1 100 - Chương 5: Nghe thấy tiếng lòng của Thánh nữ (5)

Chương 5: Nghe thấy tiếng lòng của Thánh nữ (5)

Hiện tại, tôi và Victoria không còn cách nào khác là ngồi mớm trên cùng một chiếc giường. Đó là bởi vì căn phòng quá chật hẹp, nằm trong một nhà trọ hẻo lánh với mức giá rẻ nhất.

Khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở và cả nhiệt độ cơ thể của đối phương. Dù điểm khác biệt so với hôm qua chỉ đơn giản là việc chúng tôi đã bắt đầu hẹn hò hợp đồng, nhưng mối quan hệ của cả hai đã thay đổi rất nhiều.

“Tôi sẽ ngủ dưới sàn, cô cứ thoải mái ngủ trên giường đi.”

Trong hai chúng tôi, những người vẫn giữ im lặng kể từ khi bước vào phòng, tôi là người đầu tiên lên tiếng. Tôi lấy một bộ chăn đệm rồi trải xuống sàn nhà.

Victoria đang tỏ ra sợ hãi vì không biết mình sẽ bị làm gì. Từ trong thâm tâm cô ấy, liên tục trào dâng niềm hối hận rằng đáng lẽ mình nên mặc bộ đồ lót khiêu gợi hơn.

“Dạ? Nếu vậy thì anh sẽ bị đau lưng mất... Anh vẫn ổn chứ ạ?”

- Không được rồi...? Chẳng lẽ anh ấy thực sự ghét mình sao?

Victoria nhìn hành động của tôi rồi khẽ nghiêng đầu như thể có điều gì đó không đúng. Đó là phản ứng đương nhiên, bởi vì kế hoạch mê hoặc để khiến tôi nhìn cô ấy như một người phụ nữ chắc hẳn đã bị đổ bể.

“Không sao đâu. Cô cũng không muốn ngủ chung giường với người đàn ông mà mình ghét đúng không. Tôi cũng không có ý định vượt quá giới hạn chỉ vì đang đóng giả làm người yêu đâu.”

Tôi nhìn Victoria và cố tình đối xử lạnh nhạt. Bởi vì ngay từ đầu, tôi chưa bao giờ coi cô ấy là một người phụ nữ theo đúng nghĩa đen.

“…Nếu thực sự là vậy, thì tại sao anh lại khẳng định trước câu hỏi của Anima rằng chính anh là người đã tỏ tình? Rõ ràng đó là cơ hội tốt để bị lộ chuyện hẹn hò hợp đồng mà.”

Victoria lên tiếng với vẻ mặt không hài lòng. Có vẻ như cô ấy đã nghĩ rằng tâm ý của cả hai đã tương thông khi tôi nắm lấy tay cô ấy và ứng biến rằng mình đã tỏ tình.

“Vì nếu chuyện hẹn hò hợp đồng bị hỏng thì chúng ta sẽ không thể đối phó với Nữ hoàng Succubus. Một cuộc tình đã bị đồng đội phát hiện và mất đi tính chân thực thì làm sao có thể chống lại ảo mộng đây?”

Tôi giải thích rõ ràng lý do để Victoria không hiểu lầm. Vốn dĩ chuyện hẹn hò hợp đồng chỉ nên có hai chúng tôi biết vào lúc này.

Điều này sẽ là một phương tiện hữu hiệu để đối phó khi những kẻ giả mạo xuất hiện trong giấc mơ.

“Ngài Astal, vậy ra đó là lý do ngài chấp nhận lời đề nghị của tôi sao? Thật sự không có một chút tình cảm cá nhân nào sao?”

- Mình cứ ngỡ làm thế này thì ngài Astal sẽ nhìn lại mình... Chẳng lẽ mình thực sự không có sức hút sao...?

Giọng nói chán nản của Victoria đâm xuyên vào lồng ngực tôi. Bên ngoài cô ấy tỏ vẻ như không có chuyện gì, nhưng bên trong thì đang thút thít như sắp khóc đến nơi.

“…Bởi vì tôi phải tiêu diệt Ma vương.”

Tôi tuyên bố mục đích của mình với Victoria. Là người sống sót duy nhất của một ngôi làng bị thiêu rụi bởi tay quân đội Ma vương, tôi đã sống và luôn nghĩ rằng mình không có tư cách để thích ai, cũng chẳng thể được ai yêu thương.

“Đó chẳng phải là mong ước của tất cả mọi người sao. Anh không cần thiết phải tự mình gánh vác...”

“Xin lỗi vì đã khiến cô hiểu lầm, nhưng một kẻ như tôi nghĩ rằng nếu không phải vì điều đó thì chẳng còn giá trị gì để sống tiếp cả.”

Thật ra, tôi nghĩ rằng tốt hơn hết là Victoria nên từ bỏ tình cảm dành cho tôi. Một tình yêu không được đền đáp thì chắc chắn sẽ khiến một bên kiệt sức mà gục ngã.

Nếu đã không có tình cảm, thà rằng cứ cưỡng ép đẩy ra như thế này còn đúng đắn hơn.

“Và vốn dĩ, cô đã nói là ghét tôi mà. Nhưng sao lúc nãy trông cô lại hào hứng thế? Thậm chí còn thêu dệt cả chuyện tỏ tình nữa.”

“Ch-Chuyện đó... là do tôi say rượu nên mới bất đắc dĩ làm vậy thôi. Tôi có chết cũng ghét hạng đàn ông như anh. Tôi cũng dự định sẽ rời xa anh không chút luyến tiếc ngay khi cuộc hẹn hò hợp đồng này kết thúc.”

- Chỉ là vì mình thấy quá vui sướng như thể đã thực sự được hẹn hò với anh vậy...

Victoria khoanh tay, tỏ vẻ khó chịu. Dù cho cô ấy có bày tỏ lòng mình một cách chân thành đi chăng nữa thì tôi cũng chẳng thể đón nhận, nên việc cô ấy ngoài mặt và trong lòng khác nhau như thế này trái lại còn là một điều may mắn.

‘Tuyệt đối không được để lộ sự thật rằng mình nghe thấy tiếng lòng của cô ấy.’

Trong tình trạng còn chưa rõ liệu Victoria có thực sự có tình ý với mình hay không, tôi không thể tùy tiện nói rằng mình nghe thấy tiếng lòng của cô ấy được.

Vì vừa rồi tôi hoàn toàn không nghe thấy tiếng lòng của những người khác, nên có lẽ khả năng cao là đã có vấn đề gì đó xảy ra với bản hợp đồng hẹn hò mà chúng tôi đã lập ra.

“Người đàn ông như anh đúng là tệ hại nhất. Thực sự hẹn hò rồi tôi mới bắt đầu hiểu ra đôi chút đấy.”

- Anh thực sự không biết em đã cố gắng quyến rũ anh nhiệt tình đến mức nào sao...? Em nói như vậy với đồng đội cũng là để sau này anh không thể thoát ra được mà...

Có vẻ như bị căng thẳng nên Victoria vừa nói vừa cắn chặt môi dưới. Dường như thái độ không coi cô ấy là một người phụ nữ của tôi đã khiến cô ấy không hài lòng.

“…Tôi đi tắm trước đây. Đừng có mà nảy ra ý định nhìn trộm đấy nhé.”

Victoria nói với tôi bằng cái miệng khẽ bĩu ra. Nghe tiếng bước chân lộc cộc và tiếng cửa phòng tắm đóng sầm lại, tôi nhận ra cô ấy đang tức giận.

- Thật ra anh có nhìn trộm cũng được mà... Vì giờ chúng ta là người yêu rồi mà...

Tôi bắt đầu tập luyện thể lực để cố gắng hết sức không bị lung lay bởi bộ thánh phục được cởi ra và đặt ngay ngắn như thể cố tình cho tôi xem.

Phải giữ cho tâm thanh tịnh. Với kiểu quyến rũ thế này thì dù không có tình cảm cũng sẽ nảy sinh mất thôi.

* * *

Rào rào rào—.

Dưới dòng nước xối xả từ trên đầu, Victoria đang gột rửa sạch sẽ cơ thể mình.

Vốn dĩ, những bông hoa nở rộ khắp cơ thể Victoria là những nơi sẽ gây ra cơn đau như thiêu đốt ngay khi chạm vào.

Vì vậy, cô vốn chẳng dám mơ đến chuyện tắm rửa hay tắm vòi sen, cùng lắm chỉ có thể lau người bằng một chiếc khăn thấm nước.

‘Lý do bây giờ mình có thể tắm rửa thế này cũng là nhờ anh ấy... Tại sao mình lại không thể thành thật hơn được nhỉ.’

Nhờ có Astal, người tinh thông ma pháp liên quan đến nước, cô đã có thể tắm rửa bằng cách sử dụng ma pháp kháng nước.

“Astal, có thật là anh ghét tôi đến thế không...”

Victoria lẩm bẩm một mình với âm thanh nhỏ để bên ngoài không nghe thấy. Nghĩ đến việc bị người đàn ông mình thích ghét bỏ, nước mắt cô suýt chút nữa đã rơi xuống.

Lý do Victoria không thể thổ lộ nỗi lòng phần lớn là vì cách Astal dựng lên một bức tường sắt như thế.

Dù cô đã cố gắng bày tỏ cảm xúc theo cách của riêng mình, nhưng chẳng biết là do Astal thiếu tinh tế hay là do không có tình cảm, mà anh luôn tìm cách đẩy tâm ý của cô ra xa như vậy.

“Cũng chẳng phải là hoàn toàn không có phản ứng gì...”

Victoria đã nhận ra rằng khi cô cố tình đặt ngực lên bàn, ánh mắt của anh đã trở nên lúng túng. Cô có thể thấy con ngươi của anh không tự chủ được mà liếc về phía đó.

Ngay cả vừa rồi anh cũng bảo sẽ ngủ dưới sàn, dường như không hẳn là anh không xem cô là phụ nữ. Bởi với tính cách của anh, nếu là đồng đội nam thì chắc chắn anh đã làm ầm lên đòi dùng giường rồi.

‘Tiếc thật, mình nên mang theo bộ đồ lót khêu gợi hơn. Nếu vậy thì đã có thể dò xét lòng anh ấy thêm một chút rồi.’

Victoria cố tình để bộ đồ lót thay ra ở nơi mà Astal có thể nhìn thấy. Sau khi chỉ quấn mỗi khăn tắm đi ra, cô có thể viện cớ là do hơi men nên mới làm vậy.

‘Nếu ngài Astal thực sự vồ lấy mình như một con thú thì...’

Hừng hực, chỉ mới tưởng tượng thôi mà mặt cô đã đỏ bừng lên như bốc hơi. Theo giáo lý của Thiên Thần, quan hệ tình dục không nhằm mục đích tạo ra con cái là điều bị cấm đoán.

Phải chăng tâm địa thầm kín đó của Victoria đã bị phát hiện rồi?

“Đúng rồi, Victoria!”

“Dạ?! Vâng!”

Từ bên ngoài vang lên tiếng Astal gọi Victoria gấp gáp, khiến cô vì xấu hổ mà chỉ còn cách vội vàng dùng tay che thân hình lại.

Dù không có ai nhìn lén, nhưng cô vẫn nảy sinh ý nghĩ rằng biết đâu Astal có thể nhìn thấy.

“Trên tủ bát có tinh dầu đấy, dùng cái đó đi! Đừng dùng đồ của nhà trọ này!”

But Astal chỉ nói vậy rồi dừng việc gõ cửa. Đáng tiếc là dường như anh chẳng thèm để tâm đến bộ đồ lót cô đặt trước cửa vì chẳng thấy anh nhắc đến.

“Cái này là...”

Sau khi kiểm tra tủ bát, Victoria không nhịn được mà nhếch môi cười.

“...Người đàn ông mới vừa rồi còn nói năng tuyệt tình như thế, vậy mà lại chuẩn bị sẵn cả loại tinh dầu tôi thích, trông thật sự rất đáng yêu mà.”

Đó là loại tinh dầu thanh đạm mà cô vẫn thường dùng, một người đã chán ngấy mùi hương hoa từ thuở nhỏ.

Có lần khi đi chợ cùng Astal, cô đã vô tình nhắc đến việc mình chỉ sử dụng loại này vì nó không có quá nhiều mùi hương.

“Nếu vậy thì chuyện anh nói không nhớ những gì đã nói khi lần đầu gặp mặt chắc chắn cũng là lời nói dối rồi.”

Ngay lập tức thấu tóm được lời nói dối của Astal, Victoria vừa ngân nga hát vừa xoa tinh dầu lên tóc để kết thúc việc tắm rửa.

‘Mà cũng phải, làm gì có người đàn ông nào lại làm đến mức này cho một người phụ nữ mà mình thực sự không quan tâm chứ?’

Astal đã tỉ mỉ thi triển ma pháp kháng nước để cô có thể tắm rửa, thậm chí còn thể hiện sự tinh tế khi chuẩn bị loại tinh dầu không sử dụng hoa làm nguyên liệu chính.

‘Nếu ngài Astal định giữ khoảng cách với mình, thì hôm nay mình chỉ cần ép anh ấy ngã xuống rồi biến mọi chuyện thành sự thật là được mà...’

Nghĩ về anh, Victoria vốn đang say khướt lúc này chẳng thể đưa ra những phán đoán lý trí.

Đã cùng thuê một phòng như thế này rồi, vậy mà Astal lại bảo sẽ ngủ dưới sàn như một ông chồng vừa mới cãi nhau với vợ, thật là đáng ghét.

‘Tại ngài Astal không xem mình là phụ nữ nên mới là người sai.’

Thái độ như thể không coi cô ra dáng phụ nữ chút nào khiến cô khó chịu. Thế nhưng tại sao anh lại dành cho cô sự quan tâm như vậy chứ.

Victoria lau khô tóc, rồi quấn khăn quanh người chuẩn bị đi ra ngoài để lấy bộ đồ lót đã cố tình để sẵn bên ngoài.

* * *

Đọc được tiếng lòng của Victoria, tôi hiện đang rơi vào một cuộc khủng hoảng lớn nhất trong đời. Bởi vì tôi đã biết được kế hoạch của cô ấy là nếu tôi không quan tâm thì cô ấy sẽ vồ lấy tôi luôn.

“...Này, sao cô lại quấn mỗi cái khăn tắm đi ra ngoài vậy?”

Những đường cong mềm mại của Victoria mà ngay cả chiếc khăn tắm lớn cũng không che hết được, khiến cô trông không giống một Thánh nữ mà giống như một Succubus vậy.

“A, tôi để quên đồ lót ở bên ngoài rồi. Có vẻ tôi cũng không thắng nổi hơi men.”

Victoria, người sở hữu thân hình gợi cảm, thản nhiên dùng ngón tay chỉ về phía bộ đồ lót đang ở gần chỗ tôi.

Tiện thể nói luôn, nó màu đen.

“Chẳng lẽ, anh nhìn đồ của tôi mà nảy sinh dục vọng sao? Nếu vậy thì anh đúng là hạng cầm thú còn chẳng bằng loài khỉ đấy.”

- Để xem hôm nay anh có thực sự bị liệt dương không nhé.

“...Làm gì có chuyện đó.”

Tôi vội vàng lắc đầu phủ nhận. Những chuyển động của cô ấy khi đang say rượu và dần tiến lại gần tôi có cảm giác còn đáng sợ hơn bất kỳ con ma vật nào.

“Victoria, để tôi dùng ma pháp giải rượu cho cô nhé? Trông cô có vẻ mệt mỏi lắm rồi...”

“Tôi không muốn. Tôi cũng có những ngày muốn được say mà.”

- Phải say thì sau khi vồ lấy ngài Astal mới có thể nói dối là do say rượu được chứ...!

Cộp, cộp.

Con ngươi đặc hữu của Kim Long đang tỏa sáng trong bóng tối.

‘Dù bây giờ có dùng ma pháp giải rượu đi nữa, cô ấy cũng sẽ dùng lời nói dối để vồ lấy mình... Nếu mình gọi người giúp đỡ hoặc bỏ chạy, có khi ngày mai đồng đội sẽ nhìn mình như một tên rác rưởi mất.’

Nếu Thánh nữ Victoria nói dối rằng cô ấy suýt bị tôi cưỡng bức, thì liệu có ai tin lời tôi không? Danh tiếng của một kẻ luôn chìm đắm trong rượu và thuốc lá như tôi vốn đã thấp nhất trong tổ đội rồi.

Trước những bước chân đang dần tiến lại của Victoria, tôi vận dụng trí óc hết mức để nghĩ cách thoát khỏi tình huống này.

Nghĩ đi, nghĩ đi nào...

“Victoria.”

“Vâng, có chuyện gì sao?”

- Nếu anh đã cởi cả áo ngoài lẫn áo choàng... chẳng lẽ ngài Astal cũng đang chuẩn bị tâm lý rồi sao?

Sau khi lấy đồ lót, Victoria đứng khựng lại một lúc và nhìn chằm chằm vào tôi. Nhìn thấy tôi đang cởi trần vì vừa tập thể dục xong, cô ấy đang hiểu lầm tai hại.

“Tôi đã suy nghĩ lại rồi, dù sao thì chúng ta cũng đang trong mối quan hệ yêu đương hợp đồng nên...”

Hơi thở dồn dập và nước miếng nơi khóe miệng như thể sắp vồ lấy tôi đến nơi, tôi chỉ còn cách thốt ra lời thoại mà đàn ông thường nói trong hoàn cảnh này.

“Hôm nay chúng ta cứ nắm tay nhau ngủ thôi nhé.”

“...Dạ?”

“Để đối phó với ảo mộng của Succubus Queen, chúng ta cần phải tập hành động như một cặp đôi thực thụ. Mà thôi, nếu thấy áp lực thì thôi vậy...”

Khựng lại, bước chân của Victoria dừng hẳn trước lời nói của tôi, cô ngẩng cái đầu đang kêu cọt kẹt như một con búp bê hỏng lên nhìn thẳng vào mặt tôi.

- Như một cặp đôi thực thụ, như một cặp đôi thực thụ... mình có thể nắm tay ngài Astal ngủ sao...?

Hiện tại mặt Victoria đang hơi ửng đỏ, nhìn bề ngoài khó mà phân biệt được là do say rượu hay là do xấu hổ.

“...Hóa ra anh cũng chẳng phải là hoàn toàn không có ý đồ xấu với tôi. Tôi cứ ngỡ ngài Astal là kẻ bất lực khi định trốn tránh ngay cả trong tình huống này chứ.”

- Ngài Astal đã chủ động đề nghị với mình trước...! Là ngài Astal thiếu tinh tế đó đấy...! Có vẻ như hẹn hò hợp đồng thực sự có hiệu quả rồi!

Victoria khẽ cười rồi buông một câu với tôi. Tiếng lòng của cô ấy đang nhấm nháp dư vị bằng cách lặp đi lặp lại cùng một câu nói đó nhiều lần.

- Thế này thì mình chẳng cần phải trực tiếp chứng minh mình là phụ nữ nữa rồi! Từ giờ trở đi, mình sẽ biến ngài Astal thành một người tình thực thụ không thể sống thiếu mình một cách tự nhiên nhất. Cố lên nào, Victoria!

Hiện tại tiếng lòng của cô ấy thật sự rất ồn ào. Chỉ cần tôi nhượng bộ một chút thôi là Victoria đã tràn ngập ý định quyến rũ để biến tôi thành bạn trai ngay lập tức.

‘Thần tối cao Odin hỡi... Tại sao Ngài lại ban cho con thử thách này chứ...’

Lần đầu tiên trong đời, tôi cầu nguyện với một vị thần mà mình thậm chí còn chẳng tin tưởng, thầm xin Ngài hãy quay ngược thời gian về trước khi tôi bắt đầu mối quan hệ hẹn hò hợp đồng với cô ấy.