“...Ngủ rồi sao.”
Trong đêm hè vang vọng tiếng côn trùng kêu, tôi đợi cho đến khi Victoria chìm vào giấc ngủ rồi mới ngồi dậy.
Bây giờ không còn nghe thấy tiếng lòng của Victoria nữa, chắc hẳn cô ấy đã thực sự ngủ say rồi.
Nhìn cô ấy cứ tưởng tượng đủ thứ chuyện mờ ám dù chỉ nắm tay ngủ, tôi thực sự hoài nghi không biết cô ấy có phải là Thánh nữ thật không nữa.
“Ignition (Khai hỏa).”
Tôi âm thầm ngồi xuống ghế và châm một điếu thuốc làm từ lá ma lực. Làn khói nồng nặc bốc lên, mang theo một cảm giác sảng khoái bao bọc lấy cơ thể.
“Vì bình thường cô ấy tuyệt đối không cho mình hút mà.”
Vừa hút thuốc, tôi vừa kiểm tra bức thư được gửi đến cho mình. Tôi đã từng viết thư mô tả triệu chứng của Victoria cho sư phụ để mong tìm cách loại bỏ những bông hoa nở trên cơ thể cô ấy và chờ đợi hồi âm.
- [Gửi đồ đệ yêu quý của ta, Astal.]
- [Nhóc con hay khóc nhè của ta. Chuyện tiêu diệt Ma Vương vẫn ổn thỏa chứ?]
Chủ nhân Lam Tháp, Charlotte Snowrain.
Mở bức thư có đóng dấu ấn của vị ân sư, người đã cưu mang tôi khi tôi mất cha mẹ từ nhỏ và dẫn dắt tôi bước vào cuộc đời của một ma pháp sư, tôi nhìn thấy nét chữ quen thuộc.
- [Con nói rằng muốn loại bỏ những bông hoa nở trên cơ thể Thánh nữ phải không.]
- [Ý tưởng kết hợp việc cơ thể biến thành hoa khi sử dụng phép màu với quy luật nhân quả của thế giới này thật sự rất tuyệt vời. Nhờ đó mà ta cũng đã tìm thấy manh mối từ các tài liệu cổ.]
Như những bông tuyết đang rơi, những chữ cái đậu xuống bức thư trống không và kết thành câu chữ. Đó là ma pháp mà sư phụ tôi, người tinh thông những thứ liên quan đến tuyết, thường hay sử dụng.
- [Thực tế thì ngày xưa cũng từng có một vài Thánh nữ giống như Victoria.]
“Nhưng, mọi ghi chép chi tiết hơn đều nằm ở Thánh quốc Aurelium...”
Tí tách, tí tách.
Cùng với điếu thuốc đang cháy dần đến đoạn cuối, lòng tôi cũng không khỏi trở nên nôn nóng. Rốt cuộc thì tôi cũng đã nhận được tin rằng hiện tại chẳng có cách nào để cứu Victoria ngay lập tức.
- [Trên hết, việc 'Ma pháp sư vô hại', cái tên mà người ta vẫn gọi nhóc con nhà chúng ta, lại có người không thể cứu được và phải cầu cứu ta, khiến vị sư phụ này khá ngạc nhiên đấy.]
Ma pháp sư vô hại, Astal Caesaros.
Anh hùng hỏa diễm, Kyle Dragonica.
Tinh linh sư cao quý, Anima Silverbroom.
Thần cung của cây cỏ, Tarion Gladwood.
Cuối cùng là Victoria Everhart, người vẫn được gọi là Thánh nữ của ngàn hoa.
Tổ đội Anh hùng chúng tôi, mỗi người một danh hiệu, đã lang thang ở Ma giới này suốt một năm qua để tiêu diệt Ma vương.
Trong số đó, danh hiệu của tôi là Ma pháp sư Vô hại (無害). Nó mang ý nghĩa rằng tuyệt đối không ai có thể bị tổn thương trước mặt tôi.
Việc đọc thấu ma pháp của đối phương rồi tạo ra sự va chạm tương tự để hóa giải (dispel) là đặc kỹ mà chỉ kẻ sở hữu đôi mắt đặc biệt như tôi mới làm được.
[Ma pháp giải nguyền của con thực sự không có tác dụng sao? Việc kết hợp các ma pháp sẵn có để tạo ra ma pháp mới ở cảnh giới cao hơn vốn là vũ khí bí mật của con mà.]
"...Nếu mấy thứ đó có tác dụng, con đã chẳng thèm nhờ sư phụ giúp đỡ."
Tôi thở dài thườn thượt khi nhìn vào danh sách ma pháp bên dưới. Toàn là những thứ tôi đã thử lên người Victoria rồi. Tôi nhớ mình đã phải nói lấp liếm vì chẳng cái nào có hiệu quả cả.
- [Nếu tất cả những thứ này đều vô dụng, liệu sức mạnh tình yêu có thể tạo nên một phép màu mới không?]
"……?"
- [Chẳng phải các thi sĩ vẫn hay hát sao, về câu chuyện kinh điển nhưng tuyệt vời rằng nhờ tình yêu của Anh hùng và Thánh nữ mà phép màu đã xảy ra đó thôi.]
"...Mấy thứ đó chẳng qua là lời nhảm nhí của đám người cuồng tiền thôi. Sư phụ thừa biết con không tin vào những ảo ảnh như tình yêu hay thần thánh mà."
Tôi lẩm bẩm một mình trong khi nhìn vào bức thư. Nếu phép màu chỉ cần tình yêu là xảy ra, thì ma pháp hay thần lực tồn tại trên thế gian này để làm gì.
Thực tế, Anh hùng và Thánh nữ thế hệ này không mấy mặn mà với nhau. Một kẻ thuộc gia tộc Sát Long và một Thánh nữ mang dòng máu Rồng thì có thể coi là khắc tinh của nhau rồi.
Phần lớn lý do tôi đảm nhận việc hộ tống Victoria cũng vì điều này, nên chuyện Anh hùng và Thánh nữ yêu nhau rồi tạo nên phép màu như lời đồn là cực kỳ mong manh.
- [Thật ra ta chỉ đùa chút thôi, thấy đứa bình thường chẳng thèm để ý đến phụ nữ như con lại đích thân gửi thư thế này, ta cứ ngỡ nhóc con nhà mình cũng biết yêu rồi chứ!]
Nếu là người khác thì không biết, chứ với Victoria thì tuyệt đối không bao giờ. Chẳng phải mới vừa nãy cô ta còn phun ra đủ lời độc địa vì ghét tôi sao.
- [Ngay cả ở Ma tháp con cũng đâu thèm đoái hoài đến những người xung quanh. Dù đám nữ đệ tử của ta cứ gào thét đòi gặp con cho bằng được.]
"Thay vì bận tâm đến những chuyện đó, việc nghiên cứu ma pháp để cứu thêm dù chỉ một người sẽ đúng đắn hơn."
Đó là việc quan trọng hơn hẳn so với chuyện đối phó với những kẻ thực dụng chỉ nhìn vào ngoại hình, danh dự hay địa vị thay vì con người thật của tôi.
Là người sống sót duy nhất trong ngôi làng bị thiêu rụi, ban đầu tôi đã phải duy trì sự sống bằng việc làm công việc dọn dẹp tại Ma tháp.
Nghĩ lại việc những ma pháp sư từng nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ và ghê tởm sau đó lại thay đổi thái độ khiến tôi cảm thấy thật buồn nôn.
- [Con không còn tin vào lời đồn rằng giữ thân xử nam đến năm 30 tuổi sẽ thành Đại ma pháp sư đấy chứ? Nếu là Thánh nữ ngàn hoa thì ta cực kỳ ủng hộ. Dù sao thì cô ấy cũng là người có tâm hồn đẹp.]
"...Tâm hồn đẹp sao."
Tôi bật cười khan khi nghĩ về những suy nghĩ thô lỗ cứ liên tục tuôn ra từ tâm trí Victoria. Tôi nén lại ý định viết ngay một bức thư phản bác để gửi đi.
Nội tâm của Victoria có những mặt thâm hiểm và thành thật đến mức tôi chẳng thể chắc chắn đâu mới là tiếng lòng thật sự của cô ta.
- [Dù sao thì, nếu có dịp ghé qua Thánh quốc, hãy thử nhờ vả Giáo hoàng mới đăng quang xem sao. Thông tin về các Thánh nữ đời trước phải có sự cho phép của ông ta mới được xem mà.]
Bức thư kết thúc bằng lời khuyên của sư phụ. Ngay sau đó, những con chữ trên giấy tan ra như tuyết, không còn nhận ra hình dạng nữa.
Đó là để tránh bị truy vết hoặc nghe lén. Đọc xong bức thư, tôi tựa lưng vào ghế và ngước nhìn trần nhà.
"...Thánh quốc à. Nghe đồn Giáo hoàng mới đăng quang có tai tiếng không tốt lắm."
Giáo hoàng tiền nhiệm tuy có tính cách độc miệng hay chửi bới giống Victoria, nhưng lòng thành kính của ông ấy thì không thua kém bất kỳ ai.
Thế nhưng,
"Cũng có lời đồn rằng ông ta mê đắm tiền bạc và nữ sắc, dâm ô với các tu sĩ, thậm chí còn rao bán tước hiệu Thánh kỵ sĩ."
Ngay cả số lượng đàn ông ứng tuyển làm Thánh kỵ sĩ tăng vọt đến mức khiến Victoria đau đầu cũng phần lớn là do lỗi của Giáo hoàng hiện tại.
"Chắc phải uống chút rượu rồi ngủ thôi."
Đầu tôi đau như búa bổ nên không tài nào chợp mắt được. Dù tôi chẳng có tình cảm yêu đương gì với Victoria, nhưng cứ để mặc cô ta thì lòng tôi lại thấy không yên.
Tôi cảm thấy rất khó chịu khi thấy Victoria phải chịu đựng cơn đau dữ dội do tác dụng phụ của phép màu mà vẫn giả vờ như không có chuyện gì.
- A... Aaa... Ưưm...
Có lần khi đang cắm trại bên ngoài, trong lúc đứng gác trước lều của Victoria, tôi đã nghe thấy tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
- Victoria, cô có sao không?!
Tôi giật mình mở tung lều của Victoria, bên trong là một thiếu nữ đang đau đớn với những bông hoa nở rộ và rỉ máu trên người. Tiếng rên đó là do cô ấy đang cắn chặt mảnh vải để chịu đựng cơn đau bị lọt ra ngoài.
"Làm sao mà một kẻ ngốc như vậy lại trở thành Thánh nữ được chứ... Chẳng khác nào bắt một đứa con gái thuần khiết chẳng biết gì đi cứu thế giới cả."
Tôi nhấp một ngụm bia đã giấu bằng ma pháp tàng hình với vẻ mặt không mấy vui vẻ. Bia đã mất hết gas nên chỉ còn lại vị chát đắng trên đầu lưỡi.
Ngay từ đầu tôi đã đoán được rằng xác suất để những kẻ được gọi là Anh hùng hay Thánh nữ, những kẻ được thần lựa chọn để diệt Ma vương cứu thế giới, là những người bình thường là cực kỳ thấp.
Vì chúng là những đứa chẳng hề biết việc nghe theo lời người khác mà không chút nghi ngờ là nguy hiểm đến mức nào.
"...Đó là lý do tại sao tôi không tin vào thần thánh."
Kyle, tên Anh hùng đó, đang chiến đấu với ma tộc và ma vật mà chẳng màng đến mạng sống. Dù có cô bạn thanh mai trúc mã ở quê nhà thầm thương trộm nhớ, hắn vẫn là hạng người sẵn sàng thiêu rụi đời mình để cứu thế giới.
Thánh nữ Victoria cũng vậy. Dù biết bản thân phải chịu đựng thế nào, cô ta vẫn sẵn sàng lạm dụng phép màu chỉ để chữa trị thêm cho dù là một người.
Thật sự là ngu ngốc hết chỗ nói. Nếu cứ thế mà chết đi thì những người ở lại phải sống sao đây.
'Nếu có ai đó phải chết ở đây, thì người đó chỉ có thể là mình thôi.'
Tôi nốc cạn ly bia rồi nhắm nghiền mắt lại. Đôi bàn tay run rẩy lúc nãy đã dịu đi phần nào, và hơi thở dồn dập cũng bắt đầu ổn định lại.
Với tôi, chẳng có gia đình, quê hương, bạn bè hay người yêu nào để quay về cả. Vốn dĩ đây là chuyến hành trình để tìm nơi chôn thây mà thôi.
"Ưm... Ngài Astal..."
"Đến đây, đến đây."
Thấy Victoria gọi tên tôi ngay cả trong mơ, tôi chỉ biết cười khẩy rồi quay lại giường. Không hiểu sao cô ta lại nhận ra tôi vừa rời đi ngay lập tức như vậy.
Nhờ tôi căn dặn kỹ lưỡng rằng không được dùng phép màu, cô ta đã có thể ngủ ngon và không còn phải chịu đựng đau đớn nữa.
Tôi định bụng chỉ nắm tay Victoria mà ngủ tiếp.
"Gấu con..."
"……."
Siết chặt.
Victoria ôm chặt lấy tôi không buông. Cảm giác mềm mại chạm vào lưng khiến mọi giác quan của tôi bừng tỉnh.
'Cô gái này, nết ngủ tệ thật đấy...!'
Tôi mím môi, cố hết sức để không tập trung vào cảm giác ở lưng. Bởi tôi không muốn phải lên đoạn đầu đài vì tội quấy rối cơ thể của Thánh nữ.
Nghĩ lại thì, tôi từng nghe Anima kể rằng Victoria có thói quen đáng yêu là ôm một con gấu bông to bằng người khi ngủ. Chắc vì không có nó nên cô ta mới lấy tôi ra thay thế.
Tôi loay hoay tìm cách thoát ra mà không làm cô ta thức giấc, nhưng sức mạnh đặc trưng của loài Rồng không phải là thứ tôi có thể chống lại nếu không dùng ma pháp.
'Thôi được rồi... Cứ coi như đây là nghiệp báo vì mình đã lén uống rượu và hút thuốc đi...'
Sau vài phút nhận ra chẳng có cách nào thoát khỏi Victoria dù có vùng vẫy thế nào, tôi đành nhắm mắt và chờ cho đêm nay trôi qua thật nhanh.
Vở hài kịch trẻ con này cũng sẽ kết thúc trong vòng một tháng nữa thôi.
* * *
Sáng hôm sau khi thức dậy, Victoria đã hét thầm trong lòng khi thấy khuôn mặt Astal đang ngủ say ngay sát cạnh mình.
'Á á á á á...! Mình điên rồi...!!'
Rõ ràng cô nhớ là hôm qua chỉ định nắm tay Astal rồi ngủ thôi mà. Ban đầu cô còn thao thức vì lo sợ anh ta sẽ vượt quá giới hạn.
'Không ngờ mình lại ôm anh ta mà ngủ thế này...!!'
Có vẻ như cô đã không thắng nổi cơn buồn ngủ và thiếp đi lúc nào không hay. Hiện ra trước mắt cô lúc này là cảnh tượng cô đang dùng cả tay lẫn chân quấn lấy Astal như một con búp bê.
'Nếu có con gấu bông mình vẫn thường ôm ngủ ở đây... thì chuyện này đã không xảy ra rồi...!'
Thói quen mà ngay cả cô bạn thân Anima cũng hay trêu là đáng yêu. Victoria vì mải nghĩ đến chuyện được ngủ cùng người đàn ông mình thích mà quên mang theo gấu bông, và đó chính là mầm mống của mọi chuyện.
'A, đúng rồi...! Nhân lúc ngài Astal còn đang ngủ, mình sẽ lén chuồn khỏi phòng rồi giả vờ như không biết gì hết!'
Nghĩ ra được kế sách, miệng Victoria khẽ nở một nụ cười. Một kế hoạch hoàn hảo dù nhìn từ góc độ nào đi nữa.
'Sau đó, mình sẽ tỏ ra thong thả và hỏi: "Ngài ngủ ngon chứ, cảm giác được ngủ cùng Thánh nữ thế nào? Có thấy hạnh phúc không?"...!'
Ngay cả lúc đó, Victoria vẫn chỉ mải mê nghĩ cách trêu chọc Astal. Nếu cô nói dối một chút, mắng anh ta là đồ biến thái đã sờ ngực mình lúc ngủ, chắc chắn mặt anh ta sẽ đỏ bừng như trái cà chua cho xem.
Vừa lúc Victoria định nhẹ nhàng vén chăn để rời khỏi chỗ nằm.
"...Victoria, nết ngủ của cô đúng là tệ thật đấy."
Astal bất chợt mở mắt và lên tiếng. Anh đã thức dậy từ trước nhưng cố tình nhắm mắt giả vờ ngủ để trêu chọc cô.
"Anh... anh thức rồi sao? Từ bao giờ thế...?"
Victoria chỉ biết há hốc mồm nhìn Astal. Hai người đang quấn quýt lấy nhau như hòa làm một, tình cảnh này dù ai nhìn vào cũng sẽ hiểu lầm thôi.
"Từ lúc cô ôm chặt lấy tôi từ nửa đêm ấy? Khó chịu đến mức tôi chẳng chợp mắt nổi đây. Ai đời một người mang danh Thánh nữ ngàn hoa lại vừa ôm tôi vừa gọi là gấu con cơ chứ..."
"Hyaaaaa...!!! Tôi tuyệt đối không bao giờ làm thế!!"
Victoria thốt lên một tiếng hét đáng yêu, vô cùng xấu hổ trước tình cảnh hiện tại.
"Hiểu lầm thôi! Là do ngài Astal đã ôm tôi! Đúng, phải là như thế! Ngài mới là người phá vỡ lời hứa chỉ nắm tay rồi ngủ!"
Hơi thở thật gần. Dường như có thể nghe thấy cả tiếng tim đập thình thịch. Cảm giác như hai cơ thể đang hòa làm một khiến tai Victoria đỏ lựng lên.
Đúng lúc đó.
Một cảm giác ôm chầm lấy cô từ phía sau.
"Hôm qua ai là người đã ôm tôi ngủ thế này nhỉ? Thật sự không biết sao? Ngay cả khi làm thế này?"
Astal ôm lấy Victoria, rồi còn lão luyện giả vờ ngáp một cái như thể thật sự đã mất ngủ.
Bởi vì việc trêu đùa nhau thế này vốn đã trở thành thói quen hàng ngày của họ.
"Là... là tôi..."
"Có vẻ tôi nghe không rõ lắm? Là ai cơ?"
"Tôi nói là tôi! Tôi! Thánh nữ ngàn hoa Victoria đây này!"
"Biết thế là được rồi."
Astal nở nụ cười đầy vẻ thỏa mãn trên khuôn mặt rồi buông Victoria ra. Trải nghiệm khiến cô phải chịu nhún nhường trước anh như thế này đối với anh thật là quý giá.
"Anh, tôi sẽ nói với mọi người rằng đêm qua anh đã định cưỡng đoạt thân xác của Thánh nữ!"
Victoria thốt ra những lời lẽ không thật lòng vì xấu hổ. Bởi lẽ, trái tim cô đang đập thình thịch liên hồi chỉ vì một cái ôm ban nãy khiến cô vô cùng ngượng ngùng.
"Cứ việc, cô tưởng tôi ngủ cùng cô mà không chuẩn bị gì sao? Tôi đã chuẩn bị sẵn cả ma pháp ghi hình rồi đấy."
Astal đáp lại cô theo kiểu thách thức, muốn làm gì thì cứ làm. Anh đã dùng một diệu kế là lưu trữ lại toàn bộ sự việc đêm qua bằng ma pháp để phòng hờ trường hợp này xảy ra.
"An, anh quả thực là một gã đàn ông tồi tệ nhất! Sao anh có thể xâm phạm đời tư của phụ nữ như thế...!"
"Tôi đã nói rõ ràng là chỉ nắm tay ngủ thôi, nhưng người vi phạm lại là cô mà?"
"Tôi không muốn nghe lời bào chữa! Chắc chắn anh đã dùng ma pháp để điều khiển tôi! Cái đồ pháp sư tà ác này...!"
"Trên thế giới này không có ma pháp nào điều khiển được trái tim con người đâu, Victoria. Cô không biết rằng ngay cả thứ gọi là 'tình dược' cũng đều là lừa đảo sao?"
"Tô, tôi không biết chuyện đó! Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa!"
Trước phát ngôn của Astal, Victoria hét toáng lên rồi bỏ chạy khỏi phòng trọ như thể sẽ không bao giờ thèm nhìn mặt anh nữa.
Mặc dù ngay sau đó họ sẽ phải gặp lại nhau vì cả nhóm sắp lên đường tới "Ngôi làng của những kẻ nói dối".