1 100 - Chương 3: Nghe thấy tiếng lòng của Thánh nữ (3)

Chương 3: Nghe thấy tiếng lòng của Thánh nữ (3)

“Xong rồi. Giờ thì đi tiếp thôi. Chúng ta chẳng phải phải quay lại chỗ các đồng đội sao.”

“Cô lại đi mua đồ ăn nữa à? Đúng là trước sau như một nhỉ.”

Trên tay Victoria, người vừa lén lút đi đâu đó về, là những xiên que làm từ đuôi thằn lằn. Không chỉ một mà là rất nhiều cái, nhiều đến mức không thể coi đó là mua sắm tùy hứng được.

- Cái này, ngon lắm nha…!

Như để đối diện với tiếng lòng của mình, khóe môi Victoria nhếch lên không ngừng, cô còn khịt mũi ra vẻ vô cùng vui sướng.

“Anh có muốn ăn không? Đuôi thằn lằn bóng đêm ăn cũng khá ổn đấy.”

Victoria vừa nhai nhóp nhép một miếng nhỏ vừa mời tôi. Tôi nhìn dáng vẻ đó mà thở dài.

“Này, không phải cô quá tin tưởng vào ma thuật gây nhiễu nhận thức của tôi rồi sao? Nếu lỡ bị phát hiện là Thánh nữ ở đây thì định tính sao hả.”

Nơi này là Tartarus, Ma giới tràn ngập đủ loại ma tộc và ma vật. Đây là địa điểm nguy hiểm mà chúng tôi, những người nhận mệnh lệnh từ Hoàng đế đi thảo phạt Ma Vương, cuối cùng đã đặt chân tới.

“Chẳng phải ngài Astal là pháp sư mạnh nhất đại lục sao. Nếu tôi không tin vào ma thuật của ngài, thì còn có thể tin vào ma thuật của ai khác được chứ?”

Không biết có phải cô ấy không sợ việc phải sống che giấu thân phận ở Ma giới hay không, mà Victoria còn nhìn tôi, giơ tay tạo hình chữ V rồi nở nụ cười toe toét.

Victoria thỉnh thoảng lại tận hưởng những lần 'nổi loạn' như thế này. Cô ấy nói rằng cuộc đời là để tận hưởng, nếu không tận hưởng thì sẽ thiệt thòi, và đã nhiều lần nắm tay kéo tôi đi.

“Ma thuật tuyệt đối không phải là vạn năng. Nói đúng ra, nó gần với một môn học về sự thất bại hơn. Vì nó phát triển theo hướng sửa chữa những khuyết điểm khi chúng bị phát hiện.”

Tôi nói ra những nội dung mà tôi từng dạy ở Ma tháp Xanh, nơi tôi từng gắn bó. Đó là câu châm ngôn mà sư phụ tôi, Tháp chủ Thanh tháp, luôn căn dặn tôi phải ghi nhớ.

Ma thuật tạo ra lửa được tạo ra nhờ những ngày tháng run rẩy trong giá rét, và ma thuật che giấu danh tính ra đời vì nếu không có nó, sẽ có những tình huống nguy hiểm đến tính mạng.

Ngay cả ma thuật giảm nhận thức của tôi cũng có khuyết điểm là sẽ bị phá giải ngay khi bị một pháp sư có cảnh giới cao hơn tôi phát hiện.

“…Nếu nghe thêm một lần nữa chắc tai tôi mọc kén mất. Ngài đúng là một người cổ hủ thực sự đấy.”

- Ngay cả khía cạnh trí thức này cũng trông thật ngầu làm sao…!

Tôi nhíu mày khi nghe thấy giọng nói được dự đoán là tiếng lòng của Victoria. Dù vậy, chẳng phải phát ngôn đó quá mâu thuẫn sao.

‘Tiếng lòng của con người, có thể khác biệt đến thế sao.’

Tôi xoa cằm trầm ngâm suy nghĩ. Dù tôi có tạo ra rào chắn tinh thần bằng ma thuật hay sử dụng ma thuật giải chú, tiếng lòng của cô ấy vẫn tiếp tục truyền đến.

Tiếng lòng hoàn toàn khác biệt với thái độ thể hiện ra bên ngoài.

“Anh không ăn sao?”

- Mong là ngài Astal cũng ăn một cái! Như vậy trông sẽ giống một cặp đôi thực sự lắm luôn…!

Victoria mở to mắt nhìn tôi như đang van nài. Đôi mắt đẹp tựa như chứa cả một biển sao. Từ lúc biết sự thật là cô ấy thích mình, tôi bỗng dưng cảm thấy để ý hơn hẳn.

“…….”

Ngoạm.

- Ăn, ăn rồi kìa…! Lại còn ăn một cách đầy hoang dã nữa! Nam tính quá đi!

Để phớt lờ tiếng lòng ồn ào của Victoria, tôi cắn một miếng từ xiên đuôi thằn lằn trên tay cô ấy. Nước thịt đậm đà và phần thịt mềm mại cho cảm giác giống như thịt gà.

“…À thì, cũng ngon đấy.”

Tôi đưa ra nhận xét về món thằn lằn nướng mà Victoria đã mua. Thành thật mà nói, đây là món ăn có hương vị mà dù có nói dối cũng không thể bảo là không ngon.

“Hì hì, trông thế này thôi chứ tôi cũng có am hiểu về đồ ăn lắm đấy. Hồi còn ở Thánh quốc, tôi đã từng lén lén đi ra ngoài để tìm kiếm các quán ăn ngon đấy.”

- Bởi vì ở cái nơi đạo đức giả không có lấy một ai đứng về phía mình đó, niềm vui duy nhất chỉ là đi tìm và ăn những món ngon thôi.

Nghe thấy tiếng lòng của Victoria, người tôi bỗng chốc cứng đờ. Vốn dĩ Thánh nữ là người thực hiện những phép màu không thể xảy ra trong thực tế.

Không chỉ là giúp người què đứng dậy, mà còn có thể biến một kẻ ăn mày không một xu dính túi thành một người giàu có sống trong vàng bạc.

Ngay cả một người vốn chỉ điên cuồng nghiên cứu ma thuật như tôi trước khi gia nhập đội ngũ Anh hùng theo hoàng lệnh cũng từng nghe qua những lời đồn thổi, nên tôi có thể lập tức hình dung ra ánh mắt của những người xung quanh cô ấy khi đó.

“…Sao vậy ạ?”

Thấy tôi đột ngột dừng bước, Victoria hỏi tôi với vẻ lạ lùng. Vì bàn tay vừa nắm lúc nãy vẫn còn đang bị nắm chặt, nên cô ấy đang đi cùng cũng buộc phải dừng lại.

“A, khóe miệng anh dính nước sốt kìa. Tôi xin phép một chút nhé?”

Có vẻ như Victoria không nhận ra lý do tại sao tôi lại dao động như vậy, cô ấy từ từ thu hẹp khoảng cách và tiến lại gần.

Khoảng cách gần kề, hơi thở tưởng chừng như sắp chạm vào nhau.

“Rồi, xong rồi. Đến cả chuyện này mà cũng để tôi phải lo, anh đúng là trẻ con thật đấy.”

Victoria thậm chí còn kiễng chân lên, dùng tay mình lau vết nước sốt dính trên khóe môi tôi, thể hiện một hành động thân mật. Sau đó, cô ấy không quên bồi thêm một câu mắng nhiếc như mọi khi.

- Vết nước sốt đã chạm vào môi ngài Astal….

Victoria nhìn chằm chằm vào ngón tay mình một lúc. Tiếng lòng như thể đã quyết tâm điều gì đó khiến tôi cảm thấy bất an.

Không lẽ nào, chắc chắn không phải đâu.

Lẽ nào cô ấy định làm chuyện mà tôi đang nghĩ tới….

- Như thế này thì…, là hôn gián tiếp rồi.

Liếm.

Victoria không chút do dự liếm vết nước sốt đó bằng đầu lưỡi. Như thể chuyện đó chẳng có gì to tát, ngược lại cô ấy còn rất táo bạo và dạn dĩ tập trung vào việc đó.

“…Sao vậy ạ? Chẳng phải từ hôm nay chúng ta là người yêu của nhau sao. Chuyện như thế này là đương nhiên mà.”

- Chắc ngài ấy sẽ không nghĩ mình là một người phụ nữ kỳ lạ đâu nhỉ…? Cứ tự tin lên nào. Hôm nay là ngày đầu tiên mà. Cứ lấy cớ là thấy phí đồ ăn là được.

Tôi thầm thở dài trong lòng. Ngược lại, ánh mắt của Victoria đang nhìn tôi như nhìn một kẻ kỳ quặc khiến tôi cạn lời.

Rõ ràng người làm chuyện không biết xấu hổ là cô ấy cơ mà? Cô ấy đã vi phạm điều khoản không tiếp xúc thân thể nếu không có sự đồng ý của đối phương.

“Rõ ràng là trước khi tiếp xúc thân thể phải nhận được sự đồng ý của đối phương….”

“Tôi cứ ngỡ im lặng là đồng ý rồi chứ. Tại tôi thấy phí đồ ăn thôi, nên anh đừng bận tâm.”

Tôi lên tiếng trách móc Victoria như để phản kháng, nhưng cô ấy thậm chí còn cho thấy sự thấu đáo khi chuẩn bị sẵn cả lời bào chữa.

“Hay là, lẽ nào anh đã thấy xao xuyến rồi?”

- Hy vọng là ngài ấy thấy xao xuyến vì mình.

Tôi hoàn toàn cứng họng. Đến mức tôi còn nảy sinh suy đoán rằng, việc cho tôi nghe thấy tiếng lòng này thực chất là mưu kế của vị Thánh nữ này.

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ hẹn hò với Thánh nữ Victoria trong cả cuộc đời mình. Tôi cảm nhận được có gì đó không ổn khi thấy cô ấy ngày càng trở nên quyết liệt.

“Dù là hẹn hò hợp đồng, nhưng mong anh đừng quên hôm nay là ngày đầu tiên. Hãy quan tâm đến đối phương nhiều hơn một chút.”

Victoria như thể nhìn thấu tâm can tôi, cô ấy vừa vân vê bàn tay vừa tận hưởng khoảnh khắc này.

“Bởi vì nếu anh lỡ nảy sinh tình cảm thật lòng thì tôi sẽ khó xử lắm đấy.”

- Nhất định em sẽ khiến anh phải nhìn về phía em.

Như thể tuyệt đối sẽ không để tôi tuột mất, cô ấy đang thầm hạ quyết tâm trong lòng.

* * *

Cả hai chúng tôi cùng bước tới nơi các đồng đội khác đang tập trung. Đó là một nhà trọ tồi tàn và cũ nát, nằm cách xa con đường nơi các ma tộc và ma vật đi lại.

Đó là một không gian nhỏ hẹp đến mức chỉ cần cả 5 người tập trung lại là sẽ chật kín, nhưng để tránh tai mắt của kẻ địch thì chỉ còn cách này.

“Tôi về rồi đây.”

“Chúng tôi đã về.”

Các đồng đội đã ngồi sẵn ở bàn và đang trò chuyện.

“Cuối cùng cũng về rồi à. Sao mà muộn thế…. Ơ?”

Trong số đó, Anh hùng có mái tóc đỏ, Kyle Dragonica, khẽ nghiêng đầu khi nhìn thấy hai chúng tôi.

Giống như một người vừa nhìn thấy điều gì đó kỳ lạ.

“Gì thế này, sao hai người lại nắm tay nhau?”

Kyle là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi giữa tôi và Victoria. Vẻ mặt cậu ta khẽ thốt lên kinh ngạc rồi cười hì hì trông thật đáng ghét.

“À, cái này chỉ là do Victoria bảo tay cô ấy lạnh nên….”

Tôi thốt ra lời bào chữa vụng về để lấp liếm tình hình, nhưng lại có một sức mạnh nắm lấy tay tôi chặt hơn.

“…Hai chúng tôi, đã quyết định hẹn hò từ hôm nay!”

Victoria nắm chặt tay tôi như thể không muốn buông, và dõng dạc tuyên bố với các đồng đội khác về sự thật rằng cô ấy đang hẹn hò với tôi.

“Victoria. Cô….”

“Sao anh lại ngượng ngùng như thế? Hãy tự hào vì đã trở thành phu quân của một Thánh nữ thành kính như tôi đi.”

- Nếu tuyên bố công khai như thế này, sau này anh ấy sẽ không thể chối phăng đi được nữa!

Mặc dù đây là mối quan hệ hợp đồng sẽ tan vỡ sau một tháng nữa.

“Cái gì? Chuyện đó là thật sao?!”

Kyle và các đồng đội khác lộ rõ vẻ sửng sốt trước lời thú nhận đó của Victoria.

Vì hai chúng tôi vốn là những người hay cãi vã nhất và có vẻ không thuận hòa nhất trong đội ngũ, nên tôi nghĩ việc nhận được phản ứng như vậy cũng là điều đương nhiên.

“Rốt cuộc tại sao Victoria của chúng ta lại với một tên như Astal….”

“Người ta nói sau cơn mưa trời lại sáng mà. Thực tế có lẽ hai người là những người hợp rơ nhau hơn bất cứ ai.”

Pháp sư tinh linh Anima và Thần tiễn Tarion lần lượt đưa ra cảm nghĩ của mình. Trái ngược với dáng vẻ đồng tình của anh ta, phản ứng của cô ấy lại cho thấy sự phủ nhận như không muốn tin vào thực tại.

“Ừ thì, chúng tôi đều đã có người yêu cả rồi. Tôi cũng từng nghĩ là hai người rồi cũng sẽ có ngày như thế này...”

Kyle vừa vỗ vai tôi vừa mở lời. Ánh mắt cậu ta nhìn tôi như nhìn một kẻ đáng thương vô cùng, nhưng khóe môi lại nhếch lên như không thể nhịn được cười.

"Mới hôm qua thôi hai người còn bảo là không thèm nhìn mặt nhau nữa kia mà...! Chuyện trên đời đúng là chẳng biết đường nào mà lần!"

Có chuyện đó sao. Việc tôi và cô ta mỉa mai, chỉ trích nhau đã trở thành chuyện cơm bữa đến mức giờ tôi còn chẳng nhớ nổi nữa.

Ấn tượng đầu tiên giữa Victoria và tôi là tệ nhất, và những lời xỉa xói, mạt sát bắt đầu từ lúc đó dường như chẳng bao giờ có hồi kết.

"Không, mình nghĩ là hai người đang nói dối."

Ngay lúc đó, có một người đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi.

Một người phụ nữ tộc Người Gấu với mái tóc và đôi mắt màu cam, cùng đôi tai gấu trên đầu. Đó là Anima Silverbroom, người có biệt danh là Tinh linh sư Cao quý.

"Mình thân với Victoria thế nào cậu biết mà. Cậu có biết cậu ấy đã chửi rủa, nói ghét cậu nhiều đến mức nào không?"

Cô nàng vừa nghiến răng trắc trắc vừa tỏ vẻ nghi ngờ mối quan hệ của hai chúng tôi. Vì là hai người phụ nữ duy nhất trong tổ đội nên họ vốn dĩ rất thân thiết.

Trái ngược với một kẻ dùng rượu và thuốc lá như nước như tôi, việc một Thánh nữ vốn có lối sống khổ hạnh thường xuyên chửi rủa tôi thực chất cũng là điều hiển nhiên.

“…….”

Tôi vẫn giữ im lặng trong tình huống đó. Không hẳn là tôi thích Victoria, mà đối với cô ta, tôi chỉ cảm thấy một sự thương hại sâu sắc mà thôi.

Quỹ đạo cuộc sống của hai chúng tôi quá khác biệt, và dường như cả hai đều mang những vết thương lòng quá lớn để có thể thấu hiểu nhau.

"Không phải nói dối đâu, Anima. Tôi và ngài Astal từ hôm nay đã trở thành người yêu của nhau nên là..."

"...Vậy thì, ai là người tỏ tình trước? Đếm một hai ba rồi hai người nói cùng lúc đi. Nếu câu trả lời khác nhau thì mình sẽ coi như hai người đang nói dối."

"Chuyện, chuyện đó..."

Victoria tỏ ra bối rối trước sự truy hỏi của Anima. Cô ta nhìn tôi với ánh mắt đầy lúng túng.

- Ch-chuyện này phải làm sao đây? Mình không ngờ sự việc lại thành ra thế này... Không được, mình mới chỉ mượn cớ hẹn hò hợp đồng để được gần gũi hơn thôi, nếu thế này thì quan hệ có khi còn xa cách hơn mất...

Giọng nói đối diện với tâm trạng của Victoria thật ồn ào. Ngay cả trước mặt người khác, tôi vẫn chỉ nghe thấy tiếng lòng của cô ta.

- Mình sẽ bảo là mình tỏ tình... Hay là bảo ngài Astal đã tỏ tình nhỉ...

Có vẻ như đây không phải là loại ma pháp hay lời nguyền gì cả. Vì nếu đúng là vậy, đáng lẽ tôi phải nghe được tiếng lòng của tất cả mọi người ở đây mới phải.

- Thật lòng thì mình muốn nói là được ngài Astal tỏ tình... Nhưng như vậy có khi hai người lại nói khác nhau. Dẫu sao ngài ấy cũng là một người rất bướng bỉnh mà.

Victoria đang âm thầm lo lắng trong lòng mà không để tôi biết.

"Một..."

Nhìn dáng vẻ cô ta cố gắng quan tâm đến mình cho đến tận cuối cùng, trong lòng tôi bỗng trào dâng một cảm xúc khó tả.

"Hai..."

Chuyện thế này, lòng tự trọng của một người đàn ông không cho phép tôi đứng yên. Cho dù có là hẹn hò hợp đồng đi chăng nữa.

- A, ngài Astal?! Sao đột nhiên ngài lại đan tay...?

Tôi đọc được tiếng lòng của Victoria, và ngay khoảnh khắc cô ta định giả định rằng tôi là người tỏ tình, tôi đã thực hiện hành động đan chặt tay cô ta.

"...Ba!"

"Tôi đã tỏ tình trước."

"Ngài Astal đã tỏ tình với tôi."

Nhờ vậy mà ngay khi khẩu lệnh của Anima vừa dứt, tôi và Victoria đã đồng thanh khớp lời với nhau.