1 100 - Chương 44: Bí mật của Astal Kaisaros (3)

Chương 44: Bí mật của Astal Kaisaros (3)

Trong quá khứ, tôi đã chứng kiến cái chết của nhiều người đến mức cay xè cả đôi mắt.

Sinh nhật lần thứ mười kể từ khi chào đời. Vào cái ngày đáng lẽ phải hạnh phúc hơn bất cứ ai, tôi đã mất đi tất cả những gì mình yêu thương.

Dư hương của máu nồng nặc đến mức chóng mặt, tiếng người gào khóc van xin tha mạng, tàn tro và khói bụi xộc vào làm cay xè đôi mắt….

Mọi thứ hỗn loạn đan xen, một địa ngục trông như những vệt màu đen sẫm loang lổ trên khung tranh đang bao trùm lấy ngôi làng nơi tôi sinh ra và lớn lên.

Niềm hạnh phúc mà tôi từng ngỡ là bình dị đã bị phá hủy hoàn toàn dưới tay quân đoàn Ma Vương và Tứ đại Thiên vương Dullahan, những kẻ đã xâm lược ngôi làng Mabillos quê hương tôi.

=========================================

Hối hận luôn ập đến quá muộn màng.

Nếu tôi biết trước lũ ma vật đang lảng vảng quanh làng và đưa ra lệnh sơ tán thì sao nhỉ?

Hoặc nếu không, nếu tôi dựng một bức tường phòng thủ quanh cả ngôi làng và cầu cứu sự giúp đỡ từ người khác thì sao nhỉ?

Những suy nghĩ đó cứ luẩn quẩn trong đầu tôi.

Dòng suy nghĩ không thể dừng lại mà cứ liên tục hiện ra.

Bởi nếu không làm vậy, có lẽ tôi sẽ phát điên mất.

- Đây là táo mới hái hôm nay đấy. Nó đầy mật nên ngọt và ngon lắm. Cháu ăn thử một quả đi!

Tôi nhìn thấy một cái lỗ lớn bị đâm thủng ngay vị trí đáng lẽ là trái tim của chú chủ tiệm trái cây, người luôn đối xử tử tế với tôi, và khuôn mặt chú vặn vẹo vì đau đớn.

Người vốn nhân hậu với tất cả mọi người ấy chẳng mấy chốc đã đổ gục xuống, trở thành một cái xác không còn chút cử động.

- Anh Astal, hôm nay lại cho em xem ma pháp đi! Cái trò biến giọt nước thành hình ngôi sao ấy, ngầu lắm luôn!

Đứa trẻ mới hôm qua còn cười đùa chơi cùng tôi giờ đã bị chặt đứt tay chân. Tôi nhìn thấy hình ảnh cô bé đang co giật như một con côn trùng bị lật ngửa bụng.

Cô bé từng yêu thích ma pháp của tôi đã kết thúc cuộc đời ngắn ngủi trong tiếng khóc lẫn tiếng thét xé lòng.

- Anh ơi! Khi nào anh dạy em học ma pháp với! Em không muốn làm nông dân như bố mẹ đâu, em muốn trở thành pháp sư cơ!

Đứa bé từng nhìn tôi bằng đôi mắt lấp lánh xin được dạy ma pháp giờ đang bị tưới dầu lên người và bốc cháy ngùn ngụt.

Cậu bé từng mơ ước trở thành pháp sư trong tương lai đã chết cháy như vậy, để lại mùi thịt khét và những tiếng thét kinh hoàng.

Chỉ sau khi những người tôi quen biết héo rũ như cỏ dại và chết đi một cách thảm khốc, tôi của thời thơ ấu mới có thể gượng ép chấp nhận thực tại u ám này.

Bởi vì trước đó, tôi nghĩ mình là một thiên tài xuất thế.

Bởi vì tôi sở hữu đôi mắt đặc biệt có thể nhìn thấy ma lực, khác hẳn với mọi người.

Bởi vì tôi đã ngộ ra ma pháp trung cấp trước cả người lớn.

Chắc chắn đã có lúc tôi từng nghĩ rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Rằng dù Ma tộc hay ma vật có tấn công cũng sẽ không sao, và thậm chí nếu đó là quân đoàn Ma Vương thì cũng vẫn ổn thôi.

…Bây giờ nghĩ lại, đúng là một lời nói nhảm nực cười.

=========================================

Con người chết đi một cách thật dễ dàng.

Và một mạng sống đã mất đi thì không thể vãn hồi.

Tôi khi ấy còn quá nhỏ nên đã không nhận ra sự thật đó.

Dù tôi đã dùng ma pháp trị liệu đến mức máu chảy ra từ miệng và mũi, nhưng người đã chết thì không bao giờ sống lại được nữa.

Dù tôi đã dốc hết mana đến mức kiệt sức ngã quỵ, tôi vẫn không thể gây ra dù chỉ một vết thương cho kẻ thù.

Tên Ma tộc trúng đòn ma pháp của tôi vừa cười khoái trá vừa lóc sạch thịt từ đùi đến tận ngón chân của một đứa trẻ ngay trước mắt tôi và nói.

Rằng đây mới chính là ma pháp thực thụ.

Đứa trẻ không thể chịu đựng nổi nỗi đau khi lớp thịt mềm mại nhất của con người bị lóc ra, đã thét lên một tiếng rồi ngất đi.

Chứng kiến cảnh tượng đó, tôi cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình. Một cảm giác khó chịu như có hàng đàn kiến đang bò lổm ngổm khắp cơ thể.

Tại sao tôi lại chẳng thể cứu được một ai?

Tại sao tôi lại chẳng thể làm được gì?

Dù có cố hít thở thế nào, lồng ngực tôi vẫn nghẹn lại. Tôi không muốn tin cảnh tượng trước mắt là sự thật.

Dù có sử dụng ma pháp bao nhiêu đi nữa, tôi cũng không thể đẩy lùi quân đoàn Ma Vương.

Dù có sử dụng ma pháp bao nhiêu đi nữa, tôi cũng không thể cứu lấy mọi người.

Cảm giác ấy giống như đang chiến đấu với một bức tường kính lạnh lẽo.

Có một thực tại thảm khốc đang ngự trị ở đó, nơi mà dù tôi có đấm đến rách tay cũng không vỡ, có dùng móng tay cào cũng chẳng để lại vết xước nào.

Vào khoảnh khắc đó, cuối cùng tôi cũng nhận ra.

…Tôi không phải là thiên tài.

Chỉ là một thằng nhóc gặp may rồi trở nên ảo tưởng mà thôi.

Chẳng qua là bấy lâu nay tôi đã luôn trốn tránh sự thật đó.

=========================================

Quân đoàn Ma Vương cố tình không giết tôi.

Như thể đang tìm thú vui, chúng tung những đứa trẻ từng chơi đùa cùng tôi lên thật cao rồi cười vang khoái trá.

Và rồi, nhìn những đứa trẻ rơi xuống đất nát bấy thành một đống thịt máu lẫn lộn.

Tôi đã gào thét.

Xin hãy dừng lại đi, thà rằng hãy giết tôi luôn đi.

Tôi đã gào thét và khóc lóc đến mức khản cả giọng như thế. Tôi đập trán xuống đất, van xin lũ ma tộc và ma vật đến mức hai bàn tay mòn như bàn chân.

“Đại ca! Lại đây mà xem thằng nhãi ranh này đi! Ư ha ha ha ha!!”

“Mọi chuyện xảy ra ở đây ngày hôm nay đều là lỗi của ngươi đấy. Nhóc con ạ.”

Nhưng thứ đáp lại chỉ là cuộc thảm sát tàn nhẫn và sự giễu cợt lạnh lùng của Tứ đại thiên vương quân đội Ma Vương, Hiệp sĩ cái chết Dullahan.

Bởi lẽ thứ ma pháp trung cấp mà một đứa trẻ tự học một mình chẳng thể nào gây ra vết thương cho lũ ma tộc hay ma vật cấp cao.

Cả cảm quan sử dụng ma pháp lẫn bản năng chiến đấu, tất cả đều thiếu sót. Ma lực, lượng mana, tốc độ kích hoạt ma trận pháp thuật…. Chẳng có một thứ gì ra hồn cả.

Ngày hôm đó, học vấn mang tên ma pháp đã tìm đến tôi, một đứa trẻ, theo cách tàn nhẫn đến cực độ.

Ngay sau đó, ma lực chảy trong cơ thể tôi đã hoàn toàn cạn kiệt.

Cảm giác như mọi cơ bắp trên toàn thân bị vặn xoắn lại, và mọi vật bắt đầu chồng chéo lên nhau thành hai lớp.

Máu bắt đầu rỉ ra từ mắt, mũi và miệng do dư chấn của việc vắt kiệt lõi mana mà không màng đến hậu quả.

‘Mình sẽ chết như thế này sao.’

Vào khoảnh khắc mà từ ‘cái chết’ thấm đẫm vào từng thớ thịt trên cơ thể,

Vào giây phút tôi nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ có thể sống sót rời khỏi địa ngục nơi mọi thứ đang rực cháy này.

“Astal, chỉ có con là nhất định phải sống sót.”

Có một người đàn ông đã đặt tôi, người đang dần mất đi ý thức, lên lưng ngựa, và một người phụ nữ đã niệm phép để con ngựa có thể lao ra khỏi ngôi làng.

“Astal, xin lỗi con, vì đã không thể chúc mừng sinh nhật 10 tuổi của con một cách tử tế.”

Những gương mặt thân thuộc ấy chính là cha mẹ tôi.

Dù ngay cả vũ khí họ cũng chưa từng cầm qua, hình ảnh họ nắm chặt nông cụ bằng đầu ngón tay run rẩy rồi vung về phía lũ ma tộc chỉ là một sự vùng vẫy thảm hại trong mắt đối phương.

“Dù sau này chỉ còn lại một mình, con cũng đừng quên rằng cha mẹ sẽ luôn ở bên cạnh con.”

Nhưng đối với tôi, đó là sự vật lộn của cha mẹ để bảo vệ đứa con trai yêu dấu hơn bất cứ ai. Đó là hành động liều lĩnh có thể vứt bỏ mạng sống của chính mình vào chỗ chết.

“Không kẻ nào được chạm vào một sợi tóc của con trai ta! Lũ tay sai Ma Vương bẩn thỉu kia!”

Và rồi, cha mẹ tôi bắt đầu bị lũ quân đội Ma Vương tàn sát một cách thảm khốc.

Cha tôi, người từng là quản gia của gia tộc Kaisaros, và giờ đang tận hưởng cuộc sống bình dị của một tá điền trong làng.

“Thả ra! Ta bảo thả ra…!”

Rắc—.

Claude Kaisaros đã chết như thế, bị Dullahan vặn đứt cổ bằng tay không. Ông đã kết thúc cuộc đời trong hình hài thảm khốc mà không kịp thét lên một tiếng, thậm chí chẳng kịp để lại lời yêu thương cho con trai.

“Chỉ có con là nhất định phải sống sót. Astal.”

Mẹ tôi, người từng là tiểu thư của gia tộc Kaisaros, và giờ đang đảm đương việc nội trợ sau khi cùng cha bỏ trốn vì tình yêu.

Celine Kaisaros đã ôm chặt lấy thi thể của cha mà sử dụng ma pháp.

Để bảo vệ đứa con trai đang chạy trốn, để sự hy sinh của người bạn đời yêu dấu Claude không trở nên vô ích.

“Đứa con trai duy nhất trên đời của mẹ…. Dù có được sinh ra một lần nữa, cha mẹ vẫn sẽ yêu con không đổi thay.”

Sau lời nói đó, mẹ bị thanh kiếm của Dullahan chém đứt cổ.

Mái tóc màu nâu mà tôi luôn cho là xinh đẹp đã vùi sâu trong bùn lầy, và lăn một vòng trên mặt đất tạo ra âm thanh như một quả bóng.

Tôi chẳng thể làm được gì, chỉ biết đứng nhìn hình bóng cuối cùng của cha mẹ.

Dù vì sắp mất đi ý thức nên giọng nói cũng chẳng thể thốt ra rõ ràng, nhưng tôi không biết mình đã gào thét hai chữ ‘Cha ơi’, ‘Mẹ ơi’ biết bao nhiêu lần.

Sau đó, tôi đã đến được Lam Ma Tháp và được họ cứu giúp.

Sau khi được chỉ dạy và trở nên mạnh mẽ tại đó, tôi đã quay trở lại làng muộn màng để thu dọn thi thể.

Nơi đây giờ đây đã không còn được gọi là một ngôi làng nữa, tất cả đã bị thiêu rụi, chỉ còn lại dấu tích của tro tàn.

Những người có thể nhận dạng được khuôn mặt chỉ chiếm hai phần mười, còn lại tám phần mười là những đống tro từng là con người.

Trong số đó, tôi đã không tìm thấy thi thể của cha mẹ, nên tôi đã đặt những đóa hoa cúc vạn thọ mà mẹ thích lên một tấm bia mộ trống không.

…Mặc dù gương mặt cười tươi của cha mẹ đón chào tôi trở về quê hương vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt.

=========================================

Có lẽ là từ lúc đó chăng.

Tôi đã nghĩ rằng ‘loại như mình có chết lúc nào cũng được’.

Đứa con sống sót sau khi cha mẹ bị giết, người sống sót duy nhất của ngôi làng nơi mọi hàng xóm láng giềng đều đã bỏ mạng.

Vì tôi nghĩ rằng một kẻ tội đồ như mình không đáng để được sống tiếp.

Nếu không nhờ có sư phụ, có lẽ tôi đã phạm vào cấm kỵ. Suốt khoảng một năm trời, tôi đã đi khắp nơi tìm kiếm tài liệu về ma pháp hồi sinh người chết.

Tôi thậm chí còn chẳng màng đến sức khỏe của bản thân.

Thay vào đó, tôi đã nghiên cứu một cách ngoan cường những ma pháp có thể cứu giúp mọi người. Việc thức trắng đêm một mình lật giở những luận văn ma pháp đã trở thành chuyện thường ngày, đến mức các ma pháp sư xung quanh gọi tôi là ‘kẻ độc đoán’.

Mỗi khi có việc phải phái đi từ Ma Tháp, tôi luôn xả thân mình để cứu người. Nếu có dù chỉ một người thiệt mạng, tôi sẽ dốc hết toàn bộ tài sản của mình để an ủi gia quyến.

Sau khi trưởng thành, tôi sống những ngày tháng chìm trong men rượu. Tôi cũng chẳng ngần ngại mà học cách hút thuốc.

Bởi nếu không dựa vào rượu và thuốc lá, tôi luôn có cảm giác như mình sắp bị bóp cổ đến chết.

Thế nên, vào những ngày mơ thấy quá khứ bên cha mẹ, tôi thậm chí đã từng cố gắng tự bóp cổ mình để chết đi.

Nhưng con người là một sự tồn tại không thể tự bóp cổ chính mình đến chết được.

Cứ như thế, tôi đã sống tiếp dù không thể chết.

Cuối cùng khi đạt đến cảnh giới cấp Hiền nhân, được chọn làm ma pháp sư của tổ đội anh hùng và nhận được hoàng mệnh phải đi thảo phạt Ma Vương.

‘Tôi đã nghĩ rằng đây chính là huyệt mộ nơi mình phải chết đi.’

Nếu chết khi đang tiêu diệt Ma Vương, sẽ chẳng có ai đau lòng cả. Cha mẹ tôi ở thế giới bên kia chắc cũng sẽ nói rằng tôi đã chiến đấu rất tốt.

Vì sự hy sinh của một anh hùng luôn là chuyện thường tình.

Nhưng.

“Đó không phải là lỗi của ngài.”

Trên con đường hành trình mà tôi đã lên đường để chết đi ấy,

“Lỗi là ở Ma Vương và lũ tay sai độc ác của hắn chứ không phải sao.”

Cuộc đời tôi đã bắt đầu thay đổi sau khi gặp được Victoria.

=========================================

“…Cái này hơi đáng ghen tị đấy nhé. Nếu tôi cũng không phải là ma tộc mà là con người, lại là một Thánh nữ, liệu tôi có thể làm lay động trái tim ngài không?”

Bellamora dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên môi mình và thở dài như thể đầy tiếc nuối.

“Thằng chó này….”

Nhìn thấy thứ gọi là ‘bộ phim’ mà Bellamora tạo ra, tôi không khỏi run rẩy cả chân tay. Bởi vì chuyện này chẳng khác nào đem ký ức của tôi chuyển tải nguyên vẹn và công khai cho người khác xem.

“Ngươi nói sẽ cho ta cơ hội gặp lại cha mẹ, vậy mà hành động của ngươi…. Chỉ là thế này thôi sao?!”

Tôi nghiến răng vì cơn giận không thể nguôi ngoai, đặt tay lên ngực rút ra Core Sword và chỉ thẳng về phía Bellamora.

“Tôi đã nói chuyện đó với lòng chân thành mà? Đặc điểm rạp chiếu phim trong lãnh địa của tôi là khán giả có thể trực tiếp đi vào trong bộ phim để trải nghiệm cuộc đời hay ký ức đó.”

Bellamora chặn đứng thanh kiếm tôi vừa rút ra chỉ bằng hai ngón tay, ả trợn mắt nhìn tôi như thể không thể hiểu nổi.

“Cuối cùng thì đó cũng chỉ là thứ giả tạo sử dụng ảo mộng mà thôi. Những thứ đó thì có ý nghĩa gì chứ!”

“Ngài Astal….”

Tôi hét lên về phía Bellamora, và Victoria khi thấy dáng vẻ đó của tôi đã lấy cây búa ra để cùng chiến đấu.

- Hóa ra ngài ấy không hề nghĩ xấu về mình suốt bấy lâu nay. Câu nói vừa rồi chỉ là vì ngài ấy đang mang một vẻ mặt quá đỗi u sầu mà thôi...

- Nhưng, nếu biết ngài ấy đã có một quá khứ đau thương đến nhường này, mình đã có thể trao cho ngài ấy những lời nói hay hành động ấm áp hơn rồi...

Tiếng lòng của Victoria có vẻ như đang trăn trở không biết nên đón nhận việc biết được quá khứ của tôi như thế nào.

- Con xin lỗi. Em xin lỗi….

Cuối cùng, Victoria cứ liên tục xin lỗi tôi trong lòng, hối hận ngay cả việc trước đây mình từng mắng nhiếc hay che giấu cảm xúc với tôi.

“Chà, từ giờ trở đi nó sẽ có ý nghĩa thôi. Vì tôi sẽ nhào nặn ký ức của ngài theo ý thích của mình, khiến ngài tuyệt đối không bao giờ thoát khỏi ảo mộng được nữa.”

“…Câm miệng đi.”

Tôi lập tức dồn nhiều loại ma pháp vào Core Sword rồi vung về phía Bellamora, một vệt kiếm sượt nhẹ qua má ả làm rỉ ra dòng máu đỏ tươi.

“Hahát, ngài cũng có mặt khá đanh đá đấy nhỉ. Tôi không ngờ ngài lại có thể làm xước má tôi đấy…. Phải rồi, phải có sự phản kháng thế này thì mới có hứng thú để thuần hóa chứ.”

Bellamora liếm vết thương tôi vừa gây ra, bắt đầu thở ra những hơi nóng hổi với ánh mắt đầy mê dại. Đôi đồng tử đỏ đặc trưng đang tỏa sáng trong bóng tối.

“Hãy vứt bỏ hết thực tại đi…, và sống trong một ảo tưởng mới nơi cha mẹ và những người quan trọng của ngài đều còn sống, và có một người bạn thanh mai trúc mã là tôi đây. Vì đó chính là điều tôi nghĩ về Thuần Ái!”