* * *
Victoria nhìn vào những bức vẽ khắc họa hình ảnh xưa kia của mình và hồi tưởng lại quá khứ. Đó là khoảnh khắc cô bị bạo hành trước khi được Đức Giáo hoàng tiền nhiệm giải cứu.
Lúc nhỏ, cha mẹ cô từng bị bắt làm con tin, và cô bị giam giữ bởi một con quỷ cải trang thành trưởng làng.
Chimera, một con quỷ có đôi tai thỏ và đôi mắt đỏ đầy ấn tượng, đã ép Victoria phải nhịn đói hoặc không cho ngủ, đồng thời xích chân cô lại để ngăn cô bỏ trốn.
- Từ giờ trở đi, ngươi sẽ phải sử dụng phép màu lên những bức tượng thần của Serena-nim và Abyssus-nim. Kết quả là, ngươi sẽ khiến ngôi làng này trở nên trù phú và giàu có.
Hơn nữa, hắn còn đe dọa, bắt buộc Victoria phải dâng hiến thần lực của mình cho những bức tượng ác thần được sùng bái ở Ma giới.
Đó chính là sự thật về Briar Hill, nơi vốn được gọi là ngôi làng của những phép màu nhờ nhận được phước lành của Địa Mẫu Thần.
- Nếu ngươi không nghe lời, căn bệnh của cha mẹ ngươi sẽ không được chữa khỏi đâu. Bởi vì đó là căn bệnh hiếm gặp chỉ có thể điều trị bằng loại thuốc mà ta sử dụng.
Victoria nhớ về cha mẹ mình, những người bị phù nề khắp nơi trên cơ thể do một căn bệnh không rõ nguyên nhân. Họ đã đi khắp các y quán và thánh đường, nhưng không có tiến triển gì đáng kể.
Con quỷ đó đã thực hiện hành vi điên rồ là nhắm vào sừng và vảy của mẹ cô, một con Kim Long, rồi dùng nước thánh để làm tắc nghẽn các mạch máu chảy về tim.
Đương nhiên, không ai có thể ngờ rằng hắn lại sử dụng nước thánh – thứ vốn có thể làm tan chảy quỷ tộc hay ma vật ngay khi chạm vào. Vì vậy, Victoria đã không thể phản kháng dù chỉ một chút cho đến khi cha mẹ cô héo mòn rồi qua đời.
- Giờ ngươi mới nhận ra ta là quỷ thì thay đổi được gì chứ? Cuối cùng, ngươi cũng chỉ là một con búp bê xinh đẹp biết nghe lời Thiên Thần mà thôi. Để mà gọi là con người thì ngươi cũng chỉ là một món hàng giả tạo mà thôi.
Con quỷ giam giữ Victoria đã lặp đi lặp lại việc điều chỉnh lượng cơm và nước uống cho đến tận trước khi cô kiệt sức, khiến cô phải cảm nhận sự đói khát đến cùng cực.
- Cho dù có vị anh hùng nào đó đến cứu ngươi đi chăng nữa, thì cũng chẳng có ai thèm yêu thương một vị Thánh nữ bẩn thỉu không được tắm rửa tử tế suốt mấy năm trời đâu. Thế nên tốt nhất là hãy tỉnh mộng về việc những câu chuyện cổ tích sẽ xảy ra ngoài đời thực đi.
Hắn cứ thế không ngừng buông lời lăng mạ và chỉ trích cô, đồng thời tận hưởng việc tra tấn cô bằng cách nhổ hoặc đốt những bông hoa mọc trên cơ thể cô.
- À, nhưng cứ yên tâm đi. Ta sẽ cướp đoạt sự trong trắng của ngươi khi ngươi trưởng thành. Chẳng phải người ta vẫn nói sự thức tỉnh của anh hùng thường xảy ra mạnh mẽ nhất vào lúc đó sao?
Hắn tuyên bố rằng sự trinh trắng quan trọng nhất của Thánh nữ sẽ bị hắn đoạt lấy bằng phương thức kinh khủng nhất sau này. Hắn đã dùng sự tuyệt vọng trong trí tưởng tượng để xóa sạch mọi hy vọng trong đầu Victoria.
- Biết đâu được đấy. Một Thánh nữ chìm trong tuyệt vọng có thể sa ngã và trở thành một kẻ dâm đãng phụng sự tà thần. Ta nghĩ việc này rất đáng để thử nghiệm!
May mắn hay bất hạnh, vào khoảng năm 14 tuổi, trước khi đến tuổi trưởng thành, Victoria đã được cứu thoát bởi tay Giáo hội – những người cuối cùng đã nhận được thần dụ của Thiên Thần.
Thiên Thần nói rằng Ngài đã vô số lần cố gắng yêu cầu sự giúp đỡ từ bên ngoài và nỗ lực bảo vệ Victoria, nhưng đã bị các tà thần ngăn cản.
- Ngay cả khi ta chết, ngươi cũng sẽ không bao giờ có thể quên được ta. Vốn dĩ quỷ tộc là loại sinh vật như thế mà. Những kẻ điên rồ... chệch khỏi quy chuẩn của sự bình thường.
Con quỷ giam cầm Victoria cuối cùng đã hạ độc cha mẹ cô rồi cười như một kẻ điên.
Hình ảnh cái miệng cười đến tận mang tai ngay cả khi bị các thánh kỵ sĩ của Giáo hội chặt đầu là một cảnh tượng mà cô không bao giờ có thể quên được.
====================================
- Con là Thánh nữ của thế hệ này sao.
Đôi mắt lạnh lùng quan sát Victoria một cách kỹ lưỡng. Gương mặt của người đàn ông đang ngồi tựa lưng trên chiếc ghế cao, nhìn cô một cách chéo ngoe, trông đầy vẻ ưu phiền.
Một người đàn ông trung niên với cơ bắp cuồn cuộn và khắp cơ thể đầy sẹo, hoàn toàn không phù hợp với chức trách của một Giáo hoàng.
- Lũ quỷ khốn khiếp này, có băm vằm chúng ra cũng không hả giận... Ta không hiểu nổi chúng đã làm ra chuyện điên rồ gì với một đứa trẻ như thế này nữa...
Người đàn ông vừa nhìn tình trạng của Victoria vừa gầm gừ chửi rủa đó tên là Raphael Archelius.
Ông là người đã nghe theo thần dụ của Thiên Thần, điều động kỵ sĩ đoàn để cứu Victoria, và cũng là vị Giáo hoàng tiền nhiệm vừa bị tên Lich đầu độc.
- Thật lòng xin lỗi con vì sự sơ suất của ta đã khiến việc cứu viện bị trì hoãn... Ta xin lỗi. Đáng lẽ ra việc cứu giúp một đứa trẻ phải là trách nhiệm của người lớn.
Raphael thể hiện thái độ cung kính với Victoria và dập đầu thật mạnh xuống sàn một cái. Nhìn dòng máu nhỏ giọt từ trán ông, cô đã phần nào đoán được tính cách của vị Giáo hoàng này.
- Từ giờ sẽ không còn chuyện đau lòng hay buồn bã nào nữa. Chừng nào ta còn ở đây, con sẽ không phải lạm dụng phép màu thêm lần nào nữa đâu.
Dù gương mặt của Raphael đầy sẹo và thô kệch, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa nỗ lực không muốn làm cô sợ hãi.
- …….
Victoria, người đã mất đi cha mẹ và không còn nơi để về, đã chọn sống tại Thánh quốc Aurelium kể từ ngày hôm đó.
- Cảm ơn con đã tin tưởng ta, hỡi Thánh nữ nhỏ bé.
Dù cảm nhận được hơi men nồng nặc từ ông ấy, nhưng khi thấy ông đã cứu mình thoát khỏi vực thẳm địa ngục đó, cô nghĩ ông hẳn không phải hạng người xấu.
====================================
Kể từ đó, nhiều năm tháng đã trôi qua. Victoria đã sống một cuộc đời bình yên dưới vầng hào quang của vị Giáo hoàng tiền nhiệm.
Dù đôi khi cô phải nghiến chặt răng chịu đựng đau đớn mỗi khi từng cánh hoa dần bị loại bỏ trong quá trình trị liệu kéo dài sự sống.
Và dù trong nội bộ các trưởng lão của Giáo hội đã có những lời bàn tán rằng không thể tôn sùng một người đau yếu như Victoria làm Thánh nữ.
- Cái gì? Con đang phiền muộn vì không thể từ chối những người cầu xin con sử dụng phép màu của Thánh nữ sao?
Giống như việc trút bỏ cả những nỗi lòng này với Raphael, tâm hồn Victoria cũng đã dần trở nên thư thái hơn.
- Hừm...
Bởi đối với một cô gái đã mất cha mẹ như cô, người duy nhất có thể thay thế vai trò đó chính là Giáo hoàng Raphael.
Tuy nhiên,
- Nếu vậy, chi bằng con hãy cố tình buông lời độc địa, tạo ra khoảng cách để họ không thể dễ dàng tiếp cận con thì sao?
Raphael đã không trở thành một nhà giáo dục giỏi cho lắm. Bởi lẽ tố chất giữa việc dạy dỗ ai đó và việc học hỏi trông có vẻ giống nhau nhưng thực chất lại hoàn toàn khác biệt.
- Nhìn ta mà xem. Chẳng phải vì ai cũng nghĩ ta là một lão già nát rượu hay chửi thề nên chẳng ai thèm đụng vào đó sao?
Đúng như lời Raphael nói, thay vì tước hiệu Giáo hoàng, ông thường xuyên bị gọi bằng những biệt danh miệt thị như "thằng điên của Thánh quốc", hay "con cáo già", "rắn độc".
- Cứ sống như vậy đi, cuối cùng những người có giá trị sẽ muốn ở lại bên cạnh con, còn những kẻ muốn lợi dụng con sẽ tìm cách tránh xa thôi.
Ông, người từng hoạt động như một hiệp sĩ thời trẻ và mang quá khứ dằn vặt vì tội lỗi giết chết một đứa trẻ theo lệnh cấp trên, đã lấy chính quá khứ của mình ra để nói.
- Ta cũng từng sống như một con chó hoang trong quá khứ, cho đến khi được một vị linh mục cứu mạng.
Cứ thế, Raphael bỏ nghề hiệp sĩ, trở thành linh mục của Thánh quốc và bắt đầu hoạt động.
Vì quá yêu thích rượu chè và cái miệng thô lỗ, ông thường xuyên phải nghe những người đồng lứa nói rằng: "Nếu hạng người như ông mà lên vị trí cao thì thế giới này tiêu tùng chắc."
- Lý do một kẻ như ta có thể trở thành Giáo hoàng và trụ vững ở vị trí này cho đến nay, có lẽ chính là nhờ tính cách như vậy đấy. Hỡi Thánh nữ.
Raphael đã đưa ra lời khuyên đó cho Victoria, và nó đã trở thành lý do khiến cô quyết định cách đối xử lạnh lùng với người mình thích sau này.
- Con hỏi ta không thể ngừng uống rượu được sao? Chà, đó quả là một lời thỉnh cầu khó khăn đấy. Khi đối phó với mấy lão già ở Giáo hội, dù sao thì sự bực bội cũng sẽ dâng trào mà...
Raphael, người luôn mang theo chai rượu như người tình bên mình, bị Porcus III – kẻ nhắm đến vị trí của ông – đầu độc cũng chính vì đặc điểm của một người yêu rượu này.
- Ngày mà cát bụi lấp đầy mắt ta có lẽ sẽ là ngày ta cai rượu. Ta xin lỗi nhé.
Lý do Victoria nhìn nhận việc uống rượu của Astal một cách cực kỳ tiêu cực cũng đều là do sang chấn tâm lý từ vụ ám sát bằng thuốc độc đó.
====================================
Sau khi Giáo hoàng tiền nhiệm Raphael qua đời, Victoria đã sống sau một chiếc mặt nạ để không bị người khác thấu tận tâm can.
- Thưa Thánh nữ, tôi cầu xin người. Cha tôi sắp trút hơi thở cuối cùng rồi! Làm ơn cho tôi tiền thuốc...
Cô đã thấy một đứa con ngu xuẩn đào xác người cha đã khuất lên khỏi mộ chỉ để kiếm vài đồng vàng.
- Mẹ đã bảo con phải nói ra điều ước như thế này. Mẹ nói nếu cầu xin Thánh nữ thì điều gì cũng sẽ được đáp ứng!
Cô đã gặp những bậc cha mẹ sử dụng con cái để mưu cầu lợi ích, vinh hoa phú quý cho riêng mình.
- Chẳng phải Thánh nữ là người đi theo ý chí của Thiên Thần sao? Vậy tại sao người lại làm ngơ trước một người đáng thương như tôi...?
Cũng có những kẻ đê tiện cố tình giả vờ đau ốm, hoặc lây nhiễm bệnh tật chỉ vì muốn có được trạng thái cơ thể thời trẻ trung.
- Thưa Thánh nữ, rất vui được gặp người lần đầu...!
Trong số đó, tồi tệ nhất chính là tân Giáo hoàng Porcus III và đội Thánh hiệp sĩ.
Những kẻ thường xuyên liếc nhìn vào vùng ngực của cô, hay thậm chí là đám người điên rồ dám lén lút trộm trang phục thánh hoặc định dùng kéo cắt xẻ nó.
Khi đó, không có ai có thể bảo vệ Victoria. Bởi sau cái chết của Giáo hoàng tiền nhiệm, tầm ảnh hưởng của cô cũng dần bị xóa nhòa.
- Thưa Thánh nữ! Đây là bộ trang phục thánh mới! Lần trước thành viên út của hiệp sĩ đoàn đã lỡ tay làm bắn nước bẩn vào nên...
Trong lúc những lời quấy rối và thỉnh cầu quá mức đó cứ tiếp diễn, một sự việc đã chạm đến giới hạn chịu đựng của Victoria.
Vốn dĩ trang phục thánh mà cô mặc phải là trang phục che kín cả tóc lẫn cơ thể một cách tối đa.
- Người thấy thế nào? Đây là mốt mới nhất ở Đế đô đấy! Nếu người mặc bộ này, chắc chắn số người ứng tuyển vào Thánh hiệp sĩ đoàn của chúng ta sẽ tăng lên thôi...!
Giáo hoàng đã chuẩn bị một bộ trang phục thánh bị khoét lỗ nhiều chỗ và chất liệu mỏng dính khiến cơ thể cô bị lộ rõ.
"...Ông vừa nói cái gì cơ? Tai tôi chỉ nghe thấy tiếng một con lợn đực đang động đực kêu eng éc thôi."
Nhìn thấy cảnh đó, sự nhẫn nại của Victoria đã chạm tới giới hạn, lần đầu tiên cô buông lời chửi bới và giữ thái độ như hiện tại.
===================================
"Nhìn cái này, tôi lại nhớ đến ngày đầu tiên mình gia nhập đội anh hùng."
Victoria nhìn vào đường xương hàm của Astal, người đang đóng vai người tình giả bên cạnh mình.
Làm sao một con người có thể đẹp trai đến nhường này được cơ chứ.
Dù có bị tình yêu làm mờ mắt đi chăng nữa, thì ngoại hình của anh một cách khách quan vẫn có thể coi là ở cấp độ cao nhất.
"Chắc chắn lúc đó anh đã nói rằng..."
"...Chuyện đó giờ em quên đi có được không."
"Anh đã nói rằng trong một kiếp sống sẽ tan biến ngay khi vừa nhắm mắt rồi mở mắt ra, anh nhất định muốn được gặp tôi, người nổi tiếng là nhân từ. Phải, tôi vẫn còn nhớ rất rõ."
Bây giờ nghĩ lại, chắc chắn ma pháp mà Astal thi triển lúc đó không phải là làm mưa hoa rơi xuống.
Vì Victoria đã cùng anh đi qua nhiều chiến trường nên cô biết anh có thể sử dụng ma pháp không cần niệm chú.
"Tôi nghĩ việc anh thêu dệt nên lời nói dối để sử dụng ma pháp giải nguyền là khá thông minh đấy."
Victoria tưởng tượng về việc lúc đó Astal đã phải vận dụng trí óc đến nhường nào để nghĩ ra lời bào chữa.
Vì việc hoa nở trên cơ thể cô là do ảnh hưởng của luật nhân quả, nên không thể gọi đó là một lời nguyền được.
Đáng lẽ ma pháp đó phải không có bất kỳ hiệu quả nào mới đúng.
"...Không phải đâu? Rốt cuộc em đang nói cái gì vậy?"
"Tôi đã khẳng định chắc chắn nhờ ma pháp anh vừa sử dụng. Vì lúc đó tôi cũng cảm nhận được cảm giác tê rần chạy dọc theo tay mình như thế này."
Khóe môi Victoria cứ không ngừng nhếch lên. Cảm giác nghẹn ngào dâng trào từ tận sâu trong lòng đang khiến đôi gò má cô nhuốm đỏ.
"Nếu thực sự định sử dụng ma pháp khiến mưa hoa rơi xuống, thì đâu cần thiết phải nắm tay tôi làm gì chứ?"
Thình thịch, thình thịch.
Trái tim đập nhanh, cảm giác nghẹt thở như ngừng thở vây lấy cô.
'Đến mức giữ bí mật về một sự thật quan trọng như thế này, anh ấy cũng có nét đáng yêu đấy chứ...'
Ngược lại, Victoria nhận ra rằng ngay cả sự nghẹn ngào trong lồng ngực đó cũng là một cái tên khác của cảm xúc gọi là tình yêu.
"Nếu là bây giờ, dù anh có thọc ngón tay vào giữa khe ngực tôi thì tôi cũng sẽ tha thứ cho anh. Cơ hội tốt thế này cả đời chỉ có một lần duy nhất thôi, nên anh hãy suy nghĩ cho kỹ vào."
"...Ta có điên đâu mà làm thế?!"
Victoria đã thay đổi đôi chút so với bình thường, không còn giữ khoảng cách mà bộc lộ cảm xúc của mình.
"Chà, đàn ông gì mà nhát gan thế. Anh ghét việc được một bà chị rộng lượng báo đáp bằng thân xác sao?"
"Ta tuyệt đối xin kiễng chân trước một bà chị như em. Ngay từ đầu ta đã không thích người ít tuổi hơn rồi."
"...Dù sao cũng là đang yêu giả vờ, lần này anh thử thay đổi sở thích lệch lạc đó xem sao?"
"Sở thích của ta thì làm sao chứ..."
Bởi hiện tại, lý do để cô phải đối xử lạnh lùng với người mình thích đã biến mất.
Vấn đề về thời gian sống ngắn ngủi đã được giải quyết, và chiến tuyến tình cảm vốn luôn đình trệ cũng đang tiến thêm một bước về phía trước.
'Mà, chính những điểm này của ngài Astal mới là điều tôi thích.'
Victoria một lần nữa ôm chặt cánh tay Astal vào ngực, cùng anh đi dạo quanh khu vực thư viện cấm để giết thời gian.
"Cái này là...?"
Họ đối mặt với một bức bích họa vẽ cảnh mười một vị thần đang chiến đấu với một thứ gì đó.