1 100 - Chương 98: - Câu trả lời thực sự cho lời tỏ tình (1)

Chương 98 - Câu trả lời thực sự cho lời tỏ tình (1)

* * *

Khi lần đầu nghe tin về cuộc viễn chinh tiêu diệt Ma Vương, tôi đã nghĩ đây chính là nơi chôn cất mình.

Dẫu có rời đến Ma giới để tiêu diệt Ma Vương rồi bỏ mạng ở đó, người đời cũng sẽ coi đó là một cái chết vinh quang.

Bởi vì tất cả các tổ đội dũng sĩ trước đây đều đã bị tiêu diệt toàn bộ, đừng nói đến Ma Vương Ergosum, ngay cả Tứ Thiên Vương dưới trướng hắn họ còn chẳng giết nổi.

Đó cũng chẳng phải chuyện gì lạ lẫm cả.

Chúng tôi chỉ là những quân cờ của Hoàng đế để ngăn chặn chiến tranh trong chốc lát và sơ tán những thị dân vô tội mà thôi.

Sẽ chẳng có ai buồn thương nếu kẻ như tôi chết đi, và cũng sẽ chẳng có chuyện tình bạn với các đồng đội trở nên sâu đậm được.

Khi đó, tôi chắc chắn đã nghĩ như vậy.

Thứ ma pháp đang ở ngay trước mặt tôi và Victoria lúc này chính là bằng chứng cho điều đó.

[─Nếu cậu đang xem thứ này, hẳn là tôi đã chết rồi. Ma pháp di ngôn do chính tay tôi tạo ra chỉ hiển thị cho người đầu tiên phát hiện ra nó sau khi tôi qua đời.]

Lạch cạch.

Từ khối cầu trông như giọt nước màu xanh ấy, ánh sáng tỏa ra và hình ảnh một người có khuôn mặt cùng giọng nói y hệt tôi đang ngồi trên giường lẩm bẩm một mình xuất hiện.

“…Trông anh có vẻ hơi gầy. Khác với bây giờ, ấn tượng trên khuôn mặt và ánh mắt trông cũng sắc lẹm quá.”

Vừa nhìn thấy hình ảnh quá khứ được ghi lại y nguyên như thể đang soi gương, Victoria vừa thốt lên một tiếng cảm thán nhỏ.

“Anh thấy mình hiện tại với hồi đó đâu có khác gì đâu nhỉ?”

“Chắc là vì mới cách đây một năm thôi ạ. Vì em luôn để khuôn mặt của anh Astal trong tầm mắt nên em mới nhận ra sự khác biệt đó.”

Victoria lắc đầu, nàng nhìn tôi với ánh mắt như thể không hiểu nổi tại sao tôi lại không nhận ra sự khác biệt lớn đến thế.

Liệu yêu một người có thể khiến người ta trở nên như vậy sao?

Tôi mở to mắt tìm kiếm sự khác biệt với hiện tại, nhưng dù có căng mắt ra nhìn thế nào cũng chẳng thấy đâu.

[─Hôm nay lần đầu tiên mình gặp những đồng đội sẽ cùng tổ đội, và nảy sinh một nghi vấn. Tại sao họ lại bảo một Thánh nữ sắp chết phải đi tiêu diệt Ma Vương chứ.]

“À, ai nghe cũng biết đây là nói về em rồi. Di ngôn đầu tiên anh ghi lại không phải của bản thân mà lại là về vị Thánh nữ có vòng một đầy đặn này… Quả nhiên ngay từ đầu anh đã có ý đồ đen tối với em rồi.”

“…Làm gì có. Chỉ là thấy một nửa người cô ấy bị hoa bao phủ, nhìn thế nào cũng không giống trạng thái có thể chiến đấu tử tế được thôi.”

“Nhưng đâu phải người đó là người đã nắm lấy tay cô ấy một cách đường đột rồi niệm tất cả các ma pháp giải trừ nguyền rủa mà mình biết chứ…”

Victoria đặt bàn tay mình khẽ chồng lên bàn tay tôi đang để trên giường. Đồng thời, nàng nhướng mày, tỏ ra tinh nghịch như đang khiêu khích tôi.

Đây chính là lý do tôi không muốn để Victoria xem ma pháp di ngôn.

Bởi vì thứ này vốn được chuẩn bị cho những người còn lưu luyến tôi.

Tôi đã nghĩ rằng Charlotte Snowrain - Hội trưởng tòa tháp và cũng là sư phụ của tôi, hay ông ngoại - người mà sau cái chết của mẹ tôi đã không một lần ghé thăm, có thể sẽ buồn đau hay rơi lệ nếu tôi chết.

[─Kế hoạch của tôi là ít nhất phải hạ được Dullahan rồi mới chết. Ít nhất tôi muốn trả thù cho bố mẹ và người dân quê nhà rồi hãy chết. Dù sao thì Ma Vương Ergosum cũng không giết nổi đâu.]

“Quả thật, lúc mới đầu anh Astal là người suy nghĩ cực kỳ tiêu cực. Đi đến đâu anh cũng luôn giả định tình huống xấu nhất để hành động.”

Victoria chống cằm nhìn ảo ảnh của tôi, gương mặt thoáng nét hoài niệm.

“Hồi đầu chúng ta hoàn toàn không ăn ý, nên ngay cả việc hạ một con ma thú yếu ớt cũng tốn bao nhiêu công sức.”

Nghe những lời đó, tôi thở dài một hơi rồi nhếch mép cười.

Cho dù chúng tôi là những người được gọi là anh hùng mạnh nhất nhân loại, cũng đã có những lúc chật vật vì không phối hợp được với nhau.

Như nàng nói, vì tôi không muốn các đồng đội phải chết nên tôi không còn cách nào khác ngoài việc nỗ lực hết mình.

“Nhớ quá đi. Hồi đó chỉ cần đứng gần anh Astal một chút thôi là anh đã đỏ mặt rồi lùi ra xa, bộ dạng đó đáng yêu biết bao.”

“Anh làm gì có chuyện đó.”

“Thật sao ạ? Chẳng phải có lần anh nhìn khối mỡ khổng lồ này bằng ánh mắt dâm dục rồi bảo rằng em có cơ thể chẳng phù hợp chút nào với một Thánh nữ hay sao.”

“Anh chỉ nói là vì một nửa cơ thể em bị bao phủ bởi hoa, nên việc cứ vác búa xông lên phía trước chiến đấu là rất nguy hiểm mà thôi.”

Thực tế, trước đó tôi đã nghĩ linh mục là một nghề có thiên hướng hỗ trợ phía sau để giúp đỡ tổ đội.

Vì những người làm công việc tăng sức mạnh hay thần thánh lực, hoặc cầu nguyện chúc phúc nếu xông lên phía trước chiến đấu thì rất dễ trở thành mục tiêu của kẻ địch.

Tôi chắc chắn đã khuyên bảo như vậy, nhưng Victoria đang bịa ra những chuyện không có thật chỉ để trêu chọc tôi.

“Vậy mà khi ân ái cùng em, anh lại dụ dỗ em bằng những lời lẽ dâm ô sao?”

Chỉ trừ chuyện này ra.

Khi tôi buộc phải thức trắng đêm cùng nàng để loại bỏ những bông hoa mọc trên cơ thể nàng, tôi đã từng cố tình nói những lời lẽ nặng nề với Victoria.

“Anh đã nghĩ làm thế thì em sẽ ghét anh. Vì vốn dĩ sẽ chẳng có ai thích nghe những lời nhục mạ nặng nề cả.”

“…Em đã rất thích.”

“…….”

“Liệu có đúng không nếu nói em thấy hưng phấn khi nhìn thấy một khía cạnh khác của anh Astal mà bình thường em không biết? À, không phải là em biến thái đâu. Vì sự tồn tại của Thánh nữ vốn là người có tấm lòng bao dung, có thể đón nhận tất cả mọi thứ của người mình yêu mà…”

Tôi không thốt nên lời khi nhìn Victoria đang ngập ngừng nói những điều luyên thuyên. Có lẽ do nàng từng buông những lời nhục mạ và khiêu khích nặng nề với tôi trước đây, nên hệ giá trị của nàng có chút khác biệt chăng?

“À, dù sao thì em cũng không ghét. Em cũng biết được rằng anh Astal không phải là kẻ bất lực, đến mức có thể nói ra những lời dâm ô như thế.”

Victoria đỏ mặt như quả cà chua, nhìn xuống hạ bộ của tôi rồi nuốt khan một cái thật mạnh.

- Thú thật là, em muốn làm những điều khủng khiếp hơn nữa. Ngay cả việc dùng XX để OO rồi làm □□…

Tôi đã nghe thấy tiếng lòng của Victoria, biết nàng đang có những suy nghĩ dâm ô và lăng loàn đến nhường nào, nhưng tôi không hề thốt ra miệng.

Có vẻ như đây là bí mật riêng của mình tôi, và tôi nên mang nó theo xuống tận mồ thì hơn.

[─Cuối cùng cũng tiêu diệt hoàn toàn đội quân Troll đã bám đuôi chúng ta suốt thời gian qua. Lần đầu tiên uống rượu với đồng đội, có vẻ tốt hơn là uống một mình.]

Tôi và Victoria cứ thế dành thời gian cùng nhau lắng nghe những ma pháp di ngôn mà tôi đã ghi lại.

[─Hôm nay mình lại nhìn thấy Victoria sau khi sử dụng phép màu đã lén lút đau đớn đến bật khóc hoặc cố kìm nén những tiếng thét đau đớn. Tại sao thứ đó lại được gọi là phép màu chứ….]

Bản thân tôi, kẻ ban đầu liên tục để lại những di ngôn tiêu cực rằng ‘Chúng ta rồi sẽ chết hết’, cũng bắt đầu thay đổi dần dần.

[─Hôm nay Kyle đã lén ăn thức ăn trong túi của mình. Lỡ sau này quên mất nên mình phải ghi lại vào đây thôi.]

Giờ đây, nó chẳng còn là di ngôn nữa mà giống như cuốn nhật ký ghi lại từng ngày, tôi thấy hình ảnh bản thân mình đã tìm lại được nụ cười khi kể về cả những chuyện vụn vặt xảy ra trong tổ đội.

Hóa ra mình cũng là một con người biết cười.

Hóa ra mình cũng là người có thể cảm thấy vui vẻ, có thể ấp ủ hy vọng trong khi trò chuyện về những chuyện không đầu không cuối.

“…Victoria, cảm ơn em.”

“Dù anh có nói thế với em, thì người được cứu rỗi không chỉ có mình anh đâu. Astal.”

Tôi đã suýt rơi nước mắt khi nhìn thấy hình ảnh đó nên đã gửi lời cảm ơn đến Victoria, nhưng nàng lại nói rằng không cần phải nói những chuyện như vậy.

Vốn dĩ, chúng tôi đã trở thành những đồng đội độc nhất vô nhị trên đời khi cùng nhau vỗ về những vết thương của đối phương và vượt qua lằn ranh sinh tử.

[─Đây là lời nhắn dành cho Dũng sĩ của ngọn lửa - Kyle Dragonica. Tôi nhớ cậu từng nói sau khi tiêu diệt Ma Vương xong muốn kết hôn với người bạn thanh mai trúc mã và sống một đời làm huấn luyện viên kiếm thuật tại Học viện để dạy dỗ trẻ nhỏ, ước mơ đó hẳn là đã thực hiện rồi nhỉ?]

Giờ đây khi ma pháp di ngôn sắp kết thúc, những lời tôi để lại cho từng người bắt đầu được phát lại.

[─Thú thật là, cậu là một gã quá tử tế để phải kết thúc cuộc đời ở cái Ma giới này chỉ vì là dũng sĩ. Nên dù tôi có phải hy sinh, tôi nhất định cũng sẽ cứu cậu.]

Người đầu tiên xuất hiện không ngờ lại không phải là Victoria, mà là những lời tôi để lại cho Dũng sĩ Kyle. Cậu ấy là một anh hùng luôn tiên phong trên chiến trường để cứu giúp mọi người.

Ngay cả trong những tình huống tuyệt vọng bị ma thú vây hãm, hay trong lúc bị Ma tộc lừa gạt và bắt làm con tin, cậu ấy vẫn là người luôn động viên chúng tôi, bảo rằng đừng đánh mất hy vọng.

“Lời nhắn cho em không phải là đầu tiên sao ạ. Em đã rất mong chờ vì anh bảo sau khi tiêu diệt Dullahan sẽ đưa ra câu trả lời thực sự cho lời tỏ tình cơ mà…”

“Ngay từ đầu việc em tỏ tình cũng chỉ mới gần đây thôi. Đương nhiên là để lại cuối cùng rồi.”

Tôi thở dài một chút, lo lắng về những lời xấu hổ sắp sửa phát ra.

Vì ban đầu tôi đã để lại những lời như ‘Vị Thánh nữ mà tôi yêu’ hay ‘Anh thích em nhiều hơn anh tưởng’ vì nghĩ rằng nàng sẽ không bao giờ phát hiện ra những dòng này.

“Anh không thể nói cho em biết luôn bây giờ sao? Em đã mặc bộ đồ lót xinh đẹp này chỉ vì hôm nay đấy.”

Victoria khẽ vén bộ lễ phục Thánh nữ của nàng lên, lộ ra bộ đồ lót với diện tích nhỏ đến mức khó mà gọi là quần áo, cùng họa tiết đốm của bò sữa.

Thế này thì không phải Thánh nữ mà là bò sữa rồi!

Thậm chí tôi còn nghĩ rằng thứ nàng đang mặc cũng chỉ là mảnh vải vụn thôi sao? Tôi không còn cách nào khác ngoài việc né tránh ánh nhìn.

“Đợi anh một chút thôi, đợi thêm một chút nữa thôi.”

“Vâng, em biết rồi ạ. Lúc nào anh cũng vậy mà. Anh là một người đàn ông dù em có quyến rũ thế nào cũng tuyệt đối không lay chuyển. Thực ra em cũng thích khía cạnh đó của anh…”

Victoria tỏ ra tiếc nuối khi nghĩ rằng biết ngay là sẽ thế này, nàng thì thầm vào tai tôi bằng chất giọng ngọt ngào.

“…Vì em tin rằng lần này anh sẽ không từ chối lời tỏ tình của em đâu. Em sẽ đợi thêm chút nữa vậy.”

Theo lời nàng, dường như mùi sữa ngọt lịm và tanh nồng đang vương vấn nơi chóp mũi tôi.