1 100 - Chương 46: Pháp sư nơi rạp chiếu phim đang ngủ (1)

Chương 46: Pháp sư nơi rạp chiếu phim đang ngủ (1)

* * *

Trước bản thần dụ đột ngột của Thiên Thần, tâm trí của Victoria Everhart hoàn toàn chìm trong hỗn loạn.

“Ý Ngài là bảo con hãy hôn Ngài Astal ngay bây giờ ư…?!”

Khuôn mặt cô nóng bừng lên. Trong đầu sục sôi ý nghĩ muốn trốn đi đâu đó hoặc chạy khỏi nơi này ngay lập tức.

Bởi lẽ khi nhìn đôi môi của Astal lấp lánh dưới ánh sáng từ màn hình rạp chiếu phim, Victoria đã thoáng nảy sinh một cảm giác hơi đê mê.

“Dù đây có là hoạt động cứu hộ đi chăng nữa, thì lời nói của Ngài thật chẳng có sức thuyết phục chút nào…!”

Victoria hét thật lớn đến mức Thiên Thần ở trên cao cũng có thể nghe thấy. Tại sao để tiến vào Ảo mộng của mộng ma lại phải hôn nhau cơ chứ.

Cô từng nghe nói ở một số địa phương, người ta trao nhau nụ hôn nhẹ lên má để chào hỏi, nhưng chuyện bây giờ hoàn toàn không phải ở mức độ đó.

Bởi cô biết rằng vốn dĩ nụ hôn có sự tiếp xúc của lưỡi là điều mà các cặp tình nhân làm ngay trước khi ân ái.

Như vậy, kiến thức về giới tính của Victoria có phần hơi lệch lạc. Đó là hệ lụy của việc tiếp xúc với quá nhiều yếu tố kích thích khi đọc hàng loạt tiểu thuyết lãng mạn lúc còn ở Thánh quốc.

“Chuyện, chuyện đó chẳng phải chỉ dành cho những người yêu nhau sao! Con và Ngài Astal vẫn còn chưa….”

Victoria nắm chặt đôi tay, mồ hôi rịn ra trên trán và giọng nói run rẩy.

Cô đang vùng vẫy muốn tìm kiếm một phương pháp khác thay vì hôn. Thật ra, lòng cô cũng khao khát vô cùng, nhưng cô sợ rằng sau này sẽ bị Astal ghét bỏ.

Cho dù đó là một phần của hoạt động cứu hộ, thì việc cướp đi nụ hôn đầu của một người đang bất tỉnh dường như là điều khó lòng được tha thứ.

- [Chẳng phải hai đứa đã đang hẹn hò theo hợp đồng rồi sao? Có chỗ nào không đúng à?]

Đối với một Victoria như vậy, Thiên Thần vẫn giữ thái độ hờ hững như thể chẳng có vấn đề gì. Bởi vì hiện tại Astal và Victoria đang là người yêu của nhau trên danh nghĩa hợp đồng.

“Bởi vì Ngài Astal ghét con mà…! Hơn nữa, rõ ràng Ngài đã nói rằng nếu con đánh mất sự thuần khiết thì sẽ mất đi thánh lực và không còn là Thánh nữ nữa mà!”

Victoria đang hỏi vặn lại Thiên Thần. Chắc chắn lý do Giáo hoàng và các Thánh kỵ sĩ ở Thánh quốc không chạm vào cô cũng là vì điều này.

Việc một người phụ nữ bị đàn ông chạm vào và đánh mất sự thuần khiết, sau đó mất đi thánh lực để trở lại thành người bình thường là một sự thật đã từng xảy ra trong lịch sử.

Victoria đảo mắt khi nghĩ về những hành vi táo bạo mình đã làm trước đây. Dù chưa đến mức ân ái nóng bỏng, nhưng cô đã định dùng cách thức để giải tỏa dục vọng.

Hiện tại, cô đang trên hành trình gánh vác sứ mệnh trọng đại là thảo phạt Ma Vương, nhưng,

‘Tất nhiên, nếu là vì Ngài Astal, mình nghĩ dù mình không còn là Thánh nữ nữa cũng chẳng sao….’

Bởi cô cũng từng có suy nghĩ rằng, giá như Astal mất đi sự kiên nhẫn và chiếm đoạt cô, biến cô thành mẹ của một đứa trẻ thì tốt biết mấy.

-[Hôn thôi thì không sao đâu?]

“…Dạ?”

Trước câu trả lời của Thiên Thần, tâm trí Victoria bỗng chốc trống rỗng. Cảm giác như những thường thức mà cô tin tưởng bấy lâu nay đang bị phủ nhận.

Chẳng phải sự tồn tại mang tên Thiên Thần Lumina là thứ ánh sáng nguyên thủy xua tan bóng tối hay sao. Cô vốn biết đến Ngài là vị Thần lan tỏa sự an nghỉ và tình yêu, giúp con người hưng thịnh.

“Vậ, vậy thì Ngài giải thích thế nào về những vị Thánh nữ trong lịch sử đã trở thành người bình thường đây ạ…!”

- [Chà? Nếu thực sự muốn biết, sao hai đứa không thử nghiệm xem? Để xem phải hòa quyện cơ thể với nhau đến mức nào thì mới không còn là Thánh nữ nữa.]

Hiện tại, Thiên Thần Lumina đang bộc lộ khía cạnh giống như một kẻ gian xảo cố tình thêm dầu vào lửa bên cạnh.

“Thiên Thần đại nhân…! Không phải lúc để đùa đâu ạ…!”

- [Ha ha, xin lỗi. Thật ra ta cũng đang thay đổi suy nghĩ rất nhiều khi thấy Astal chăm sóc con, ngày xưa ta cứ ngỡ cậu ta chỉ là một gã tồi không bỏ được rượu chè và thuốc lá thôi chứ….]

Thiên Thần Lumina khẽ bật cười khúc khích và tiếp tục truyền thần dụ cho Victoria.

- […Nếu là bây giờ, ta cũng đang dần có ý nghĩ rằng có thể giao phó con gái mình cho cậu ta rồi đấy.]

Ngài đang nói với giọng điệu dịu dàng và trìu mến như thể đã công nhận Astal.

- [Vốn dĩ mộng ma muốn tước đoạt tinh khí của đàn ông thì phải cho phép sự tiếp xúc giữa các niêm mạc, nên nếu chúng ta lợi dụng điều đó thì có thể tiến vào theo chiều ngược lại.]

“Ngài nói đến mức đó thì đúng là cũng có sức thuyết phục, nhưng mà….”

- [Nên làm nhanh đi thì hơn. Con càng do dự thì con ả Ma tộc ghê tởm kia càng thao túng ký ức của Astal theo ý muốn đấy.]

Victoria cắn môi dưới khi nhìn thấy cảnh Astal mồ hôi nhễ nhại và đau đớn. Rốt cuộc hắn đang phải chịu đựng chuyện gì trong giấc mơ mà lại có biểu cảm như thế chứ.

“Con hiểu rồi. Con đã quyết định xong rồi.”

Thấy người mình yêu đang mang gương mặt đau đớn, cô cảm thấy chán ghét bản thân khi chỉ vì một nụ hôn mà lại chần chừ như thế.

“…Ngài Astal, hãy chịu đựng thêm một chút nữa thôi. Bởi vì tôi nhất định sẽ cứu Ngài.”

Victoria dùng lòng bàn tay vuốt tóc mái đẫm mồ hôi của Astal, chuẩn bị tiến vào Ảo mộng mà hắn vẫn chưa thể thoát ra.

‘Thật ra mình đã muốn thực hiện vào một thời điểm tốt hơn, ở một nơi có bầu không khí lãng mạn hơn…. Tiếc thật đấy.’

Victoria nuốt nước bọt và nhìn chằm chằm vào đôi môi của Astal. Tuy cô từng nghĩ rằng một ngày nào đó sẽ đánh cắp nó, nhưng không phải trong một tình huống cấp bách như bây giờ.

Victoria muốn dành nhiều thời gian hơn, nhiều tâm huyết hơn thay vì một nụ hôn vội vã như thế này.

Một nụ hôn nồng cháy đến mức dù cả hai có tan chảy đi chăng nữa cũng không sao.

Bởi cô muốn chiếm đoạt Astal với tâm trí tràn đầy tình yêu, sự kích thích và cả những dục vọng dâm đãng.

‘Việc thực hiện trong lúc nhìn Ngài đau đớn, với tâm trí đầy rẫy những lo âu phiền muộn như bây giờ, vốn không phải gu của mình.’

Victoria nhìn Astal với ánh mắt buồn bã, tay khẽ vuốt ve gò má hắn. Thật đáng tiếc khi đến tận bây giờ cô mới biết hắn đang che giấu một quá khứ như thế này.

“Rốt cuộc Ngài đã một mình gánh chịu bao nhiêu đau đớn rồi cơ chứ….”

Victoria cắn chặt môi cố ngăn dòng nước mắt, nhưng tiếng khóc vẫn cứ tuôn ra giữa kẽ răng không hợp với bầu không khí chút nào.

“Rốt cuộc Ngài đã đau buồn và khổ sở đến nhường nào…, mà quá khứ vẫn chưa chịu buông tha cho Ngài vậy.”

Victoria nhìn thấy sự tương đồng giữa bộ phim của Astal và quá khứ của chính mình.

Cô nhớ lại khoảng thời gian bị giam cầm trong làng lúc nhỏ, khi cô thà cầu xin người ta hãy giết mình đi. Khoảnh khắc cô nghĩ rằng chẳng còn hy vọng gì và sống tiếp cũng chẳng có chuyện gì tốt đẹp.

Quá khứ của cô đã được Astal cứu rỗi.

Hắn đã chọn cách san sẻ nỗi đau mà không mưu cầu bất kỳ sự đền đáp nào.

“Quả thật là một người dịu dàng. Ngài có thể nói cho tôi biết những điều Ngài muốn nhiều hơn nữa mà.”

Victoria thốt lên những lời đó trong khi dần đưa môi mình lại gần khuôn mặt của Astal.

Dù đã từng lén ngắm nhìn hắn khi ngủ, nhưng chưa bao giờ cô đủ can đảm để thực hiện hành động này.

“Đây không phải là vì mệnh lệnh của Thiên Thần, mà là nụ hôn theo ý chí thuần túy của tôi. Ngài hãy lấy đó làm vinh dự đi nhé….”

Victoria cảm giác như từng nhịp thở đều nóng rực như lửa đốt, cô cố tình thốt ra những lời này để trấn áp cảm giác tim đang đập thình thịch như muốn nổ tung.

Bởi vì trong đầu cô đang tự động tưởng tượng ra việc nên đưa lưỡi vào hướng nào, nên quấn lấy và mút lưỡi đối phương ra sao, hay có nên dùng răng cửa cắn nhẹ vào môi hay không.

“Chỉ đơn giản là một hoạt động cứu hộ thôi, không hề chứa đựng chút tư tâm nào của tôi đâu.”

‘Ngài Astal chắc cũng giống mình, đây là nụ hôn đầu mà. Trước tiên mình nên thử nghiệm mọi phương thức học được qua sách vở một cách chậm rãi…. Không, người mình thích đang đau đớn mà mình đang nghĩ cái quái gì thế này!’

Lý trí của Victoria cứ liên tục sụp đổ mỗi khi nhìn vào đôi môi của Astal.

Đôi môi đàn ông trông thật mềm mại và mướt mát. Ý nghĩ đen tối cứ trỗi dậy khi cô nghĩ về việc dùng lưỡi của mình để trêu đùa, cắn mút chúng thì sẽ cảm thấy ngất ngây đến nhường nào.

“…Thế nên. Tất cả chuyện này đều là lỗi của Ngài. Vấn đề là do Ngài đã không chịu gục ngã trước sự quyến rũ của tôi đấy.”

Do đó, cuối cùng Victoria đã chọn cách tự hợp lý hóa hành động của mình.

Rằng vấn đề nằm ở Astal, người đã không trao cho cô lấy một nụ hôn nhẹ nhàng dù cô đã ra sức thể hiện bản thân đến nhường nào.

“Hà….”

Môi của Victoria áp vào môi của Astal, để lại một xúc cảm mềm mại khi bị ép chặt. Cảm giác mãnh liệt khi cả hai trao nhau nụ hôn đầu đời khiến tâm trí anh trắng xóa như thể bị thiêu rụi, một cảm giác thật tuyệt vời.

Nóng bỏng và ngọt ngào. Dường như chẳng có món tráng miệng nào trên thế giới này có thể mang lại cảm giác ngất ngây như lúc này.

“Ưm…. Chụt….”

Vì Astal vốn đã hạn chế rượu bia và thuốc lá đến mức tối đa dưới sự giám sát của Victoria, và ngay trước đó anh cũng đã ăn bỏng ngô cùng cô.

Thay vì vị khó chịu của thuốc lá hay rượu, nụ hôn lại mang một vị ngọt ngào đến mức có thể cảm nhận đó chính là hương vị của tình yêu.

“Hà…. Chụttt….”

Victoria dần trở nên táo bạo hơn trước khoái cảm đang quấn lấy cơ thể mình. Cô khẽ mút lấy cánh môi của Astal, rồi dùng lưỡi lách qua hàm răng đang khép hờ để tiến vào bên trong.

Cô truyền hơi thở sang cho Astal, lấp đầy khoang miệng anh bằng hơi thở của chính mình như để khẳng định quyền sở hữu.

“Ưm…. Phù…. Hàaa, chụt.”

Victoria vòng hai tay ôm chặt lấy gáy Astal, dùng lưỡi mình nhấn mạnh vào lưỡi anh, khi thì quấn tròn, khi thì đùa giỡn như với một món đồ chơi.

Ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra mình đang có những hành động đầy dâm mỹ, ép sát vòng eo và khẽ nhấp nhổm như muốn chiếm trọn lấy toàn bộ cơ thể Astal.

“Ưm chụt, chụttt…. Ực.”

Tiếng mút mát dâm đãng khi dịch vị hòa quyện vào nhau, Victoria tận hưởng sự ngây ngất của nụ hôn, nuốt trọn lấy nước bọt của Astal như một chú chim non.

“Hà…, quả nhiên em vẫn cảm thấy chưa đủ…. Không phải anh, mà là phía em kia.”

Chẳng biết đã bao lâu trôi qua. Victoria khẽ rời khỏi gương mặt Astal và điều chỉnh lại nhịp thở.

Dẫu cô có là một bán long nhân với tính chiếm hữu cao đi chăng nữa, nụ hôn ấy cũng đã suýt chút nữa khiến đối phương nghẹt thở vì kéo dài quá lâu.

Khoảnh khắc nhìn thấy sợi chỉ bạc nối liền hai người và cảm nhận mùi hương của đối phương hòa quyện trên cơ thể mình thật gợi tình.

“Hì hì…♡ Giờ thì thực sự…. Ngài đã trao nụ hôn đầu cho em rồi nhé. Ngài Astal.”

Victoria nhìn Astal bằng đôi mắt nóng bỏng và hơi thở gấp gáp, cô mở miệng và thè lưỡi ra để khoe sợi chỉ bạc vẫn còn kết nối.

“Hì hì, dù chỉ mới hôn thôi mà eo em như muốn rụng rời vậy…. Ngài đã ban cho em khoái cảm tê dại đến nhường nào chứ. Ngài quả là một người đàn ông đáng sợ đấy.”

Victoria nhớ lại nụ hôn vừa rồi, cô dùng lưỡi liếm qua môi mình một lượt, ghi nhớ vị ngọt lịm còn sót lại.

“Giống như ngài đã cứu em…. Em cũng muốn cứu lấy ngài.”

Chụt, chụt…♡

Lần này, Victoria cố ý tạo ra âm thanh khi hôn Astal như để khẳng định sự hiện diện của một người tình.

“Dẫu bây giờ em chưa đủ dũng khí để nói ra….”

Với ánh mắt dịu dàng và nóng bỏng hơn bất cứ ai, đôi tay cô khẽ khàng cởi bỏ lớp áo phía trước của người đàn ông mình yêu, như muốn nói điều gì đó.

“Nếu ngài hỏi lý do cho những hành động này, sau này em muốn tự tin trả lời rằng đó chính là tình yêu.”

Tình yêu, đó thực sự chính là lý do.

Victoria để lại những lời đó rồi một lần nữa đưa lưỡi vào miệng Astal và trao một nụ hôn sâu, lần này cô dùng kỹ thuật đưa đẩy lưỡi đầy gợi cảm chạm vào những điểm yếu của anh.

Bởi cô tin rằng đó là cách duy nhất để truyền tải những cảm xúc không thể diễn tả bằng lời.

Nụ hôn đầu của Astal và Victoria mang hương vị ngọt ngào xen lẫn chút mặn của bỏng ngô caramel.