1 100 - Chương 31: Bí mật của Thánh nữ Victoria (2)

Chương 31: Bí mật của Thánh nữ Victoria (2)

Đi ngang qua những con Golem có lõi đã bị phá vỡ, càng tiến sâu vào bên trong, những cuốn sách với bìa trắng tinh khôi như đang chào đón tôi.

Trong số đó, thứ thu hút ánh nhìn của tôi chính là cuốn sách này, trên đó có ghi dòng chữ .

“…Nếu đọc nó, ngài sẽ không thể quay lại được nữa đâu. Như vậy vẫn ổn chứ ạ?”

- Ở đó chắc chắn ghi lại lý do tại sao mình phải sống một cuộc đời ngắn ngủi, hay thời gian còn lại của mình là bao lâu... Chắc chắn anh ấy sẽ cảm thấy thất vọng về con người mình thôi.

Victoria nắm lấy tay tôi, gửi đến tôi ánh mắt khẩn khoản mong tôi hãy dừng lại tại đây.

- Vì mình là một người phụ nữ xấu xí.

Cô ấy tự định nghĩa bản thân bằng một câu duy nhất khi hồi tưởng lại những hành động và lời nói đã dành cho tôi từ trước đến nay.

Victoria đã hành động mâu thuẫn không giống với một người đang mang án tử, cô đã vùng vẫy ở ngưỡng cửa cuối cùng của cuộc đời để được người khác ghi nhớ.

“Cô sợ ta biết được sự thật đến thế sao?”

“Vâng, thà rằng chính miệng em nói ra, nhưng em sợ nếu làm vậy, ánh mắt anh nhìn em sẽ thay đổi mất.”

- Có lẽ anh sẽ đối xử với mình bằng sự thương hại chứ không phải tình yêu.

Victoria bình tĩnh đặt tay lên ngực mình rồi tiếp tục nói. Có một luồng cảm xúc truyền đến khi tôi nhìn thấy đôi mắt ngấn lệ như sắp trào ra của cô ấy.

Cô ấy vốn là một kẻ nói dối bẩm sinh, một kẻ độc miệng.

Để không bị phát hiện ra điểm yếu của mình, cô ấy đã tỏ ra lạnh lùng và giữ một khoảng cách nhất định ngay cả với người đàn ông mà mình thầm yêu.

Việc cơ thể biến thành hoa chắc hẳn phải đau đớn đến mức muốn chết đi cho xong. Thế nhưng Victoria vẫn không chịu thổ lộ sự thật với tôi.

‘Tình yêu là một loại cảm xúc nặng nề đến mức này sao...’

Đầu óc tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi. Vì nó chẳng hợp lý chút nào. Một người khi đứng trước lằn ranh sinh tử, lẽ thường chẳng phải sẽ van xin tha mạng và gào thét muốn được sống hay sao.

“Đừng lo lắng về chuyện đó. Ta là loại đàn ông mà ngay cả khi cô có chết vào ngày mai đi chăng nữa, ta vẫn có thể thản nhiên mắng cô là một người phụ nữ thực sự rắc rối đấy.”

“…Đó chẳng phải chỉ là một kẻ rác rưởi thôi sao.”

“Không, ta nhất định sẽ tìm ra cách cứu cô bằng được, để rồi chuẩn bị sẵn tâm thế trêu chọc cô từ ngày này qua ngày khác.”

Tôi nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng như thể chẳng có chuyện gì to tát. Thực tế, tôi tự tin rằng dù Victoria có chết vào ngày mai, tôi cũng sẽ không rơi lấy một giọt lệ.

Bởi vì tôi sẽ dành dụm thời gian đau buồn hay hối hiện đó để tìm phương cách cứu sống cô ấy.

“Dạ...?”

- Lẽ nào, anh ấy đã nhận ra rồi sao? Một người vốn dĩ thiếu tinh tế như vậy mà...?

Nghe tôi nói, Victoria cao giọng ở cuối câu như thể rất đỗi ngạc nhiên. Đó là dáng vẻ nghi ngờ rằng liệu mình đã bị lộ việc đang sống một cuộc đời ngắn ngủi hay chưa.

“Sao thế? Ta là người được gọi với biệt danh 'Pháp sư vô hại' mà. Cũng phải làm sao cho xứng đáng với cái tên đó chứ.”

Nhờ lời khuyên của Leozark lúc nãy, tôi đã phần nào tìm thấy cách giải quyết. Tác dụng phụ từ phép màu của Thánh nữ cuối cùng cũng chỉ là do quy luật nhân quả mà thôi.

Nói cách khác, chỉ cần có ai đó có thể cùng gánh vác điều đó là được.

“…Ta không tin vào câu nói nỗi buồn chia sẻ sẽ vơi đi một nửa, nhưng ta hiểu rõ hơn ai hết cảm giác đau đớn khi chỉ có một mình nó tủi nhục đến nhường nào.”

Tôi nói những lời đó với Victoria trong khi hồi tưởng lại quãng thời gian còn ở Lam Ma Tháp. Vào thời điểm mới đặt chân đến đó, đã có lúc tôi phải sống lay lắt bằng nghề lao công với danh nghĩa là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ sau chiến tranh.

Vì không có tiền mua quần áo thay sau khi dầm mưa, tôi đã bị cảm nặng. Khi không thể cử động nổi dù chỉ một ngón tay, tôi chỉ biết thất vọng trước sự thật rằng chẳng có một ai ở bên cạnh để chăm sóc mình.

Cứ như thế, tôi đã học cách sống một mình, và học cách để không thất vọng về người khác.

Bởi vì tôi thấu hiểu sâu sắc hơn bất cứ ai rằng con người vốn là loài động vật xảo quyệt, một khi biết được điểm yếu của kẻ khác, họ sẽ tìm cách lợi dụng hoặc gây tổn thương.

“Vậy nên đừng quá lo lắng. Dù trong thư viện cấm này có xuất hiện nội dung gì đi chăng nữa, ta cũng sẽ không tùy tiện nói với người khác hay đem ra làm trò đùa đâu.”

Tôi chậm rãi nhìn thẳng vào mắt Victoria để trấn an cô ấy. Nếu tôi là người yêu thực sự, có lẽ tôi đã có những hành động chủ động hơn như ôm lấy cô hay xoa đầu rồi.

“Ngài Astal...”

- Cứ quyến rũ em kiểu này thì rắc rối lắm đấy... Bụng dưới của em cứ liên tục run rẩy đây này...

Trái ngược hoàn toàn với ánh mắt và giọng nói đầy u sầu, tiếng lòng của cô ấy lại đang thốt ra những lời lẽ gây sốc khiến bất cứ ai nghe thấy cũng phải giật mình.

“…….”

Để không rơi vào phiền não, tôi nhanh chóng phớt lờ ánh mắt của Victoria rồi rút một cuốn sách từ trên giá xuống.

Lật qua những ghi chép về vị Thánh nữ không tên và vị Thánh nữ thực hiện phép màu nhưng phải đánh đổi bằng giọng nói...

Cuối cùng, tôi cũng tìm thấy nội dung liên quan đến Victoria.

====================================

Thánh nữ Ngàn Hoa, Victoria Eberhart (9 tuổi).

- Mất hoàn toàn mắt phải do phép màu.

- Ngoài ra, xảy ra tình trạng suy giảm thính giác, vị giác và rối loạn khả năng giữ thăng bằng.

- Những bông hoa nở trên cơ thể được kết nối với dây thần kinh, nếu cố nhổ, cắt hoặc đốt chúng sẽ gây ra đau đớn tột cùng.

- Chúng đã lan sang các cơ quan quan trọng như tim, phổi, ruột... tuổi thọ dự kiến trong tương lai là khoảng 10 năm, dường như không có hy vọng sống sót cho đến khi trưởng thành.

- Kết quả quan sát, đối tượng không có vẻ đủ giá trị để biến thành con rối của Giáo hội.

- [Tạm hoãn, việc chờ đợi sự ra đời của Thánh nữ thế hệ tiếp theo sẽ hiệu quả hơn.]

====================================

Dù được viết bằng những câu chữ vô cùng khô khốc, nhưng chúng rõ ràng đang ám chỉ đến cái chết của Victoria.

Xen giữa các trang sách là những bức tranh phác họa dáng vẻ của cô ấy khi còn nhỏ.

Thật ra đó là điều mà ta đã phần nào biết rõ. Bởi thường ngày Victoria vẫn hay bị mất thăng bằng, và tầm nhìn ở phía bị hoa che phủ của em cũng không được tốt.

Việc ta luôn ở bên cạnh nâng đỡ hoặc túc trực bên phía tay phải để giúp đỡ em đã trở thành thói quen hằng ngày.

“…Ngài có thấy ghê tởm không? Đây chính là sự thật mà em đã luôn che giấu.”

Nhận ra ta đã đọc được đoạn đó, Victoria cố tình nở một nụ cười nhẹ và nói. Em đang dùng nụ cười giả tạo để bao biện cho bản thân.

“Năm nay em tròn tuổi trưởng thành rồi nhỉ…?”

“Vâng, lẽ ra đây là cơ thể phải chết từ năm ngoái, nhưng nhờ có sự chiếu cố của ngài Astal mà em mới có thể kéo dài mạng sống.”

Victoria nói về cái chết của chính mình như thể đó là chuyện của ai khác. Đã từng gặp đủ loại người, ta hiểu rõ hành động của em có ý nghĩa gì.

‘Hoặc là em ấy đã nhìn nhận bản thân quá khách quan và sắp xếp ổn thỏa cảm xúc của mình….’

Hoặc là trường hợp mà cơ chế tự vệ quá đỗi mạnh mẽ.

Victoria thuộc về trường hợp thứ hai. Có lẽ em đã sống ở Thánh quốc một thời gian dài dưới lớp mặt nạ Thánh nữ.

“Nhờ có ngài mà em mới có thể sống thêm được một quãng đời ngắn ngủi, nên khi thảo phạt Ma Vương, em sẽ sử dụng không còn sót lại chút phép màu nào cho ngài.”

- Vì nếu là hiện tại, em có thể đặt cược cả tính mạng vì ngài Astal. Giống như những gì ngài vừa thực hiện vậy.

Victoria cố gắng nặn ra nụ cười từ bi nhất có thể, nhẹ nhàng nói về sự hy sinh như để xin lỗi vì những lời nói dối mà mình đã chồng chất bấy lâu nay.

“…Ta có cách rồi.”

Ta nắm lấy hai bàn tay của Victoria, gật đầu như muốn bảo em hãy tin tưởng mình. Thấy vậy, em nhìn chằm chằm vào mặt ta với vẻ mặt tò mò không biết ta định làm gì.

“Bông hoa đó, có lẽ không thể loại bỏ được. Sau này khi dùng phép màu, tác dụng phụ vẫn sẽ y nguyên như vậy….”

Không có giải pháp triệt để cho phép màu của Thánh nữ.

Bởi đó là sự biến đổi dị biệt phát sinh do luật nhân quả để các vị thần có thể gây ảnh hưởng lên thế giới này.

‘Nhưng mà, cơ thể con người cũng có thể coi như một ma pháp trận.’

Ta hồi tưởng lại nhận thức có được khi đang nghiên cứu phương pháp tạo ra cổng dịch chuyển không gian để cứu Victoria.

Bản thân ta hiện tại đã có thể kết hợp các ma pháp trận khác nhau để tạo ra cảnh giới ma pháp mới.

Nếu vậy, nếu coi bông hoa đang gặm nhấm cơ thể Victoria cũng là một loại ma pháp….

‘…Hoàn toàn có khả năng chuyển dời nó sang cơ thể mình.’

Xoẹt—.

Xung quanh ta và Victoria, những ma pháp trận tháo rời như những sợi chỉ bắt đầu xoay tròn, tỏa sáng và cố gắng phân tích cơ thể của cả hai.

“Ngài Astal, chẳng lẽ…?”

“Để ta nếm trải thử xem nó đau đớn đến nhường nào. Ta đã luôn thắc mắc tại sao em lại bướng bỉnh không chịu nghe lời ta suốt thời gian qua.”

Ta nói với Victoria trong khi cảm nhận vị tanh của máu trong miệng. Ta nghiến chặt răng để chịu đựng cơn đau.

Dù cơ thể chỉ mới biến đổi thành hoa một chút, nhưng cơn đau bắt đầu ập đến như thể có hàng ngàn cây kim rực lửa đâm vào da thịt.

Nhưng mà,

“…Nếu những bông hoa không thể biến mất khỏi cơ thể em, thì ta chỉ còn cách chuyển từng bông một sang cơ thể mình để loại bỏ chúng thôi.”

Đây là cách duy nhất ta có thể nghĩ ra lúc này.

Ta không thể chữa khỏi ngay cơ thể cho Victoria. Ta cũng không thể loại bỏ hoàn toàn bông hoa – căn nguyên của vấn đề. Bởi cơn đau mà em đã cảm nhận không thể hoàn toàn trở về con số không.

‘Quả nhiên là hơi quá sức mà….’

Ta tự niệm ma pháp câm lặng lên chính mình để ngăn tiếng thét phát ra. Đồng thời, ta vẫn đang lừa dối Victoria như thể chuyện chẳng có gì to tát.

“A, aa…. Không được…! Ngừng ma pháp lại ngay đi! Astal!! Ngài không thể nào chịu đựng được cơn đau này đâu. Chắc chắn ngài sẽ chết vì sốc mất…!”

- Em ghét việc ngài phải đau đớn còn hơn cả cái chết nữa…!

Victoria vùng vẫy cố gắng hủy bỏ ma pháp chuyển dời hoa, đồng thời muốn hất tay ta ra.

“Ta cũng không làm quá sức đâu. Chuyển rồi loại bỏ đúng mỗi ngày một bông sẽ là phương án tốt nhất.”

Chặt.

Ta nắm lấy tay Victoria càng thêm kiên định và nói. Nếu không phải cách này, ta không thể nghĩ ra phương kế nào khác để kéo dài sợi dây sinh mệnh của em.

“Thế nên, lúc này hãy tin tưởng ta. Victoria.”

Ta cố gượng ra một nụ cười. Đằng sau ma pháp câm lặng là một ta đang gào thét vì đau đớn tột cùng.

Dẫu vậy, vì người con gái đã phải chịu đựng đau đớn vì những phép màu trong suốt cuộc đời làm Thánh nữ.

“Hiện tại ta là người yêu của em mà. Cho dù chỉ là mối quan hệ hợp đồng trong một tháng đi chăng nữa.”

Ta đã muốn một lần được nói những lời ngầu như thế này.

“…….”

Lúc này, Victoria đang giữ im lặng nhưng hốc mắt đã đỏ hoe, và những giọt cảm xúc nóng hổi đang lã chã rơi.

Vẻ mặt em như có điều gì muốn nói, nhưng dường như em đang cố không làm phiền ta khi ta đang tập trung chuyển dời bông hoa.

- Em thích ngài. Ngài Astal.

Vào khoảnh khắc đó, tiếng lòng của Thánh nữ chính là,

- Em thích sự dịu dàng này của ngài.

Cảm xúc mà Victoria dành cho ta là,

- Việc ngài vì em mà làm đến mức này, thực sự vô cùng đáng yêu...

Cảm xúc đó đang được truyền tải một cách thiết tha dưới hình thái gọi là luyến ái.

- Một ngày nào đó, em muốn thành thật bày tỏ lòng mình với ngài. Không dùng những lời dối trá để bao biện, mà chỉ bằng những cảm xúc chân thật nhất...

Ta, người nghe thấy tiếng lòng của em, chỉ còn biết khổ sở trong thâm tâm.

- Nhất định một ngày nào đó, em sẽ nói rằng em yêu ngài—

“…Được rồi, phần của hôm nay đến đây thôi. Ta đã loại bỏ bông hoa ở tim, nơi ta cho là nguy hiểm nhất rồi, nên giờ em sẽ không đột tử nữa đâu.”

Cuối cùng ta cũng chuyển được bông hoa nở trên người Victoria sang tim mình, rồi dùng ma pháp nhanh chóng thiêu rụi nó.

Ta nói lảng đi rồi đứng dậy giữ khoảng cách với em.

Nếu nghe trọn vẹn lời tỏ tình ấy, thì dù là ta đi chăng nữa cũng không thể không bận tâm được.