1 100 - Chương 35: Pháp sư không tin vào tình yêu vs Thánh nữ đang yêu (2)

Chương 35: Pháp sư không tin vào tình yêu vs Thánh nữ đang yêu (2)

Nơi tôi bị Victoria lôi đến là một nhà hàng có tấm biển quảng cáo hình nam nữ quấn quýt lấy nhau khá lộ liễu.

Không biết có phải họ chuyên trị các món từ loài cá giống lươn hay không, mà xung quanh tỏa ra mùi thơm rất ngậy.

Vốn dĩ, chỉ riêng việc Thánh nữ và Pháp sư trong tổ đội Anh hùng đến nơi như thế này thôi cũng đủ để gây ra bê bối rồi.

Tôi vừa rải ma pháp cản trở nhận thức ra xung quanh vừa quan sát.

“Đây này. Là mặt nạ để che giấu thân phận đấy.”

- Phải cho ngài Astal đeo mặt nạ mèo mới được, vì ngài ấy là người lúc nào cũng giả vờ lạnh lùng nhưng lại luôn cứu mình mà...!

Victoria đeo mặt nạ cáo, đặt ngón tay lên môi và ra hiệu ‘suỵt’. Tôi thậm chí còn có ảo giác như thấy cái đuôi đang ngoe nguẩy sau lưng cô ấy.

“...Đến mức phải đeo cả thứ này để ăn sao.”

Nhìn bộ dạng như đang đi dạ hội hóa trang, tôi không hiểu sao phải tốn công sức thế này. Rõ ràng chỉ cần một ma pháp cản trở nhận thức là đủ rồi.

“Vâng, vì nguyên tắc ở đây là giữ bí mật danh tính của khách hàng mà.”

“Thế thì những cái tên ở đây là gì?”

Tôi hỏi trong khi đeo chiếc mặt nạ mèo mà Victoria đưa cho. Những tấm biển ghi lại những đánh giá chân thực đến mức khó tin là để che giấu danh tính.

- Sau khi ăn đuôi lươn bảo ngọc, mối quan hệ vốn lạnh nhạt với chồng tôi đã tốt lên trông thấy. Cảm ơn cửa hàng!

- Hôm nay lần đầu tiên tôi cùng vị hôn phu đã đính ước đến đây... Hiệu quả thực sự rất tốt. Lần sau tôi sẽ lại ghé.

- Trước khi biết đến cửa hàng này, thú thực tôi không biết liệu khác chủng tộc có thể mặn nồng với nhau được không nữa...!

Dưới mỗi tấm biển đều có ghi tên của các cặp đôi. Cứ như thể họ đang phô trương mối quan hệ của mình với thế giới bên ngoài vậy.

“Không sao đâu ạ. Hiếm có ai thực sự tin vào những cái tên ở đây lắm.”

Victoria nhìn cảnh đó rồi nắm lấy tay tôi bước tới như thể chẳng có chuyện gì to tát. Tôi dán chặt mắt vào cô ấy để không lạc mất bóng dáng cô giữa đám đông.

“Vậy là có thể cứ thế viết bừa tên giả của người khác vào à?”

“Ai biết được ạ? Mà đúng là nếu sự thật Thánh nữ Trăm hoa Victoria và Pháp sư Vô hại Astal cùng ghé qua nơi này bị bại lộ, có lẽ cả đại lục sẽ đảo điên mất thôi.”

- Chính là em đang nhắm vào điểm này đấy. Nếu nói dối vớ vẩn thì ngài có thể sẽ từ chối, nên ở đây em quyết định sẽ khiêu khích ngài.

Đúng như tôi dự đoán. Nơi này cũng là nơi phát sinh đủ loại tin đồn nhảm về những người nổi tiếng, nên thực tế không ai biết chủ nhân của những bài đánh giá kia là ai.

Giống như muốn giấu một cái cây thì phải giấu vào rừng, muốn giấu một người thì tốt nhất nên giấu giữa đám đông vậy.

Trên vô số bài đánh giá vẫn còn lưu lại dấu vết cho thấy các vị anh hùng đã tranh nhau tìm đến cửa hàng này.

“Chẳng lẽ ngài sợ mối quan hệ của chúng ta bị cả thế giới phát hiện sao? Dù sao thì chẳng bao lâu nữa tin đồn cũng sẽ lan truyền trong giới Hiệp sĩ thôi.”

- Vì ngài Astal có lòng tự trọng rất cao mà. Nếu khiêu khích thế này, kiểu gì ngài ấy cũng sẽ ăn bằng được rồi để lại đánh giá là tệ cho mà xem.

“…….”

Tôi khoanh tay sau khi nghe thấy tiếng lòng của Victoria. Bởi vì lúc này có chuyện quan trọng hơn cả việc dỗ dành tâm trạng của cô ấy.

“Kyle đang một mình chặn cổng đấy thôi. Cô không nghĩ là có thể xảy ra tình huống nguy hiểm sao?”

Khác với đại lục nơi chúng tôi đang ở, Ma giới vốn tràn ngập đủ loại ma vật và ma tộc là một nơi cực kỳ nguy hiểm nếu lơ là dù chỉ một chút.

Dù là để giảm bớt gánh nặng cho Anh hùng Kyle, chúng tôi cũng phải quay trở lại Ma giới càng sớm càng tốt.

“...Vậy thì chúng ta mua mang về đi ạ. Em đã muốn được trò chuyện sâu sắc với ngài ở một nơi lãng mạn như thế này, thật là đáng tiếc quá.”

- A, chuyện đó mình chưa kịp nghĩ tới...! Chỉ vì thời gian được ở riêng với ngài Astal quá đỗi vui sướng và hạnh phúc nên...

Victoria đảo mắt vài lần rồi suy nghĩ lung lắm, cuối cùng đưa ra một phương án thỏa hiệp. Có lẽ vì cô ấy cũng đã thấy Kyle đang canh giữ cổng.

“Vậy tóm lại, hiệu năng của những món ăn ghi ở đây là cái quái gì? Tăng cường ham muốn, bổ thận tráng dương, chứa nhiều đạm... Cô định cho tôi ăn cái gì vậy hả?”

Tôi nuốt nước bọt khi nhìn dòng chữ dài dặc trên tường ngoài của nhà hàng. Tôi thực sự thấy sợ khi hiểu lý do tại sao Victoria lại đưa tôi đến nơi này.

“Em không thể nói cho ngài biết được. Chỉ là em bỗng nảy sinh trí tò mò muốn xác nhận xem ngài có bị bất lực hay không thôi.”

Victoria để không bị lộ danh tính món đồ mang về, lén thì thầm với nhân viên rồi cố gắng giữ vẻ mặt thản nhiên.

“Chùy-ít! Convivium Hybridationis!”

Nghe cô ấy nói vậy, người phục vụ trông giống một Orc cái gật đầu rồi thông báo món ăn cho nhà bếp bằng một loại phương ngôn.

- Suất ăn phối giống hỗn huyết. Là món ăn giúp tăng tỉ lệ mang thai ngay cả khi khác chủng tộc. Vì đêm nay, em định sẽ thử quyến rũ ngài xem sao.

Tôi nghe rõ mồn một tiếng lòng đó của Victoria. Chứng kiến cô ấy đã mất hết khả năng kiềm chế, tôi cảm thấy đầu óc choáng váng.

“Tại sao cô lại phải xác nhận chuyện đó chứ...!”

“Thì bởi vì dù luôn ngủ chung với một người phụ nữ quyến rũ như em, nhưng em chẳng bao giờ thấy ngài tự giải quyết nhu cầu hay thấy chỗ đó của ngài cứng lên cả.”

- Thật ra có thể kiểm tra lúc ngủ, nhưng làm vậy thì biến thái quá! Cứ nhẹ nhàng khiêu khích thế này, khả năng ngài Astal tự mình đổ gục trước mình sẽ cao nhất!

Victoria lén lút sờ soạng đùi tôi, nở một nụ cười nham hiểm. Tôi thậm chí đã phải sử dụng cả ma pháp ngăn chặn lưu thông máu để không có phản ứng gì.

“Xem kìa. Cứ như thế này thì sau này người trở thành người yêu của ngài chẳng phải rất đáng thương sao? Pháp sư mạnh nhất đại lục mà lại bị liệt dương...”

“Tuyệt đối không phải. Chỉ là với cô thì tôi không có phản ứng thôi.”

“Ô kìa, thật vậy sao ạ?”

Nắn nắn.

Victoria như thể đang tìm kiếm điểm yếu của tôi, tay cô ấy dần bóp sâu vào bên trong đùi.

“Nếu thực sự là vậy thì em hơi bị chạm tự ái đấy, nhưng mà...”

- Đến cả đùi cũng rắn chắc như đá vậy... Quả nhiên là ngài vẫn luôn rèn luyện để chiến đấu với ma vật mà. Nếu bị một cơ thể như thế này đè lên, không biết mình sẽ bất lực vùng vẫy trong khoái lạc đến nhường nào đây...

“...Giờ cô đang đặt tay vào chỗ nào đấy.”

Tôi chộp lấy và giữ chặt tay Victoria khi nó đã mò đến tận vùng nhạy cảm. Nếu là một người đàn ông thầm thương trộm nhớ cô ấy thì có lẽ sẽ thích sự đụng chạm này, nhưng người đó không phải là tôi.

“Nếu ngài cảm thấy khó chịu thì cho em xin lỗi ạ.”

- Ngài ấy thấy ghê tởm mình rồi sao. Chẳng lẽ ngài ấy hiểu lầm mình là hạng phụ nữ chỉ thích những chuyện dâm dục thế này... Mình chỉ như vậy trước mặt ngài thôi mà...

Victoria khẽ liếc mắt nhìn, người hơi run lên. Cô ấy muốn quyến rũ tôi, nhưng lại càng sợ bị tôi ghét bỏ hơn.

“Không phải thế, ý tôi là mấy trò này hãy làm với người cô thực sự thích ấy, đừng có làm với người đàn ông mà mình không có tình cảm...”

“...Nếu em có tình cảm với ngài, thì tức là chuyện này vẫn ổn sao?”

- Em đã lỡ yêu ngài nồng cháy mất rồi, nhưng em sợ sẽ bị ngài từ chối. Điều em sợ nhất là ngay cả quan hệ bạn bè cũng không giữ được, mà chúng ta sẽ trở nên xa cách...

Khi đó, Victoria đã lấy chút can đảm để bộc lộ tiếng lòng. Đó là cách cô ấy khéo léo nói vòng vo về sự thật rằng cô ấy thích tôi.

“Tôi nói lại lần nữa, chúng ta là quan hệ hẹn hò hợp đồng. Khi tiêu diệt xong Succubus Queen hoặc sau khi hết thời hạn một tháng, chúng ta phải trở lại trạng thái không là gì của nhau.”

Tôi vừa nói vừa giữ lấy vai Victoria. Thấy cô ấy cứ liên tục thu hẹp khoảng cách với mình, tôi muốn bảo cô ấy hãy dừng lại.

Bởi vì nếu cứ thế này, tôi e rằng mình sẽ thực sự vượt quá giới hạn mất.

Tôi không muốn trải qua cảm giác mất đi người quan trọng ngay trước mắt mình thêm một lần nào nữa, và tôi cũng không nghĩ mình có thể yêu một ai đó.

Có lẽ tôi đã sợ việc Victoria đang dần dần thay đổi con người tôi.

“Vậy nên, chẳng lẽ ngài đang sợ hãi vì lo rằng mình sẽ phải lòng em sao?”

“…….”

Victoria ngước nhìn tôi từ phía dưới và nói. Khi đôi mắt như biển sao ẩn sau chiếc mặt nạ cáo chạm vào ánh mắt tôi, tôi thậm chí còn có ảo giác như thời gian đang ngừng trôi.

“Em kể cho ngài nghe một bí mật nhé, Astal?”

“Cái gì, lại chuyện gì nữa đây.”

Tôi cứ ngỡ cô ấy sắp tỏ tình nên đã chuẩn bị sẵn tâm thế từ chối và lắng tai nghe lời Victoria nói.

“Em trông thế này thôi chứ thực ra là người rất hay ngại ngùng, không dễ dàng thân thiết với mọi người đâu.”

Thế nhưng,

“...Cô á? Thật sao?”

Phát ngôn thốt ra từ miệng Victoria khá là bất ngờ.

“Vâng, em thực sự là người thụ động, và có một mặt yếu đuối rất nhát gan. Vì chấn thương tâm lý trong quá khứ quá nặng nề nên em không dễ dàng tin tưởng con người.”

“Cô chưa bao giờ như thế với tôi cả mà...”

Tôi không thể dễ dàng tin vào lời nói chứa đựng chân tâm đó của Victoria. Bởi vì cô ấy luôn thể hiện bộ mặt lạnh lùng thấu xương hoặc thường xuyên bày ra những trò đùa quá trớn với tôi.

Hiện tại tiếng lòng của cô ấy đang ở trạng thái tĩnh lặng. Có nghĩa là không có sự khác biệt giữa vẻ bề ngoài và tâm hồn.

“Thực sự là một chuyện rất kỳ lạ. Vì người đàn ông như ngài luôn có một khía cạnh nào đó khiến em mỉm cười. Thành thật mà nói thì dù ngài có nổi giận em cũng chẳng thấy sợ chút nào.”

“Cô đang khen hay đang chê đấy?”

“Ai biết được chứ. Liệu là cái nào đây? Tự mình huyễn hoặc là quyền tự do của mỗi người mà...”

- Là khen đấy ạ. Nếu không phải ngài Astal, em sẽ dựng lên những bức tường với người khác và không cho họ vượt qua một giới hạn nhất định.

Victoria bật cười khúc khích với một nụ cười đầy ẩn ý, rồi ngay lập tức cầm lấy phần ăn đã nấu xong và khoác lấy tay tôi.

“Có một sự thật chắc chắn là...”

Victoria một lần nữa ép sát bộ ngực của mình vào cánh tay tôi, thu hẹp khoảng cách giữa chúng tôi.

“...Đó là khi ở bên ngài, một góc trong trái tim em thực sự cảm thấy bình yên.”

- Bởi vì em yêu ngài.

“…….”

Nghe thấy tiếng lòng của Victoria, tôi nhất thời không khỏi chần chừ. Tuy bề ngoài cô ấy không hề nói lời yêu hay bất kỳ lời tỏ tình nào tương tự.

‘Nếu là gã đàn ông khác nghe thấy, hẳn là sẽ hiểu lầm ngay cho xem...’

Nếu một người không quen biết nghe được, đó là những lời thừa sức khiến họ lầm tưởng rằng cô ấy thích mình. Chắc hẳn cô ấy định lợi dụng điểm này để dần dần kéo tôi về phía mình.

“Vậy thì tốt rồi.”

Để lảng tránh phát ngôn gây sốc này, tôi vừa nói vừa đảo mắt đi chỗ khác. Nếu là tôi bình thường, người không nghe được tiếng lòng, chắc chắn sẽ nói như thế này.

“Đồ ăn chắc cũng đóng gói xong rồi, giờ chúng ta đi tìm Kyle chứ?”

Bởi lẽ cách hành xử tinh tế nhất chính là giả vờ làm một kẻ thiếu tinh tế như thế này.

“Anh đúng là chẳng có chút tinh ý nào cả.”

- Mình đã phải lấy hết can đảm mới nói ra được như vậy mà...!

Tôi phớt lờ đôi má đang phồng lên vì dỗi của Victoria, bước ra khỏi cửa hàng và hướng về phía cổng dịch chuyển không gian.

* * *

Khi bước ra khỏi cổng dịch chuyển và quay trở lại Ma Giới.

“…Vậy nên, chỉ vì đi mua chút đồ ăn mà các người trễ đến mức này hả?!”

Chúng tôi gặp lại Kyle, vị Anh hùng đang thở dốc, người đã chém gục toàn bộ lũ ma thú và quái vật xung quanh trong lúc chờ đợi.

“Xin lỗi cậu.”

“Thành thật xin lỗi anh...”

Chúng tôi cúi đầu tạ lỗi với Kyle, vị Anh hùng thấy vậy thì thở dài một tiếng rồi bồi thêm một câu.

“…Thôi được rồi, hai người trở nên thân thiết hơn là tôi mừng rồi. Nhưng lần sau đừng có đi trễ mà không báo trước một tiếng như thế này nữa đấy.”

Nhìn dáng vẻ Kyle nở nụ cười rạng rỡ như thể vẻ mặt mệt mỏi ban nãy đã biến đi đâu mất, tôi bỗng cảm thấy lo sợ về ngày mình và Victoria chia tay.

Tên này, nếu sau này biết chuyện đây chỉ là hợp đồng yêu đương, chắc chắn cậu ta sẽ nổi trận lôi đình cho xem.