Victoria và các đồng đội đang thở bên trong những giọt nước, biểu cảm và cử động tay của họ dường như đang hỏi rằng tại sao lại làm vậy.
Thông thường, người ta có thể sử dụng ma pháp thần thánh để thanh tẩy đám undead và đi qua.
Bởi vì undead và thần thánh vốn là hai thái cực đối lập, giống như cách Lich của Thánh Quốc hay Dullahan đã từng đối mặt.
- Nếu phát ra tiếng thở thì sẽ chết đấy.
Tuy nhiên, vì cảm thấy có điều gì đó bất thường, tôi không còn cách nào khác ngoài việc truyền âm cho đồng đội như thế này.
Bản năng sinh tồn phải được ưu tiên hơn lý trí.
Ngoài dự kiến, con người là sinh vật có khả năng cảm nhận nguy hiểm cực kỳ nhạy bén.
Trên thực tế, lý do tôi vẫn còn sống sót sau khi trải qua những chiến trường cận kề cái chết cũng là vì đôi khi tôi đã làm theo bản năng của mình.
- Nhìn này.
Tôi vừa nói vừa xòe lòng bàn tay ra, bắn Magic Missile vào đám undead xung quanh.
Bùm, bùm bùm.
Mana màu xanh lam đập vào đầu đám xương khô rồi nổ tung, những kẻ mất đầu lập tức đổ rạp xuống đất, hình dạng tan vỡ.
- Chẳng phải chỉ là lũ undead bình thường thôi sao?! Tại sao lại phải cẩn thận đến mức này….
- Suỵt, nhìn này.
Victoria biểu đạt ý kiến với tôi thông qua tâm trí, còn tôi thì đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng.
Ngay khoảnh khắc đó, có những cái bóng đang tụ lại về phía nơi Magic Missile vừa nổ tung.
Một thực thể có hình hài dị hợm với khuôn mặt được tạo thành từ vô số xúc tu. Nó đang san bằng nơi vừa phát ra tiếng động.
“…….”
Ngay khi nhìn thấy cảnh tượng đó, tất cả các đồng đội khác đều cứng họng. Vì đó là tốc độ mà mắt thường không thể nhìn kịp để phản ứng.
Dù có thanh tẩy xung quanh bằng ma pháp thần thánh, nhưng nếu bị cắt cổ ngay trước đó thì cũng đâu có ích gì.
- Chắc đây cũng là lý do tại sao Necrobel lại nổi tiếng với cái tên khác là nghĩa địa của các anh hùng.
Lý do ngay cả các chủ tháp ma pháp hay Kiếm Thánh đời trước cũng bỏ mạng và bị chôn vùi tại đây, có lẽ chính là vì đã đánh giá thấp kẻ thù theo cách này.
Vì vốn dĩ, nhận thức thông thường của thế gian đều cho rằng các loài undead như xương khô hay linh hồn đều yếu trước ma pháp thần thánh.
Tôi điều khiển vật triệu hồi di chuyển chậm nhất có thể, hy vọng những thực thể giống như bóng tối kia sẽ không phát hiện ra chúng tôi.
- Phản tư duy đấy. Chúng cố tình làm vậy để khi những kẻ yếu ớt kia chết đi, kẻ mạnh hơn sẽ truy vết ngay chính nơi đó.
Tôi thầm nghĩ việc Romulus chịu động não như vậy thật không đơn giản chút nào.
Những Tứ Thiên Vương mà chúng tôi gặp trước đây đều quá chìm đắm trong dục vọng, thay vì nắm bắt cơ hội giết chúng tôi, chúng lại muốn đùa giỡn.
Nếu chủ quan nghĩ rằng nó cũng giống như những kẻ khác và dùng ma pháp che giấu sự hiện diện để tiến vào, thì suýt chút nữa đã xảy ra đại họa rồi.
Vì nếu vô tình giết chết undead hoặc để lộ rằng nhóm anh hùng đã tìm đến, chúng tôi sẽ bị kéo đi và chịu chết mà chẳng ai hay biết.
- Nếu cứ thế này mà không bị phát hiện để tiêu diệt Romulus thì tốt biết mấy….
Mỗi một bước chân, tôi đều cần sự điều khiển tinh vi để không chạm vào những con undead khác.
Khi toàn thân tôi đã ướt đẫm mồ hôi và không khí trong bong bóng của các đồng đội cũng sắp cạn kiệt.
- Từ đây trở đi phải xuống đi bộ thôi.
Tôi nhìn những tấm bia mộ khắc tên vô số anh hùng, cùng số lượng undead dày đặc lấp đầy nơi đó, rồi làm ra vẻ mặt chẳng còn cách nào khác.
Vì từ phía trước trở đi là khu vực mà vật triệu hồi không thể đi qua được nữa.
* * *
Rời khỏi vật triệu hồi, chúng tôi vừa thận trọng không để bị undead phát hiện, vừa tiến vào trung tâm của Necrobel.
Do lớp sương mù âm u bao phủ, tầm nhìn không được đảm bảo, chúng tôi còn phải cẩn thận với cả những tiếng động nhỏ mà lũ undead phát ra khi đi lại.
- Ưaaa, áaaa!
- Cứu tôi với, có ai ở đó không? Cứu tôi với! Hahahaha!
- Muốn ăn thịt quá. Đã 10 năm rồi không ăn gì cả. Hửm? Con người có thể sống mà không ăn gì trong bao nhiêu năm nhỉ? Mình là ai? Mình là ai cơ chứ cứu
Có những con người chân tay đã bị cắt đứt, bò lổm ngổm như côn trùng, cũng có những con undead dị hợm với đôi mắt mọc trên tay và thân hình của loài sư tử.
Những tồn tại đã đánh mất khái niệm về cái chết ấy đang vừa thét gào vừa cười cợt để dụ dỗ người sống.
Ban đầu, chúng tôi đã bị những tiếng gọi đó mê hoặc và thậm chí định giải cứu nếu còn dân thường nào sót lại.
Nhưng đây là trung tâm của Ma Giới, nơi tiếp giáp gần nhất với Ma Vương Thành. Những con người ở đây đa số đã hòa làm một với lũ undead.
- Victoria, chuẩn bị dùng ma pháp thần thánh đi.
Trước những hình hài khủng khiếp đến mức làm người ta cau mày và muốn nôn mửa, tôi dùng mana viết câu lệnh gửi tới Victoria.
Vì tôi nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục thế này, dù là chúng tôi thì trước khi kịp đến chỗ Romulus, cả nhóm cũng sẽ bị phát hiện vì tiếng hét hoặc tiếng nôn mửa mà chết hết cả.
- Dạ? Nhưng lúc nãy ngài rõ ràng là bảo đừng dùng….
Victoria đang hỏi ngược lại tôi qua tâm trí, còn tôi thì nhếch môi, viết ra đáp án mà mình đã suy tính.
- Chỉ cần dựng ma pháp thần thánh như một tấm khiên quanh chúng ta là được. Nếu kích hoạt trước khi phát ra tiếng động thì sẽ an toàn thôi.
Nếu cần thì có thể thêm Idea vào để bổ sung. Thứ nhân cách khác có khả năng mài mòn mọi vật chất tiếp xúc đó hẳn cũng có thể đánh bại cả lũ bóng tối kia.
Tất nhiên, đây cũng là cách không thể dùng nếu đã lỡ thở mạnh mà bị phát hiện.
- Em hiểu rồi ạ.
Victoria gật đầu hai lần, rồi lập tức bắt đầu tạo ra những đốm sáng hình cầu bao bọc xung quanh chúng tôi bằng ma pháp thần thánh.
Vụt.
Khi ánh sáng xé toạc bóng tối và sương mù xuất hiện, những con undead xung quanh bắt đầu lê lết đôi chân, nội tạng hay cánh tay còn sót lại để lao về phía chúng tôi.
Rầm.
Rầm rầm rầm.
Ngay sau đó, những âm thanh rợn người vang lên khi chúng đập thân mình, dùng móng vuốt hoặc các vũ khí khác để cố phá vỡ ma pháp thần thánh mà Victoria tạo ra.
“Phải làm sao đây? Số lượng quá đông! Dù là em thì cũng không thể chịu đựng được thế này….”
Victoria kinh hãi trước số lượng đó, cô vẫn không ngừng sử dụng ma pháp thần thánh để ngăn lũ undead tiến lại gần.
Một trận chiến mà nếu một bên sụp đổ thì mọi chuyện sẽ chấm dứt.
“Ngay từ đầu ta đâu có bảo em chịu đựng một mình.”
Để phá vỡ thế cân bằng của cuộc giằng co đó, tôi đã ốp Idea được tạo ra từ nhân cách khác vào như một kết giới.
Ngay lập tức, máu cùng nội tạng văng tung tóe, còn những khí thế u ám của bóng tối và linh hồn thì tan biến thành những hạt bụi đỏ sẫm.
- Áaaaaa…!!
- Dừng lại, xin hãy dừng lại! Chúng tôi đã làm gì sai chứ!
Lũ undead thét lên những tiếng oán trách hướng về phía chúng tôi, trái ngược với vẻ mặt hay ánh mắt khó chịu của các đồng đội, tôi vẫn bình thản.
Vì những thứ đó đã chết rồi.
Đôi mắt tôi phản chiếu sự thật rằng chúng đã biến đổi thành những tồn tại không còn được gọi là con người nữa.
Mana và mạch ma lực lộ ra từ chúng gần giống với của ma thú hay ma tộc hơn, thậm chí có những kẻ như thể đã bán linh hồn cho chúng và chứa đựng ác quỷ bên trong.
“Cút đi, lũ chó chết. Đã chết thành undead rồi mà còn bày đặt đóng giả làm người à?”
Tôi gằn giọng, biểu cảm méo xệch trước những kẻ thù đang phát ra những tiếng hét khủng khiếp đến mức đồng đội tôi phải bịt tai lại.
Khác với những Tứ Thiên Vương khác, cách Romulus hành hạ con người nham hiểm và tàn độc hơn nhiều.
Không phải là sắp xếp người sống để khơi gợi lòng trắc ẩn, mà điểm khiến tôi thấy khó chịu là hắn đã giết sạch tất cả rồi mới dùng làm mồi nhử.
Tạch.
Đột nhiên, một sự tĩnh lặng không một tiếng động ập đến, rồi tiếng cười của những kẻ điên rồ lấp đầy khoảng không trống trải đó.
- Bị phát hiện rồi kìa? Bị phát hiện rồi kìa? Bị phát hiện rồi kìa? Bị phát hiện rồi kìa?
- Hahahaha! Hahahaha! Hahahaha!
Tôi không tài nào hiểu nổi bộ dạng của chúng, dù cơ thể đang bị Idea nghiền nát mà vẫn tỏ ra khoái chí.
Dự đoán thôi, nhưng có lẽ vì đã trở thành undead nên chúng đang cầu mong ai đó giết chết mình chăng.
Giống như những con thiêu thân lao vào ngọn lửa vậy.
Cuối cùng, sau khi nhuộm đỏ mặt đất xung quanh bằng máu và nội tạng, chúng tôi mới có thể tiến bước.
“Astal-nim….”
“Tôi không ổn lắm.”
Cảnh tượng trước mắt còn kinh khủng hơn cả tưởng tượng. Phải chăng sai lầm của tôi là đã chủ quan khi nghĩ rằng một vùng đất gồm toàn undead thì sẽ không trông quái dị đến thế.
Tôi cố nén cảm giác buồn nôn khi dịch vị trào ngược, rồi tiếp tục bước về phía trước.
Chỉ cần thêm chút nữa thôi là có thể đến Ma Vương Thành.
Vì đi tiếp phía trước là kẻ thù giết cha mẹ tôi, và cũng là thực thể đã từng muốn hủy diệt thế giới.
Tòa thành khổng lồ đến mức mắt thường cũng nhìn thấy từ xa. Cấu trúc nhọn hoắt đầy kiêu ngạo như muốn đâm thủng bầu trời ấy lấp đầy tâm trí tôi với ý nghĩ rằng mình phải chiến đấu.
“Gừ gừ gừ….”
Khoảnh khắc đó, một thực thể tối tăm đến mức khiến tôi tưởng mình vừa nhắm mắt lại xuất hiện ngay trước mặt với đôi mắt lóe sáng.
Một con sói có vòm họng trắng xóa trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài, trông như thể nó vừa nuốt chửng ánh sáng vậy.
“Ngươi là Romulus phải không.”
Thông tin về Romulus mà tôi nghe được trước đó hoàn toàn khớp. Khóe miệng nó rách toạc và rỉ máu, như thể vừa chiến đấu với một kẻ thù khác.
“Auuuuuu─!!”
Chẳng kịp thời gian để tìm ra nguyên nhân của sự khác biệt đó, Romulus hú vang trời rồi lao thẳng về phía chúng tôi.
* * *
Romulus há miệng thật to, định nuốt chửng chúng tôi vào bụng trong một cú táp.
Vì nó nổi tiếng với danh hiệu "con sói nuốt chửng thời gian", nên tôi đã đoán trước được ý định của nó là muốn tống khứ chúng tôi đến tương lai giống như những anh hùng khác.
Thế nên, bùm.
Tôi giống như đang thổi một quả bóng bay, hoán đổi Idea đang bao quanh chúng tôi thành của mình và nới rộng kích thước của nó.
“Gừừừừ…. Gâu! Gâu!”
Romulus, kẻ không thể nuốt chửng được chúng tôi do Idea đột nhiên phình to, vừa gầm gừ như thế vừa lùi lại phía sau.
Khục, khục khục khục─!
Nó liên tục lặp lại hành động cắn rồi nhả Idea, dần dần tạo ra những sơ hở.
Và ngay khoảnh khắc đó,
Một con sói khác mà tôi chưa kịp nhìn thấy đã nhe nanh vuốt về phía tôi.