1 100 - Chương 61: - Dám lấy ta làm món ăn kèm (2)

Chương 61 - Dám lấy ta làm món ăn kèm (2)

Kể từ ngày đó, cách Victoria bày tỏ thiện cảm với tôi đã trở nên chủ động hơn.

Chuyện cô ấy hôn lên má tôi khi tôi đang ngồi yên, hay liên tục ép sát bộ ngực vào người tôi để lưu lại xúc giác của cơ thể mình đã trở thành chuyện thường ngày.

“Vậy, anh nghĩ sao về đề nghị của em? Anh sẽ có được một vị thánh nữ mà kẻ khác không bao giờ có thể hẹn hò. Thêm vào đó, anh còn có thể giải tỏa dục vọng bằng cơ thể dâm đãng này nữa.”

- Em thích anh. Em thích anh. Em thích anh…♡

Victoria vẫn không rời khỏi cạnh tôi, tiếp tục nói về việc kéo dài hợp đồng hẹn hò mà cô ấy vừa đề cập.

Giờ đây, cô ấy chẳng hề che giấu cảm xúc, công khai quyến rũ tôi.

“Trước tiên, tốt hơn là cô nên bỏ tay mình ra khỏi đây rồi hãy nói chuyện.”

“Tại sao anh lại nói vậy?”

“Ngay lúc này đây, cô vẫn đang bắt tôi sờ ngực cô mà….”

Hiện tại, Victoria vẫn đang để tôi nắn bóp bầu ngực của mình trong khi nở một nụ cười đầy âm mưu. Dù tôi có cố hất tay ra thì cô ấy vẫn dùng sức lực mạnh mẽ để ép tôi tiếp tục.

“Phản ứng thật lạ lùng. Em chỉ đang kiểm nghiệm lời đồn rằng ngực phụ nữ sẽ lớn lên nếu được người đàn ông mình thương yêu chạm vào mà thôi. Việc mang thai giúp ngực lớn hơn vốn đã là một sự thật được kiểm chứng rồi.”

- Vì em biết đêm qua anh rất thích ngực của em, nên em đã nghĩ rằng nếu nó lớn hơn nữa thì thật tốt.

Ngược lại, Victoria nghiêng đầu, tỏ vẻ tôi mới là người kỳ lạ. Cảm giác mềm mại lan tỏa, cùng với việc cô ấy cố tình phát ra những tiếng rên rỉ đầy khêu gợi như “Hức, ha ư….” thật sự quá đỗi kích thích.

“Hơn nữa, em nghĩ ngực của mình khá đàn hồi và có hình dáng rất đẹp. Anh xem này. Dù dưới bàn tay thô bạo của anh, nó vẫn giữ nguyên hình dạng như những giọt nước lớn không phải sao.”

“…….”

Thú thật, bộ ngực của Victoria có một sức hút mạnh mẽ đến mức đầy bạo liệt.

Làn da trắng sứ như gốm ẩn hiện những đường gân xanh, cùng nốt ruồi dưới chân ngực khiến nó trông vô cùng mê hoặc.

Cảm giác mềm mại như chạm vào phô mai mới làm, cùng xúc giác len lỏi giữa các kẽ tay khiến tôi thậm chí còn nghĩ rằng mình có thể cứ thế chạm vào suốt cả ngày.

“Kéo dài hợp đồng hẹn hò cho đến khi tiêu diệt được Ma Vương sao…. Chẳng phải còn phải tiêu diệt cả thực thể thần thánh đứng sau lưng nó thì mới thực sự kết thúc sao?”

Tôi nuốt khan vị đắng chát trong miệng. Một phần, tôi hiểu được tâm tư của Victoria – người đã không tính đến khía cạnh này.

Vì không muốn bỏ lỡ người mình yêu, không muốn mối quan hệ trở thành thứ gì đó còn chẳng phải là bạn bè, nên cô ấy đã sốt sắng.

‘Mình thích cô ấy đến mức nào mà…. cô ấy lại không tinh tế được trong vấn đề này cơ chứ.’

Một thiếu nữ mù quáng vì yêu, đó là từ ngữ có thể dùng để mô tả Victoria lúc này.

Hành động để tôi thỏa sức nắn bóp bộ ngực của mình như một cách giải tỏa căng thẳng khiến tôi chẳng biết cô ấy là thánh nữ hay là succubus nữa.

“Vâng, khả năng đó rất cao. Nhưng em tự tin rằng trước lúc đó, em sẽ hạ gục được Astal. Anh cũng đâu phải chán ghét em đến mức muốn đẩy em ra, đúng không?”

“…Nếu như anh chán ghét thì sao?”

Tôi cố tình hỏi ngược lại Victoria. Ma giới là một nơi đầy rẫy những yếu tố nguy hiểm, quá mức để đón nhận tấm lòng của cô ấy.

Việc đồng đội mình nhìn thấy hôm nay, ngày mai đã trở thành cái xác lạnh lẽo là chuyện thường tình. Ngay cả Bellamora, kẻ mà chúng tôi đã vất vả lắm mới giết được, cũng đã nói rằng chúng tôi không đời nào giết nổi Ma Vương.

Vì tôi không muốn Victoria chết hơn cả bản thân mình, nên tôi chỉ còn cách đẩy tình cảm của cô ấy ra xa.

Tuy nhiên,

“Nếu vậy thì em chỉ cần nỗ lực để anh thích em là được. Vốn dĩ tình yêu trong suy nghĩ của em chính là như vậy.”

Victoria thản nhiên thốt ra cảm xúc của mình. Khoảng cách gần đến mức có thể chạm vào hơi thở kia lại khiến ký ức đêm qua ùa về.

“Hơn nữa, đêm qua anh đã nóng bỏng như thế…. Chẳng lẽ anh thật sự không nghe thấy tiếng em gọi tên anh và khao khát tình yêu của anh sao?”

- Làn da đỏ ửng cùng hơi thở dồn dập, ánh mắt nhìn nhau đầy khắc khoải và gương mặt tan chảy trong dục vọng…. đó hẳn sẽ là biểu cảm mà những người phụ nữ khác vĩnh viễn không bao giờ biết được.

Nghe được nội tâm của Victoria, tôi không thể không tưởng tượng trong đầu rằng đêm qua cô ấy đã dâm đãng và mê hoặc đến nhường nào.

Biểu cảm mà những người phụ nữ khác không biết ư, làm sao một thánh nữ có thể nghĩ ra những lời dâm uế như thế chứ.

“…Nếu làm thì hãy làm cho an toàn. Nếu đặt thời hạn quá gấp gáp, tôi sợ lại xuất hiện chuyện đòi tiếp tục hợp đồng hẹn hò như lần này đấy.”

“Dù hạ thân của anh rất thành thật, nhưng chẳng lẽ anh cần em phải cởi thêm một bước nữa thì anh mới chịu bộc lộ bản tâm? Anh đúng là kẻ háo sắc không có thuốc chữa.”

“Chẳng phải cô từng nói sẽ không nói những lời sỉ nhục hay nặng nề với tôi sao?”

Tôi nắm lấy vai Victoria và tỏ thái độ cưỡng ép nhẹ, nhưng cô ấy lại khẽ nhắm mắt như thể muốn tôi cứ tự nhiên, bộ dáng sẵn sàng chờ đợi những chuyện sắp xảy ra.

“Khiêu khích như vậy vào đêm qua, nên em đã thấy hạ thân của anh vì muốn xâm phạm em mà trở nên cứng cáp và giật nảy lên rồi đấy thôi.”

- Một ngày nào đó, em muốn bị vật tuyệt vời ấy đè lên, muốn rên rỉ trong sự mãn nguyện khi trở thành người vợ duy nhất của anh và mang trong mình giọt máu của anh….

“…Được rồi, vậy thì từ giờ chúng ta sẽ kéo dài hợp đồng hẹn hò.”

Đang lắng nghe nội tâm của Victoria, tôi chìm trong nỗi sợ hãi rằng nếu dừng việc đóng giả người yêu này lại, rất có thể tôi sẽ trở thành bố của con cô ấy.

Với sức lực của Victoria thì chuyện đó không phải là không thể. Ngay lúc này đây, chính cô ấy là người đang bắt tôi nắn bóp ngực mình để giảm bớt sự phụ thuộc vào cồn và nicotine.

“Yaho.”

“……?”

Victoria lần đầu tiên trong đời nắm chặt hai tay, thốt lên tiếng reo mừng. Dù trái ngược với lời nói, gương mặt cô vẫn vô cảm không lộ chút cảm xúc nào.

- Quả nhiên! Mình biết Astal sẽ dễ dàng gục ngã trước bộ ngực của mình mà! Bình thường anh ấy không chịu khuất phục trước dục vọng, nhưng con người một khi đã vượt qua giới hạn thì lần thứ hai sẽ dễ dàng hơn thôi! Cuối cùng nhất định phải mang thai…!

Nghe được nội tâm của Victoria, tôi biết cô ấy đang vui sướng đến nhường nào. Đến mức tính cả chuyện mang trong mình đứa con của tôi sau này.

“Giờ thì tôi mong cô dừng ngay việc lấy áo choàng hay băng gạc của tôi ra làm mấy chuyện kỳ quặc đi.”

Tôi thở dài nhìn chiếc áo choàng và băng gạc dù đã giặt một lần nhưng vẫn còn vương vấn hơi ấm và hương thơm của đêm qua.

Tôi từng nghe đồn loài rồng có tính sở hữu cao đối với đồ vật của mình thường rải pheromone để có thể biết vị trí kể cả khi ở cách xa hàng ngàn mét.

“…Cái này, mùi của cô nồng quá đấy.”

Tôi không biết là nó lại tỏa ra mùi hương đậm đặc đến mức này.

Hương thơm giống hệt như việc bị Victoria ôm lấy bằng cơ thể trần trụi đang lan tỏa khắp cơ thể tôi.

“Sao vậy ạ? Em chỉ đánh dấu trước để những người phụ nữ khác không thể đến gần người đàn ông mà em yêu thương thôi.”

Victoria hít hà ngửi mùi, rồi gật gù. Cô ấy thậm chí còn quay sang vặn vẹo hỏi tôi có vấn đề gì.

“Chẳng phải hôm qua anh đã gọi em là thiên tài dâm đãng chuyên kích thích đàn ông bằng cơ thể của mình sao? Em chỉ đang hành động đúng với công dụng đó thôi.”

“…….”

Tôi không thể nói gì trước sự phản bác của Victoria. Vì đó là sự thật hiển nhiên khiến tôi chẳng thể mở miệng nổi.

Có lẽ vì đã bị sự quyến rũ và dục vọng trước mắt đánh gục, mà đêm qua chính tôi là người đã thốt ra những lời dâm uế khiến thánh nữ phải thẹn thùng, buộc cô ấy phải trải qua những chuyện nhục nhã.

“Nếu anh muốn trả thù, anh cũng có thể làm bẩn bộ thánh phục của em bằng thứ chất lỏng trắng đục, dính nhớp và nồng mùi đó. Làm vậy chẳng phải chúng ta hòa nhau sao?”

- Chỉ cần nghĩ lại cái mùi đó thôi, bụng dưới của em đã rung động đến mức phát điên rồi…♡

Dù khao khát muốn kể cho Victoria nghe chuyện tôi có thể nghe thấy nội tâm của cô ấy, nhưng sau khi nghe những suy nghĩ đen tối này, tôi buộc phải cân nhắc kỹ hơn.

- A a, nếu lòng yêu mến này được truyền đạt hoàn toàn đến anh, thì dù có cưỡng bức anh cũng chẳng có vấn đề gì cả….

Giờ thì nếu Victoria biết tôi nghe được nội tâm, cô ấy chắc chắn sẽ cho rằng đó không phải là cưỡng bức mà là tình nguyện, và sẽ tìm cách xâm phạm tôi ngay lập tức.

“Hay là, đừng nói với em là giờ anh không thể cương cứng nếu không có em đấy nhé?”

“Sáng nay tôi vẫn cương tốt đấy thôi.”

“Vậy sao? Từ giờ em sẽ kiểm tra mỗi ngày. Người chồng tương lai của thánh nữ mà bị bất lực thì không ổn chút nào.”

Vừa nói, Victoria vừa hạ tay xuống như thể định cởi quần tôi ra ngay lập tức.

“Này, đợi đã, đợi chút!!”

“Ngay từ khi anh chạm vào ngực em, anh đã cương cứng đến mức đau đớn rồi. Anh không thấy đau sao? Mau để em giải quyết cho….”

“Không cần.”

“…Lúc nào cần thì cứ bảo nhé. Cách đây ít lâu em đã nhận được sự cho phép của Thiên Thần rằng có thể sử dụng ngực hoặc miệng rồi.”

Cô ấy thốt ra phát ngôn gây sốc với một gương mặt bình thản.

* * *

Khi đã thoát được sức lực của Victoria và chạy ra khỏi phòng như kẻ trốn chạy, Kyle và các đồng đội khác đang chờ đợi chúng tôi.

“Hai người đấy, dù có sống sót trở về từ cõi chết…. thì cũng nên biết lo cho thân thể mà giữ gìn đi.”

Kyle không giấu nổi nụ cười trên khóe môi, nói với biểu cảm kỳ cục.

Nhìn quanh, dường như Anima đã kể lại những gì tôi và Victoria làm cho mọi người nghe rồi.

“…Xin lỗi.”

“Thành thật xin lỗi.”

Tôi không thể giải thích với Kyle rằng đó là hiểu lầm hay thanh minh bất cứ điều gì.

Vì tôi không thể nói dối rằng mình không có quan hệ gì với cô ấy trong khi chính tay mình đang chạm vào bộ ngực của thánh nữ – thứ mà đàn ông tuyệt đối không được phép đụng vào.

“Tôi đã trả tiền thay giường và nệm cho hai người rồi đấy. Không biết hai người đã làm bao nhiêu trận kịch liệt nữa…. nhưng tôi cũng muốn chúc mừng vì trong đội chúng ta đã có cặp đôi thứ ba.”

Kyle lắc lắc túi da nặng trĩu hơn hôm qua. Đó là số tiền thưởng từ những người mà chúng tôi đã cứu tại lãnh địa của Bellamora.

“Dù cho Victoria mất trinh tiết sẽ trở thành người thường chứ không phải thánh nữ nữa, nhưng tôi cũng nghĩ là hai người chắc đã biết cách dỗ dành Thiên Thần rồi.”

“…….”

“À, tất nhiên là hai người đã tránh thai cẩn thận chứ? Chắc cũng biết là mang thai trước khi tiêu diệt Ma Vương thì nguy hiểm thế nào rồi nhỉ.”

“Chuyện đó chúng tôi tự biết lo.”

“Xin lỗi nhé, tôi chỉ muốn trêu hai người một chút thôi. Tại thấy hai người cứ cãi nhau suốt ấy mà.”

Kyle vừa cười khúc khích nhìn tôi và Victoria, vừa trải bản đồ ra rồi tiếp tục nói.

Anh ấy chỉ tay vào một nơi cách đây không xa và bắt đầu nói về tình hình chiến sự sắp tới.

“Mục tiêu tiếp theo của chúng ta là giết chết Durahan Death Knight. Ai có ý kiến khác thì nói ngay bây giờ đi.”

Kẻ thù tiếp theo mà anh ấy nhắm tới chính là Durahan, kẻ thù giết cha mẹ và người dân quê hương tôi.

“…Hãy để tôi tự tay cắt đứt hơi thở của tên đó. Nhờ cả vào anh, Kyle.”

Tôi nắm chặt nắm đấm, bày tỏ quyết tâm với Kyle và các đồng đội.