1 100 - Chương 4: Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Thánh Nữ (4)

Chương 4: Tôi Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Thánh Nữ (4)

"Chà, chúc mừng nhé! Astal! Cả Victoria nữa!"

Nghe xong lời khẳng định của tôi và Victoria, chàng Dũng sĩ nở một nụ cười mãn nguyện và bày ra hành động kỳ quặc là chuẩn bị một bữa tiệc rượu. Chỉ là hẹn hò hợp đồng thôi, làm thế này ngay giữa sào huyệt quân địch có ổn không đây.

"Dù vậy thì cũng đâu cần thiết phải ăn những món cao cấp và uống rượu thế này."

Hiện tại trước mặt tôi là một miếng thịt đùi hươu bảo ngọc nướng thơm phức. Tất nhiên, đồ uống của tôi là nước lọc. Vì dù tôi có bảo muốn uống rượu cùng, Victoria cũng đã nẫng tay trên phần của tôi rồi.

"Cậu nói gì vậy, Astal, không kỷ niệm một ngày như thế này thì sau này sẽ bị nhắc đi nhắc lại mãi đấy."

Lúc này Kyle đang ngồi cạnh và khoác vai tôi. Nhìn dáng vẻ cậu ta đưa ra lời khuyên như một bậc tiền bối đi trước, tôi bỗng thấy bực mình vô cớ.

"Người yêu của nhau thường vì những chuyện nhỏ nhặt mà hiểu lầm, thất vọng rồi dẫn đến rạn nứt đấy. Cậu quên là tôi cũng đang phải gửi thư mỗi ngày cho cô bạn thanh mai trúc mã ở quê nhà à?"

Từ ngày đầu tiên lên đường cho đến tận hôm nay, Kyle chưa bao giờ quên việc gửi thư cho cô bạn thanh mai trúc mã mà cậu ta đang hẹn hò.

Vì đó là thư gửi từ Ma giới về đại lục, nên việc của tôi là phải thi triển nhiều lớp ma pháp bảo vệ để thư không bị nghe lén hay bị lộ danh tính, thế nên tôi không thể nào quên được.

"Tôi thì không làm được như cậu đâu. Không biết cậu lấy đâu ra sự nhiệt tình đó nữa..."

Thật ra tôi vẫn chưa thể hiểu nổi Kyle. Nếu bức thư đó rơi vào tay quân đội Ma vương, cô bạn thanh mai trúc mã có thể bị bắt làm con tin, vậy tại sao cậu ta lại cứ phải mạo hiểm như vậy.

Có phải khi yêu vào thì ai cũng mù quáng như thế không?

"Chẳng phải cậu cũng bảo mình là người tỏ tình trước sao? Vậy thì cậu phải hiểu rõ chứ? Một khi đã thích thì không thể làm gì khác được đâu. Vì mình sẽ muốn làm mọi thứ cho người đó mà."

Nghe lời Kyle nói, tôi nhìn chằm chằm vào Victoria. Ngay khi ánh mắt chạm nhau, tôi nhận ra có điều gì đó không ổn.

Người phụ nữ này, dường như chẳng quan tâm gì đến đồ ăn hay rượu chè mà cứ nhìn tôi chằm chằm mãi. Có lẽ tôi đã hiểu được một chút ý nghĩa của câu nói tình yêu thật nặng nề.

- Chạm mắt rồi. Phải viện cớ gì đây...? À, vậy là được rồi!

"...Đúng vậy. Ngài Astal đã thầm yêu đơn phương tôi bấy lâu nay. Vì ngài ấy luôn vừa càm ràm vừa chăm sóc cho tôi, nên tôi đã biết bản chất ngài ấy không phải người xấu."

Victoria thản nhiên đáp lại lời của Kyle. Có vẻ như trong đầu cô ta, đây không còn là hẹn hò hợp đồng nữa mà thực sự tin rằng tôi đã tỏ tình.

“…….”

Tôi không buồn đáp lại lời Victoria, chỉ khẽ nhíu mày và ném cho cô ta một cái lườm. Dù sao thì tất cả cũng chỉ là một mối quan hệ giả tạo mà thôi.

"Sao vậy ạ? Chẳng phải ngài đã tỏ tình với tôi một cách mãnh liệt như thế, giờ này ngài lại thấy xấu hổ sao?"

- D-dù ngài có lườm như thế thì tôi cũng chẳng thấy sợ tí nào đâu!

Trái ngược hoàn toàn với tiếng lòng, Victoria còn tỏ ra ung dung nở một nụ cười mỉa mai khi nhìn tôi. Thật ra cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không tin chuyện cô ta thích mình.

Vốn dĩ nếu thích ai đó, người ta chẳng phải sẽ đối xử với đối phương bằng thái độ dịu dàng hơn sao. Đằng này lại cứ như một cậu nhóc mới lớn, tôi không thể đoán nổi lý do tại sao cô ta lại che giấu lòng mình như thế.

"Cậu tỏ tình thế nào vậy? Kể mình nghe với. Một kẻ ngang ngược như cậu ta chắc không thể làm ở một nơi lãng mạn được đâu."

Tinh linh sư Anima ngồi sát bên cạnh Victoria, vẫn không ngừng ném cho tôi những ánh mắt nghi ngờ. Có lẽ vì Victoria đã quá dao động nên cô nàng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.

"Đến đó được rồi đấy. Dẫu sao chuyện yêu đương cũng chẳng phải thứ để đi khoe khoang với người khác."

Tôi cố gắng ngăn Victoria lại trước khi cô ta lỡ lời. Cô ta đã uống khá nhiều rượu và đang trong tình trạng say xỉn. Nếu nói thêm nữa, chuyện hẹn hò hợp đồng có thể bị bại lộ.

Lúc đó chắc chắn họ sẽ lôi chuyện này ra để trêu chọc tôi. Nào là chuyện tự ý đan tay, nào là chuyện thêu dệt nên việc tôi tỏ tình trước.

Nếu lần này bị nắm thóp, không biết sẽ bị trêu chọc đến bao nhiêu năm nữa, nên tôi chỉ mong chuyện hẹn hò hợp đồng này kết thúc một cách êm đẹp, nhưng...

"...Không đâu, Anima. Đó là một nơi khá lãng mạn. Trước một bờ hồ rực rỡ ánh trăng, ngài ấy đã quỳ một chân xuống trước mặt mình và hỏi rằng liệu mình có thể bên ngài ấy trọn đời không."

- N-nói thế này thì sau này ngài ấy có thực sự tỏ tình với mình không nhỉ...? Mình đúng là thiên tài mà!

Victoria đã bước qua ranh giới không thể quay đầu. Cô ta thao thao bất tuyệt kể về mong ước của mình như thể đó là sự thật.

Không biết cô ta đã thích tôi từ bao giờ, mà ở khía cạnh này, cô ta tỏ ra vô cùng trôi chảy.

"Victoria, đừng uống nữa. Cô say lắm rồi đấy."

Tôi khẽ cắn môi dưới, ra hiệu cho Victoria. Thấy rõ là cô ta đang nốc rượu quá mức tửu lượng của mình.

"Tôi không thích. Vào một ngày vui thế này, tại sao tôi lại không được say chứ?"

Victoria vừa nấc cụt vừa lên giọng với tôi. Đôi gò má cô ta đã ửng đỏ đến mức có thể cảm nhận rõ hơi men đang bốc lên hừng hực.

"Bởi vì tôi đã nhận ra rằng một ma pháp sư vĩ đại như ngài, thực chất vì thích tôi nên mới luôn làm khó tôi đấy thôi."

"...Tôi làm khó cô khi nào?"

Dù có lục lại trí nhớ bao nhiêu lần tôi cũng không nhớ ra chuyện đó. Đa phần đều là Victoria bắt đầu vu khống tôi trước nên tôi mới đáp trả mà thôi.

"Xét cho cùng, ấn tượng đầu tiên về ngài là tệ nhất. Làm gì có ma pháp sư nào lại đi trình diễn ma pháp mưa hoa trước mặt một người đã phải khổ sở vì hoa cả đời cơ chứ."

Victoria bắt đầu kể chuyện trong khi tặc lưỡi như đang trách mắng tôi. Ánh mắt khẽ lườm của cô ta khiến tôi cảm thấy như bị tấn công.

“…….”

Tôi không còn lời nào để bào chữa nên đành uống cạn ly nước lạnh đặt trước mặt.

Đúng như lời Victoria nói, vào khoảnh khắc đầu tiên gặp cô ta, tôi đã thi triển ma pháp mưa hoa Flower Rain (Flower Rain).

"Thế nên tôi mới bảo người đàn ông như ngài chẳng hiểu gì về lòng phụ nữ cả. Sao ngài có thể thiếu tinh tế đến mức đó chứ?"

- Ngài Astal là đồ ngốc. Đồ ngốc không biết đến trái tim tôi.

Victoria vừa nghiêng chén rượu vừa mạt sát tôi là đồ ngốc trong lòng. Cứ như thể cô ta vẫn còn để bụng chuyện đã xảy ra từ một năm trước vậy.

Nghĩ lại thì, có vẻ như mối quan hệ giữa tôi và Victoria đã bắt đầu rạn nứt kể từ lúc đó.

"Người ta cũng có lúc thiếu tinh tế chứ."

Tôi cãi lại Victoria như để biện minh. Bởi lúc đó tôi có lý do không thể làm khác được.

‘Thực ra cái tôi dùng trước tiên là ma pháp giải chú, may mà cô ta không nhận ra.’

Ngay khi vừa nhìn thấy Victoria, tôi đã có thể nắm bắt được cấu trúc của những bông hoa đang xâm chiếm cơ thể cô ta.

Đó là một loại lời nguyền. Để gọi đó là phép màu của Thánh nữ thì nó lại vô cùng điềm gở, giống như một loài ký sinh trùng đang dần gặm nhấm cả thể xác lẫn tinh thần của Victoria.

‘Vì lúc đó cô trông như một người sắp chết vậy. Tôi chẳng còn cách nào khác.’

Một đôi mắt trống rỗng, không chút hy vọng vào cuộc sống, như thể mọi thứ đều vô nghĩa. Victoria lúc mới gặp lần đầu rõ ràng là như vậy.

Thế nên tôi đã dồn hết mọi ma pháp giải chú mà mình biết vào người cô ta, nhưng chẳng có tác dụng gì cả.

‘Dù vậy, mình đừng nên tiết lộ sự thật. Việc trao cho ai đó một hy vọng hão huyền chính là một sự tra tấn tàn khốc nhất. Ít nhất mình phải biết chắc chắn cách để loại bỏ tác dụng phụ cho Victoria đã.’

Tôi thở dài thườn thượt trong lòng. Nếu sự thật là tôi đã tùy tiện dùng ma pháp lên một Thánh nữ bị bại lộ, tôi có thể bị Giáo hội khép vào tội dị giáo, nên tôi mới cố tình thi triển một loại ma pháp khác để che mắt.

"...Cô là người đầu tiên mà ma pháp của tôi không có tác dụng đấy. Dù gì thì đó cũng là tác phẩm tôi khá tự tin mà."

Tôi lẩm bẩm một mình với chút cảm giác ấm ức.

Tôi chấp nhận việc mình trở thành kẻ nói dối. Bởi chỉ riêng việc nói ra khả năng có thể loại bỏ những bông hoa nở trên người Victoria thôi cũng đã có thể trở thành vết thương đối với cô ta rồi.

"Chẳng có người phụ nữ nào lại đi xiêu lòng trước cái loại ma pháp lỗi thời đó đâu. Không lẽ ngài coi tôi là hạng phụ nữ dễ dãi sao?"

Nghe lời nói dối của tôi, Victoria bật cười phì phì rồi tì ngực lên mặt bàn.

- Hiện tại đúng là một người phụ nữ dễ dãi mà.

Đó là hành động cố tình muốn quyến rũ tôi. Với một người nghe được tiếng lòng của Victoria như tôi, tôi đang cố gắng hết sức để không đặt tầm mắt vào chỗ đó mà chỉ nhìn vào mắt cô ấy.

“Nhưng mà, những lời nói sau đó thì tôi khá hài lòng.”

“Tôi đã nói gì nhỉ?”

“Anh thật sự là đồ ngốc sao? Sao một người đàn ông được gọi là pháp sư thiên tài lại không thể nhớ nổi lời chính mình đã nói chứ.”

- Mình vẫn còn nhớ rõ những lời ấm áp sau đó mà...

Victoria khẽ phồng má, lộ vẻ mặt hờn dỗi. Cơn say nồng nặc có thể cảm nhận được tận đây.

“Anh đã nói rằng trong cuộc đời ngắn ngủi như một cái chớp mắt này, anh nhất định muốn được gặp Thánh nữ. Ôi trời, sến súa quá. Sao lại có kiểu văn tán tỉnh như thế chứ?”

Anima ngồi bên cạnh thúc nhẹ khuỷu tay vào hông tôi, nhắc lại tình huống lúc đó. Cái nhíu mày thật chặt của cô ấy như thay lời muốn nói rằng dù có nghĩ thế nào cũng không thể hiểu nổi.

“Đúng vậy. Và anh còn nắm chặt lấy tay tôi nữa.”

“Đoạn sau đó tôi cũng nhớ. ‘Ngay cả trong tình trạng chiến tranh mà anh vẫn muốn nắm tay phụ nữ sao? Anh đúng là hạng rác rưởi không thể cứu vãn.’ cô đã mắng nhiếc tôi như thế mà.”

Biểu cảm của Victoria lúc đó vẫn còn in đậm trong ký ức của tôi, cô ấy đã nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ sốc.

“Đúng vậy. Vì lúc đó tôi đã hiểu lầm rằng ngài Astal đang có ý đồ đen tối với mình. Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, nhưng tôi cứ ngỡ ngài là một con chó động đực không kiểm soát nổi phần thân dưới của mình.”

“Vậy thì sao, giờ thì không phải nữa à?”

“Vâng, vì ngay cả khi nhìn thấy cơ thể trần trụi của tôi ngài cũng không hề nảy sinh dục vọng, mà ngược lại còn tỏ ra lo lắng cho vết thương của tôi trước tiên.”

Khoảnh khắc Victoria nhắc đến chắc chắn là lúc tôi sử dụng ma pháp trị thương sau khi cô ấy bị thương nặng.

Trong khoảnh khắc một cái lỗ lớn bị thủng trên cơ thể và nội tạng vương vãi ra ngoài, tôi không thể nảy sinh ý đồ xấu xa chỉ vì nhìn thấy chút da thịt như thế được.

“Chẳng phải là hiển nhiên sao? Người ta đang sắp chết đến nơi, sao tôi có thể có những suy nghĩ rác rưởi như vậy chứ?”

Tôi vừa nói một cách thản nhiên vừa giấu đôi bàn tay đang run rẩy kịch liệt xuống dưới gầm bàn. Bởi vì dù đã trải qua bao nhiêu lần, tôi vẫn không bao giờ muốn chứng kiến cảnh ai đó chết ngay trước mắt mình thêm một lần nào nữa.

“Cậu không phải rác rưởi sao? Chẳng phải cậu suýt nữa đã túm cổ áo Victoria đánh nhau chỉ vì cô ấy không đưa rượu và thuốc lá cho cậu à.”

“…Tuy không phải rác rưởi, nhưng ít nhất tôi nghĩ ngài là người bất lực. Bởi vì ngài là người đàn ông đầu tiên như vậy mà tôi từng gặp.”

- Nhìn thế này thôi chứ mình cũng tự tin về dáng người lắm mà. Chẳng lẽ anh ta bị thiến thật sao? Hay là bị rối loạn cương dương...?

Nghe thấy tiếng lòng của Victoria, tôi không khỏi bật cười vì cạn lời. Sẽ chẳng có người đàn ông ngu ngốc nào trên thế giới này muốn qua đêm với một người phụ nữ như cô đâu.

“Cũng từng có một gã điên giả vờ làm bệnh nhân mù để tìm cách chạm vào ngực của Victoria đấy thôi.”

Tarion vừa dốc cạn chén rượu vừa lên tiếng với vẻ mặt tức giận. Thật hiếm khi thấy một người có tính cách ôn hòa như anh ta lại nói chuyện kiểu này.

“Lúc đó chẳng phải Astal đã cứu cô sao? Rõ ràng đó là một gã đàn ông dùng ma pháp để giả vờ mù mà.”

Đúng như Kyle đã nói, mỗi khi có chuyện như vậy xảy ra, việc bảo vệ cô ấy luôn là phần của tôi. Bởi vì lũ Ma tộc hay đám đàn ông bị mê hoặc bởi ngoại hình của Victoria kéo đến là một việc vô cùng phiền toái.

Vốn dĩ ma pháp tự do và biến hóa khôn lường hơn các môn học khác, nên nó có ưu điểm là đối phó tốt hơn với những tình huống bất ngờ như thế này.

“Đúng vậy. Chính vì điểm đó mà tôi đã chấp nhận lời tỏ tình của ngài Astal. Tôi đã nghĩ rằng... ít nhất thì người đàn ông này cũng không có gan làm hại mình đâu.”

“Dù vậy, tôi vẫn thấy tiếc cho cô quá.”

“Vậy sao ạ? Thật ra tôi cũng muốn tìm hiểu xem hẹn hò là loại cảm xúc gì nên mới cố tình chấp nhận đấy.”

- Làm ơn hãy nhận ra đi. Hãy thích mình đi mà...

Trước lời của Anima, Victoria rõ ràng đang trả lời một cách thản nhiên, nhưng tâm can thật sự ẩn giấu bên trong cô ấy lại đang ở trạng thái bồn chồn không yên.

“Vậy thì tối nay hai người dùng chung phòng trọ chứ?”

Lúc đó,

Kyle, vị Anh hùng, nở nụ cười rạng rỡ như thể vừa nảy ra một ý kiến hay. Cậu ta liếc nhìn như thể muốn dò xét phản ứng của cả hai chúng tôi.

“Cái gì?”

“Dạ?”

Trước phát ngôn gây sốc đó, tôi và Victoria không khỏi bàng hoàng như thể đã hẹn trước.

“Chẳng phải hai người đang hẹn hò sao? Chẳng lẽ đúng như lời Anima nói, hai người đang giả vờ à?”

Kyle vẫn giữ vẻ thong dong hỏi ngược lại như thể thấy điều đó thật lạ lùng. Ở bên cạnh, Anima và Tarion cũng đang quan sát hai chúng tôi.

Nghĩ lại thì, tôi đã quên mất rằng cặp đôi Anima và Tarion cũng đang ở chung phòng với nhau.

“N-Nhưng mà... hôm nay mới là ngày đầu tiên mà. Những việc quá kích thích thì vẫn còn...”

“Đúng vậy, dù thế nào đi nữa tôi cũng nghĩ chuyện này không ổn.”

Victoria đỏ mặt ngập ngừng, còn tôi thì bắt đầu diễn kịch một cách điên cuồng để không bị lộ chuyện hẹn hò hợp đồng.

“Hai người đã thấy hết cơ thể của nhau khi trị thương rồi còn gì. Cậu quên rằng để chúng ta có thể ở lại Ma giới lâu nhất có thể, thì cần phải tiết kiệm ở những khoản này à?”

Nhưng quan điểm của Anh hùng Kyle không hề thay đổi. Ở Ma giới, nơi mà giấc mơ, máu hay tuổi thọ của con người là tiền tệ, thì phải làm mọi cách để tiết kiệm dù chỉ một xu.

“Này, nếu vậy thì vừa nãy không nên ăn mấy thứ đó chứ!”

“Cái đó với cái này khác nhau chứ. Đồ ngốc không biết gì về yêu đương này.”

Nhìn tôi đang nổi đóa, Kyle nắm vai tôi rồi thở dài thườn thượt. Cậu ta còn chép miệng tặc lưỡi bảo sao tôi lại thiếu tinh tế đến thế.

“Đây, chìa khóa phòng đây. Hai người là người yêu thì cứ tự nhiên mà giải tỏa tình cảm bấy lâu nay đi. Người ngoài như bọn tôi sẽ biết ý mà rút lui.”

Kyle thậm chí còn thực hiện một hành động kỳ quặc là đưa trước một chiếc chìa khóa phòng rồi bỏ chạy trước khi tôi và Victoria kịp nói thêm lời nào. Ngay khoảnh khắc định phản bác, tôi cảm thấy nếu làm vậy thì sẽ càng bị nhìn với ánh mắt kỳ lạ hơn.

“Ngày mai chúng ta phải khởi hành đến Ngôi làng của những kẻ nói dối rồi. Đừng có thức khuya quá đấy nhé?”

Nói xong lịch trình ngày mai, Kyle biến mất dạng. Cậu ta nghĩ chúng tôi sẽ làm cái quái gì mà lại cư xử như thế chứ.

Và rồi,

- L-Làm sao bây giờ? Hôm nay mình có mặc đồ lót đẹp không nhỉ? Hình như là không...!

Nghe thấy tiếng lòng của Victoria đang tưởng tượng điều gì đó kỳ lạ, tôi không khỏi thấy xây xẩm mặt mày.