ cả.

Lần này, hai giọng nói vang lên trùng khớp. Có vẻ như đây là lần đầu tiên lời nói và suy nghĩ của cô ta đồng nhất với nhau.

"Biết ngay cô sẽ nói thế mà..."

Tôi thở dài vì trót hy vọng hão huyền.

- Nhưng, anh ấy lại là người dịu dàng hơn bất cứ ai.

Nhìn thấy dáng vẻ đó của tôi, Victoria cố tình xích lại gần cho đôi vai khẽ chạm vào nhau.

"Dẫu vậy, tôi vẫn nghĩ anh là một ma pháp sư khá được đấy."

Cô ta nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, phát ra những tiếng cười đầy vui vẻ.

“…….”

Có vẻ đúng là tôi điên thật rồi.

Bởi vì tôi vừa mới được nghe một lời khen ngợi từ Victoria, thứ mà cả năm trời họa hoằn lắm mới có một lần.

* * *

'Ch, chắc là không bị lộ đâu nhỉ...?'

Thánh nữ Victoria, người mang trong mình hai dòng máu của Kim Long và nhân loại, bước ra xa Astal một chút và hồi tưởng lại tình huống vừa rồi.

'Tim mình như muốn nổ tung ra vậy...'

Victoria hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh nhịp tim đang đập liên hồi. Cô ghét cái cách mình dao động dữ dội thế này chỉ vì một cái nắm tay.

Bởi vì kế sách "hẹn hò hợp đồng" này không phải do Victoria tự nghĩ ra ngay từ đầu. Đó là phương pháp được đưa ra khi cô cầu xin lời khuyên từ Thiên Thần mà mình phụng sự.

- [Ngươi thầm thích Astal sao? Lại còn suốt một năm trời nữa chứ? Ngươi cũng kiên trì thật đấy. Sao lại có thể thích cái tên hư hỏng đó...]

- Xin ngài hãy cẩn trọng lời nói. Dù ngài có là Thiên Thần đại nhân đi chăng nữa, tôi cũng không thể tha thứ cho việc ngài sỉ nhục tình yêu của tôi.

Vài ngày trước, trong lúc mượn rượu để cầu nguyện, Victoria đã bộc bạch hết những tâm tư thầm kín dành cho Astal.

- [Vậy nên, tóm lại là ngươi muốn chiếm được cảm tình của hắn? Thực ra cũng có cách như lập khế ước với Thần Tình Yêu để mê hoặc đối phương đấy.]

- Ngoài những cách nhân tạo đó ra, không còn cách nào tự nhiên hơn sao?

Victoria không muốn ép buộc Astal phải yêu mình. Cô muốn được nhìn thấy anh say đắm mình một cách chân thành nhất.

- [Có cách để khiến hắn nhận ra ngươi là một người phụ nữ một cách tự nhiên đấy. Đó là đề nghị thử hẹn hò xem sao.]

- Ý ngài là hẹn hò hợp đồng sao...?

Giải pháp được đưa ra lúc đó chính là cái này, hẹn hò hợp đồng.

- [Nếu có chuyện gì xảy ra thì hai người vẫn có thể quay lại làm bạn, mà biết đâu được đấy. Khi thực sự hẹn hò rồi, có khi cái màng lọc tình yêu trong mắt ngươi lại biến mất không chừng.]

- …….

- [Dù khuôn mặt hắn đúng là rất đẹp trai, nhưng con người đâu chỉ có mỗi cái mặt? Quan trọng nhất vẫn là tư cách đạo đức.]

Victoria cũng không thể không đồng tình với lời đó một phần. Bởi khi trúng phải ảo mộng của Nữ hoàng Succubus, cô đã thực sự lầm tưởng rằng Astal đang tỏ tình với mình.

Ngay khi nhìn thấy cảnh đó, Victoria đã vì quá đỗi vui mừng mà hét lên rồi ngất xỉu tại chỗ.

- [Sẵn tiện đang thế này, hãy cứ nói rằng đây là biện pháp đối phó với ảo mộng của Nữ hoàng Succubus đi. Nếu lần sau lại ngất xỉu như vậy thì phiền phức lắm.]

Những bí mật giữa phụ nữ với nhau mà không thể nói cho người khác biết. Thiên Thần vì lo lắng cho Victoria mà đã cùng cô nghĩ ra đối sách.

‘Thật sự cảm ơn ngài…. Thưa Thiên Thần.’

Victoria nhớ lại tình huống vài ngày trước, rồi thầm gửi lời cầu nguyện cảm tạ sâu sắc trong lòng.

Vì lấy cớ là hẹn hò hợp đồng, Victoria đã có thể tiến thêm một bước gần hơn tới người mình thầm thương.

“…Nhân danh Thiên Thần Lumina, xin hãy tha thứ cho con vì đã lừa dối người.”

Victoria vừa vỗ nhẹ lên vai mình vừa làm dấu thánh giá. Đó là thói quen xuất hiện vì cô không biết phải làm sao với trái tim đang nhuốm màu tội lỗi của mình.

“Bởi vì con sợ rằng nếu trái tim đã lớn đến mức không thể kiểm soát này bị người từ chối, con sẽ không chịu đựng nổi.”

Bởi lẽ cô vẫn đang tiếp tục nói dối người mình yêu.