Bản chất của thần lực giúp sử dụng thần lực cao cấp rốt cuộc là gì? Những cuộc thảo luận về câu hỏi này đã diễn ra rất nhiều từ trước đến nay.
Có học giả nói rằng nó phụ thuộc vào lòng tin. Vì lý do này, họ khẳng định rằng các giáo sĩ sùng đạo hoặc Thánh nữ mới có thể sử dụng thần lực cao cấp.
Người khác lại nói đó là món quà mà thần linh ban tặng cho con người chúng ta. Vốn dĩ là một phương thức lách luật của những tồn tại không thể gây ảnh hưởng đến thế giới này, hay còn gọi là các Tinh tọa.
- Dạ? Ngài tò mò về lý do tôi có thể sử dụng thần lực cao cấp sao?
Vì cũng tò mò về điểm này, nên đã có lần tôi hỏi Thánh nữ Victoria. Rốt cuộc tại sao chỉ có Thánh nữ hoặc các giáo sĩ cấp cao mới có thể sử dụng thần lực mà người bình thường không thể.
- Thật ra, tôi không thích sự tồn tại gọi là thần cho lắm. Nói chính xác hơn thì gần như là căm ghét.
Đến mức tôi không thể quên được vẻ mặt và giọng điệu của Victoria lúc đó, cô ấy để lộ một khí thế đầy khó chịu. Điều này hoàn toàn trái ngược với danh tiếng thường được mô tả là một Thánh nữ sùng đạo trong mắt người khác.
- Bởi vì trong quá khứ, tôi đã trải qua một cuộc đời khá tuyệt vọng. Đến mức tôi nghĩ mạng sống của mình chẳng là gì cả, vì tôi đã bị ép buộc phải hy sinh.
Đó là lần đầu tiên Victoria kể về quá khứ của mình. Thường thì cô ấy không hay khơi mào những chủ đề như vậy, có vẻ như sau một thời gian dài ở bên nhau, niềm tin đã được hình thành.
Vô số bông hoa nở rộ trên cơ thể cô ấy là minh chứng sống cho thấy cô ấy đã dùng phép màu cho người khác nhiều đến nhường nào.
- Nhưng làm sao ngài lại có thể nói rằng tôi sử dụng thần lực và luôn tràn đầy thần tính được chứ? Hì hì, ngài cũng có khía cạnh khá ngây thơ đấy.
Victoria đưa cổ tay lên che miệng cười, rồi nói như thể câu hỏi của tôi rất thú vị.
- Ngài Astal, tôi thích khía cạnh này của ngài. Khác với những người khác, ngài không bị mờ mắt bởi phép màu, mà nhìn nhận tôi một cách thuần túy như một người phụ nữ chứ không phải một Thánh nữ.
Thậm chí cô ấy còn nói những lời có thể gây hiểu lầm nếu chợt nghe thấy, Victoria đã tiết lộ cho tôi bí mật về lý do cô ấy có thể sử dụng thần lực.
- Bí mật của tôi mà người khác không biết, đó là tôi luôn sống với ý nghĩ rằng mình có thể chết bất cứ lúc nào. Nhờ vậy, tôi luôn có thể duy trì được dáng vẻ sùng đạo đến mức thanh liêm.
Victoria tự giới thiệu mình là một người phụ nữ sớm muộn gì cũng phải chết, và đã từng lấp lửng về việc mình không còn sống được bao lâu.
Đáng lẽ lúc đó tôi phải nhận ra chứ. Dù có nghĩ thế nào đi nữa, có vẻ như khía cạnh thiếu tinh tế của tôi vẫn không sửa đổi được.
- Nhưng mà, nếu tôi có một lựa chọn khác không phải là Thánh nữ….
Victoria đặt ngón tay lên cằm, ngước nhìn bầu trời và suy nghĩ mông lung một hồi rồi mới nói tiếp.
- Chẳng phải thế giới này sẽ trở thành một nơi bất hạnh và u ám hơn sao. Thế nên, tôi nghĩ việc mình hy sinh theo cách này cũng có ý nghĩa đối với ai đó.
Trong ánh mắt của Victoria trộn lẫn sự cam chịu và nỗi buồn, tôi đã vô tình đọc được biểu cảm mà cô ấy đang cố gắng mỉm cười để khỏa lấp đi.
- Có thật là một ngày nào đó, ngài sẽ xóa bỏ toàn bộ những bông hoa nở trên cơ thể tôi, để tôi có thể tận hưởng một cuộc sống bình thường không?
Vì vậy, tôi đã từng hứa với Victoria một cách bốc đồng như thế này.
Có lẽ đó chỉ là sự bướng bỉnh vì tôi không muốn chứng kiến ai đó phải chết hay hy sinh ngay trước mắt mình.
- Đó quả thực là những lời khiến tôi rất vui lòng. Đại pháp sư mạnh nhất lục địa đã căn dặn kỹ lưỡng như thế, khiến tôi chẳng biết phải để bản thân mình vào đâu cho phải nữa….
Vừa mân mê mái tóc màu bạch kim, Victoria vừa nở một nụ cười rạng rỡ. Có lẽ cô ấy đã bắt đầu thầm thích tôi từ lúc đó.
Bởi lẽ Victoria, người vốn luôn giữ thái độ thành kính và đoan trang với tôi, sau ngày hôm đó đã dần bắt đầu hay trêu chọc hoặc khiêu khích tôi nhiều hơn.
Đó là cách yêu lệch lạc của một Thánh nữ luôn lo sợ rằng mình có thể bị bỏ rơi.
- …Thánh nữ của những loài hoa, Victoria Eberhart. Tôi sẽ vui vẻ chờ đợi ngày ngài đến cứu rỗi tôi.
Nếu tôi không nghe thấy tiếng lòng của Victoria, thì dù có dành cả đời, tôi cũng chẳng thể nào biết được chân tâm của cô ấy.
* * *
Tại Cấm thư khố nằm sâu dưới lòng đất của Thánh quốc, khi đối mặt với Victoria ở đó, những ký ức quá khứ chợt ùa về trong tôi.
Làm đến mức này chỉ để cứu một mình cô ấy, chẳng phải ngay cả người ngoài nhìn vào cũng sẽ hiểu lầm rằng tôi thích Victoria hay sao.
“Đại ca! Mấy tên tép riu cứ để em lo, anh mau chóng cùng chị dâu tiêu diệt tên Lich kia đi!”
Minh chứng điển hình chính là Thánh kỵ sĩ Wilhelm. Cậu thiếu niên vừa nở một nụ cười mãn nguyện như thể vừa thấy được điều gì đó tốt đẹp, vừa chĩa kiếm về phía lũ bộ xương.
“Hì hì, cậu bé đó vừa bảo chúng ta là người yêu kìa. Phải công nhận là đứa trẻ đó rất biết cách đọc bầu không khí đấy chứ.”
“…….”
Nghĩ đến cảnh Victoria sẽ dùng chuyện này để trêu chọc mình suốt mấy tháng trời, tôi bỗng cảm thấy trước mắt tối sầm lại.
“…Điều cần thiết lúc này là một sức mạnh thần thánh cực lớn, đủ để thiêu rụi cả bình chứa mạng sống (Life Vessel) của tên Lich.”
Tôi thậm chí còn chẳng buồn phản bác, chỉ biết đưa tay lên trán và nói với Victoria về những gì cần thiết.
Vì thiên địch của các pháp sư hắc ám qua bao đời nay vẫn luôn là giáo sĩ, nên cô ấy có thể xoay chuyển tình thế bất lợi hiện tại.
“Nếu vậy thì chỉ cần sử dụng phép màu là xong thôi mà. Chỉ cần một lời cầu nguyện tới Thiên thần thì loại xương xẩu đó…”
“Ta đã bảo cô đừng có dùng phép màu rồi mà.”
“…Tôi hiểu rồi. Vì đó là lời nói của bạn trai tôi, nên tôi nhất định phải tuân theo thôi. Dù đó có là một mệnh lệnh cưỡng ép thế nào đi chăng nữa.”
Vừa nói, Victoria vừa để lộ khuôn mặt trông có vẻ rất hạnh phúc. Đôi môi cô ấy cứ mấp máy một cách kỳ lạ khiến tôi thấy chẳng mấy dễ chịu.
- Nếu là lúc này, dù ngài có bảo tôi đeo vòng cổ vào, hay bắt tôi quỳ xuống bò bằng bốn chân và sủa ‘Gâu gâu’ như một con chó cái, tôi cũng sẽ làm theo thôi… ♡
Tiếng lòng của Victoria ngày càng trở nên nặng nề và mãnh liệt đến mức tôi không thể tiếp nhận nổi. Tôi không biết cô ấy đã bị lu mờ con mắt vì sự kiện lần này đến mức nào nữa.
‘Cái đó chẳng phải là biến thái sao….’
Tôi dần cảm thấy sợ hãi khi nghĩ đến việc tiết lộ cho Victoria biết sự thật rằng tôi có thể nghe thấy tiếng lòng của cô ấy. Có khi cô ấy sẽ hét lên rằng phải lấy búa ra để xóa ký ức của mình ngay lập tức mất.
Đúng lúc đó,
“Là Thánh nữ của thời đại này sao. Ta nhớ lần trước rõ ràng là một con bé câm không biết nói mà….”
Leozark nhìn Victoria với vẻ khinh khỉnh rồi lại vung trượng lên không trung. Hắn ta trông như đang chuẩn bị kết hợp ma pháp hắc ám và thần thánh ma pháp.
Nghe hắn nhắc đến Thánh nữ tiền nhiệm, có vẻ như hắn đã từng tiếp cận được các thông tin trong Cấm thư khố.
“Ngươi nghĩ một Lich như ta lại không chuẩn bị đối phó với sức mạnh thần thánh sao? Thật nực cười khi bị xem thường đến mức này.”
Cùng với lời tuyên bố của Leozark, một ma pháp trận màu đen và một ma pháp trận màu trắng hòa làm một, tạo ra một loại ma pháp mới.
“…Sacred Hunger (Sự đói khát thiêng liêng). Thứ này là kẻ phàm ăn chuyên hút sức mạnh thần thánh. Vốn dĩ nó là một ma vật hút ma lực đã được ta cải tạo lại.”
Và rồi, một sinh vật giống như thây ma hiện ra. Nó thè chiếc lưỡi dài lê lết dưới đất, chảy nước dãi một cách thèm thuồng như thể muốn ăn tươi nuốt sống thứ gì đó.
“Dù các ngươi có cố gắng kết hợp ma pháp và thần thánh ma pháp đi chăng nữa, thì chừng nào còn thứ đó ở đây, các ngươi sẽ không bao giờ làm ta bị thương được đâu.”
Leozark vừa lạch cạch xương hàm vừa tự tin nói, nhưng nhìn thấy hắn như vậy, có một người lại hào hứng xoay cổ một vòng.
“Thật sự rất cảm ơn ông vì đã tiết lộ điểm yếu đó cho chúng tôi.”
Uỳnh──!
Victoria lập tức cầm búa lao về phía trước. Theo mỗi bước chân cô ấy dẫm xuống, mặt đất rung chuyển và trục địa cầu như muốn đảo lộn.
“Cái, cái gì thế này…? Rõ ràng Thánh nữ là người không biết chiến đấu, chỉ đứng ở hàng sau để thi triển phép màu hoặc thần thánh ma pháp thôi chứ…!”
“Bởi vì tôi khác với những Thánh nữ khác. Tôi là người yêu của pháp sư vô hại nổi tiếng, Astal Kaisaros cơ mà…. Chẳng phải tôi cũng cần có điểm gì đó đặc biệt sao?”
- Những kẻ ngáng đường cản trở tình yêu của tôi và ngài Astal, tốt nhất là nên biến mất sớm đi.
Victoria thậm chí còn thốt ra những lời đáng sợ trong lòng về phía đối thủ.
Xuyên qua cơn lốc bụi mù mịt, cô ấy áp sát kẻ phàm ăn với tốc độ không cho đối thủ kịp thi triển bất kỳ ma pháp nào khác.
Trận chiến hiện tại hoàn toàn nghiêng về phía Victoria. Bởi sức mạnh thể chất của một người mang dòng máu rồng như cô ấy mạnh mẽ đến mức không ai có thể bì kịp.
Đây chính là sơ hở mà Leozark, kẻ vẫn còn giữ những tư tưởng lạc hậu, đã không lường trước được.
“Astal, chẳng phải lúc nãy ngài nói cần một thần thánh ma pháp đủ mạnh để thanh tẩy nơi này trong một lần sao.”
Bụp! Cùng với một tiếng động trầm đục, đầu của kẻ phàm ăn bay mất, và Victoria ra hiệu cho tôi như cách cô ấy vẫn thường làm.
“Chỉ cần ban sức mạnh thần thánh vào thứ đó là được phải không?”
“Đúng vậy.”
Trong lúc Victoria và Wilhelm câu giờ, tôi đã tạo ra một khối băng khổng lồ lơ lửng trên không trung.
‘Tập trung ma lực để tạo ra khối lượng bằng Meteor Strike (Thiên thạch kích), phiên bản thu nhỏ của Supernova mà tôi đã thấy lần trước….’
Sau đó chỉ cần phủ thần thánh ma pháp của Victoria lên trên là xong.
Nếu làm vậy, xung quanh đây sẽ bị quét sạch bởi một vụ nổ sức mạnh thần thánh khổng lồ, và chỉ có tên Lich, kẻ vốn là một thây ma tái sinh, mới bị trọng thương hoặc bị tiêu diệt.
Tất nhiên, bao gồm cả con quỷ không tên mà Leozark đang triệu hồi. Một thực thể đang phát ra những tiếng gầm thấp và trừng mắt nhìn qua khe cửa với con ngươi khổng lồ.
Dù có nghĩ thế nào đi nữa, để tiêu diệt con quỷ có thể gây nguy hiểm nếu xuất hiện ở thế giới thực, tôi buộc phải làm đến mức này.
“Nắm lấy tay ta một chút. Có vẻ như việc kết nối mạch ma lực sẽ tốt hơn….”
“A, vâng. Tôi hiểu rồi. Chắc chắn rồi. Dù ai có nói gì đi nữa, tôi vẫn là người yêu của ngài mà.”
Ngay khi tôi nắm lấy, bàn tay của Victoria bắt đầu rịn mồ hôi và trở nên nóng hổi. Lúc chiến đấu gay gắt vừa rồi hình như cô ấy cũng không đến mức này.
- Kyaa, giờ thì mình thực sự có thể thoải mái đóng giả làm người yêu với ngài Astal rồi…! Hình như còn chưa đầy một tuần nữa, nếu cứ thế này thì sau này chắc chắn sẽ vượt quá giới hạn mất….
Tiếng lòng của Victoria đang reo hò vui sướng, còn tôi thì chỉ mong thời gian này trôi qua thật nhanh và bắt đầu cùng cô ấy niệm chú.
“Hỡi Người Mẹ đã ban xuống ánh sáng sơ khai.”
Victoria đang làm một việc phi thường là điều chỉnh hơi thở đồng nhất với tôi và thốt ra lời chú cùng lúc, để tôi có thể dễ dàng điều khiển ma lực và sức mạnh thần thánh.
“Giờ đây, bầy tôi của Người xin khẩn thiết cầu nài….”
Đây là điều mà không ai khác có thể làm được, chỉ có tôi và Victoria, những người đã cùng nhau trải qua biết bao sinh tử, mới có thể thực hiện.
“Tro bụi trở về với tro bụi, cát bụi trở về với cát bụi.”
Cạch, rắc──!
“Xin hãy giáng xuống nơi đây một phép màu, dùng thiết chùy ánh sáng trừng phạt kẻ bất kính, đưa những thực thể bất tịnh trở về hình dáng ban sơ.”
Cùng với âm thanh vui tai của các ma pháp trận khớp vào nhau, tôi thậm chí còn có ảo giác rằng nhịp tim của mình và Victoria đang hòa làm một.
Một cảm xúc dâng trào từ sâu thẳm trái tim tôi, rằng để kết hợp những sức mạnh khác nhau vào ma pháp trận, tâm hồn hai người phải thông suốt với nhau như thế này đây.
“Amen.”
“Amen…!”
Tôi và Victoria đã cùng nhau kết thúc lời cầu nguyện dâng lên Thiên thần, và khối thiên thạch băng được tạo ra trước đó bắt đầu tỏa sáng lấp lánh.
Đó là ma pháp kết hợp giữa Meteor Strike, ma pháp tích tụ ma lực tạo ra thiên thạch rơi xuống, và Light Saber, thần thánh ma pháp phóng ra những tia sáng rực rỡ.
“…Light Fall (Ánh sáng giáng trần).”
Light Fall quét qua nơi Leozark đang đứng, một luồng ánh sáng khổng lồ bùng nổ, nhuộm trắng cả tầm nhìn.