1 100 - Chương 51: Kẻ giả mạo muốn trở thành thật (2)

Chương 51: Kẻ giả mạo muốn trở thành thật (2)

Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong tâm trí khi tôi nhìn thấy Victoria đang chiến đấu hết mình đến đổ máu trong ký ức của chính mình, là một câu hỏi: "Tại sao lại là cô?"

Dù Victoria và tôi đều là những anh hùng mang trên vai trọng trách tiêu diệt Ma Vương, nhưng chuyện lần này đâu phải là vấn đề cá nhân của riêng cô ấy.

Hơn nữa, đây là quá khứ mà tôi chưa từng tiết lộ cho cô ấy biết.

Tôi đã đinh ninh rằng khi các đồng đội hiểu rõ đầu đuôi sự việc, họ sẽ trách móc hoặc chán ghét tôi.

‘Rốt cuộc tại sao cô ấy lại phải làm đến mức này?’

Hiện tại, Victoria đang vì bảo vệ tôi và cha mẹ tôi mà không ngại đổ máu, vung chiếc búa chiến đấu vô số lần.

Vốn dĩ vì thể chất yếu ớt, cô ấy luôn cố gắng kết thúc trận chiến thật nhanh hoặc tránh né mọi cuộc giao tranh không cần thiết, vậy mà giờ đây cô ấy lại đang chấp nhận tiêu hao sinh lực.

Thế nhưng, Victoria dường như đang cố gắng không để lộ bất kỳ dấu hiệu mệt mỏi nào. Trong mắt cô ấy tràn ngập ý chí chiến đấu không bao giờ khuất phục.

Mỗi lần Victoria cử động hoặc bị đòn tấn công của kẻ thù sượt qua, những cánh hoa lại tán loạn bay ra từ cơ thể cô.

Đáng lẽ cô ấy phải cảm thấy đau đớn đến mức chỉ cần ai đó chạm nhẹ thôi cũng sẽ thét lên rồi.

“Chỉ có thế thôi sao? Chẳng thấy nhột chút nào cả. Đúng là mấy thứ do lũ đàn bà ngực phẳng làm ra đều rẻ tiền cả thôi…!”

- Đau đến mức không từ ngữ nào tả xiết, xót xa đến tận tâm can, nhưng vì có ngài Astal đang nhìn mình ở đây…. Mình phải cố tỏ ra không sao cả.

Victoria nghiến răng chịu đựng nỗi đau, cô ấy cố nặn ra một nụ cười để làm tôi an tâm.

Cô ấy cố nhẫn nhịn không để tiếng thét thoát ra ngoài, tay và chân vẫn tiếp tục di chuyển. Tâm tư chân thật của cô ấy truyền thẳng vào tâm trí tôi mà không hề bị lọc bỏ.

Tại sao cô ấy lại làm chuyện này?

Cảnh tượng những cánh hoa bay lất phất trong gió, vị thánh nữ cầm búa cười tươi rói đang đập tan nỗi ám ảnh đã dày vò tôi suốt bao năm qua đang hiện ra trước mắt.

Trước cảnh tượng khiến tôi bất giác muốn thốt lên ‘Thật đẹp đẽ’, tôi bắt đầu tìm kiếm lý do vì sao cô ấy lại chiến đấu.

‘…Có phải vì mình đã chữa khỏi thể chất đoản mệnh cho cô ấy?’

Không. Đó là việc đương nhiên phải làm với tư cách đồng đội.

Dù người đó không phải Victoria mà là Kyle, Anima hay Tarion, tôi cũng sẽ lao thân mình đi tìm cách cứu chữa cho họ.

Vậy tại sao,

Hiện tại Victoria lại chiến đấu vì tôi?

‘Vì là người đồng đội quý giá từng vào sinh ra tử? Hay vì hợp đồng người tình giả trong một tháng…?’

Vô số giả thuyết lướt qua trong đầu tôi, nhưng rồi tôi nhận ra việc tìm kiếm lý do trong hành động của cô ấy là điều không cần thiết.

Cho dù Victoria có là vị thánh nữ lương thiện và vị tha đến đâu, thì trên đời này cũng hiếm có ai lại đem mạng sống ra đánh cược, chiến đấu trong ác mộng của người khác chỉ vì những lý do hời hợt như thế.

- …Tấm lòng vị tha này không phải là bổn phận của một thánh nữ, mà chắc hẳn nó bắt nguồn từ việc mình hâm mộ ngài.

- Hiện giờ mình đang phải nói dối như thế này…. Nhưng nếu chuyện này kết thúc, mình muốn tỏ tình với ngài một cách đàng hoàng.

Nhờ khả năng nghe được tiếng lòng, tôi thấu hiểu được chân tình mà Victoria đã giấu kín sau những lời dối trá. Đó là một tình yêu nặng trĩu, nồng nàn, và cũng vì thế mà vô cùng trong sáng, thuần khiết.

Dù lý trí không thể thấu hiểu, nhưng cảm giác nghẹn đắng nơi góc tim khiến tôi lờ mờ nhận ra điều đó.

Và ngay khoảnh khắc ấy,

Xoẹt, rào rào.

Cánh tay phải của Victoria bị chém đứt sau khi không thể đỡ trọn đòn tấn công phối hợp của Dullahan và Bellamora hiện rõ trong tầm mắt tôi.

‘Victoria…!’

Dù tôi có gào thét thế nào, tiếng nói cũng không thể phát ra. Vị sắt gỉ đắng chát lan tỏa trong miệng, tôi chẳng thể cử động dù chỉ một đầu ngón tay, như thể đã trở thành một bức tranh treo trên tường.

Tôi cảm thấy như một bệnh nhân đoản mệnh nhận án tử, biết rõ rằng quá khứ địa ngục này không thể nào thay đổi.

‘Cử động đi, làm ơn hãy cử động đi…!’

Tôi thấy Victoria dần kiệt sức, hơi thở cô ấy trở nên nặng nhọc. Khoảng cách bị kẻ thù ép lùi lại cứ rộng ra theo từng ánh nhìn.

“Đừng có tỏ vẻ mạnh mẽ nữa. Cánh tay đã bay mất một bên rồi còn gì….”

Bellamora, kẻ vừa chém đứt một tay của Victoria, nở nụ cười chế giễu vì cho rằng chiến thắng đã nằm trong tầm tay.

Dù đây chỉ là huyễn mộng của Nữ hoàng Succubus, nhưng nỗi đau và sự thống khổ cảm nhận được hẳn phải rất chân thực.

“…Hửm, ngươi nghĩ ngài Astal sẽ bỏ rơi ta chỉ vì ta mất một cánh tay sao? Ngươi thật sự không hiểu ngài ấy chút nào rồi.”

- Nếu mất đi một cánh tay, ngược lại sẽ càng dễ làm nũng với ngài Astal hơn. Mình cũng có thể khỏa lấp sự chênh lệch sức mạnh nhờ dòng máu rồng chảy trong người.

Victoria nhếch mép với Bellamora, dùng bàn tay còn lại vẽ ấn thánh định thi triển phép màu.

- Nhưng, chuyện đó có vẻ sẽ khiến ngươi phải thất vọng đấy…. Ta cũng xin phép sử dụng vài mánh khóe vậy.

Phép màu của Thánh nữ.

Đổi lại bằng việc mất đi bộ phận cơ thể, tạo ra điều không thể xảy ra trong thực tại. Phép màu của Victoria mà đã lâu tôi không nhìn thấy, đang tỏa ra ánh hào quang rực rỡ ngay trong giấc mơ, hồi phục lại cánh tay phải đã mất.

Vốn dĩ tôi đã dặn đi dặn lại là cô ấy tuyệt đối không được dùng đến nó, vậy mà cô ấy lại đang dốc cạn chính mình như thể mạng sống của bản thân chẳng đáng giá là bao.

“Ngài ấy là vị pháp sư có tâm hồn nhân hậu nhất thế gian. Một kẻ rác rưởi như ngươi không bao giờ xứng đáng chạm tới ngài ấy đâu.”

- Hơn tất thảy, ngài ấy là người mà mình ngưỡng mộ thiết tha.

Victoria cử động cánh tay đã hồi phục để kiểm tra xem nó có hoạt động bình thường không, rồi lại lao vào Bellamora và Dullahan, vung những đòn tấn công mạnh mẽ.

Cô ấy hoàn toàn có thể từ bỏ, cô ấy có thể bỏ chạy.

Thậm chí ngay lúc này, cô ấy có thể thoát khỏi huyễn mộng, hợp sức với dũng sĩ Kyle để tìm cách cứu tôi.

“Và, dù ai có nói gì đi nữa, ngài ấy hiện vẫn là người tình của ta.”

Victoria đang ở lại trong cơn ác mộng này chỉ vì một lý do duy nhất: cô ấy thích tôi.

Tôi vẫn chưa hiểu rõ tình yêu là loại cảm xúc như thế nào, nhưng chỉ cần nhìn vào lời nói và hành động của Victoria, tôi đã có thể lờ mờ thấu hiểu.

- Vì ngài, người mà mình yêu thương, mình có thể theo ngài xuống tận đáy địa ngục.

Giờ đây, tiếng lòng của Victoria đang vang lên bên tai tôi không chút lọc bỏ, và tôi nhận ra mình không thể đong đếm được tình cảm mà cô ấy dành cho tôi lớn lao đến nhường nào.

Vì người mình yêu, cô ấy sẵn sàng hy sinh cả mạng sống.

Vì người mình yêu, cô ấy sẵn sàng gánh vác cả quá khứ đen tối của người đó để cùng nhau bước tiếp.

‘…Liệu mình có đang nhận được tình yêu quá lớn lao từ cậu không, Victoria.’

Tôi nghiến răng nhìn cảnh Victoria chiến đấu. Đó là sự hiến dâng của một vị thánh nữ mà chẳng người đàn ông nào trên đời có thể nhận được.

Đó không phải là thứ mà một kẻ ngu ngốc từng tự phụ là thiên tài, vì sự kiêu ngạo đó mà khiến dân làng và cha mẹ mình phải chết như tôi đáng được nhận.

Chỉ vì một lý do cô ấy thích tôi, tôi không thể cứ để mặc cô ấy gánh vác tất cả như vậy được.

Tôi cố hết sức cử động thân mình trên lưng ngựa, rồi rơi xuống đất và bò đi. Dù nỗi đau như thể xương cốt bị nghiền nát, nhưng so với những gì Victoria đang trải qua thì chẳng đáng là bao.

“Hỡi cái lạnh giá của núi tuyết, hãy đóng băng tất cả…. đóng băng mọi thứ….”

Tôi đưa tay về hướng Bellamora, dốc những chút sức lực cuối cùng để thi triển ma pháp.

Dù biết đây là quá khứ không thể thay đổi, nhưng có lẽ nhờ Victoria mà tôi đã có thể cử động một cách tự chủ đôi chút.

“Ngay lúc này…. Hãy ngưng tụ trong tay ta, trở thành ngọn thương xuyên thủng kẻ thù…!”

Pháp thuật sơ cấp, Ice Lance (Thương Băng).

Vì cảnh giới hiện tại đã quay về thời 10 tuổi, cơ thể chỉ được phép cử động một chút nên tôi không thể sử dụng ma pháp trận lập thể.

Đây là phương án cuối cùng mà tôi đã vắt óc suy nghĩ ra.

Ngay khi niệm chú kết thúc, chiếc gai dài bằng băng phóng ra từ lòng bàn tay tôi, bay về phía Bellamora như một viên đạn đại bác.

Phạch─!

“Đáng tiếc thật. Cứ tưởng là đòn đánh lén, hóa ra cũng chẳng thể chạm tới ta.”

Bellamora có vẻ như chẳng thèm nghĩ đến việc chặn đứng một phép thuật sơ cấp, cô ta hơi nghiêng đầu, thản nhiên né tránh đòn tấn công của tôi.

“Ta đâu có…. nhắm vào ngươi.”

“…Hả?”

Thấy cảnh đó, tôi thầm reo lên trong lòng. Ngay từ nãy, tôi đã dùng đôi mắt nhìn thấu ma lực để tìm điểm yếu của bộ phim này.

Suy cho cùng, vì phải tạo ra vô số ảo ảnh trong một không gian rộng lớn thế này, nên dù là Nữ hoàng Succubus, chắc chắn cô ta cũng có những phần bị thiếu hụt nếu chỉ dùng sức mạnh cá nhân.

Dũng sĩ Kyle hẳn cũng hiểu điều này nên đã tách ra hành động riêng, chọn cách tránh né sự giám sát của Bellamora.

“Nơi ma lực tập trung một cách bất thường…. Ngươi tưởng ta không biết sao?”

Lạch cạch, lạch cạch─.

Một thiết bị cơ khí không tên đang phát ra tiếng ồn cùng tia lửa điện. Có vẻ đây chính là ma đạo cụ dùng để trình chiếu bộ phim.

“Ha ha ha ha!!”

Bellamora nhìn làn khói bốc lên sau lưng mình, không kiềm chế được mà cười lớn.

“…Tại sao ngươi cười?”

“Ngươi đáng yêu thật đấy! Ta chỉ thuận miệng hùa theo xem ngươi định giở trò gì thôi mà!”

Bellamora cười đến mức chảy cả nước mắt, nàng ta lau khóe mắt rồi dùng cánh tay còn lại chắn đòn tấn công của Victoria một cách đầy thong dong.

“Đáng tiếc, cái máy chiếu ở đây chỉ là nguồn năng lượng tạm thời để chiếu phim cho mọi người xem thôi. Có hỏng thì cũng chẳng ảnh hưởng gì cả.”

“…….”

“Hửm, chẳng lẽ ngươi mong đợi điều đó sao? Rằng cơn ác mộng này sẽ kết thúc? Làm gì có chuyện hời hợt như thế! Chuẩn bị ít nhất hai phương án dự phòng là nguyên tắc cơ bản của chiến thuật mà….”

Bellamora búng tay, những cái bóng thuộc hạ của cô ta xuất hiện, thay thế vật được gọi là máy chiếu kia ngay lập tức.

“…Nếu vậy, phá hủy nguồn năng lượng thực sự cùng một lúc thì sao?”

Tôi nhìn cảnh đó, nhẹ nhàng nhếch môi và đáp trả Bellamora.

“…Hả?”

“Kyle đã chọn đúng thời điểm rồi đấy. Victoria, cảm ơn cậu đã chiến đấu vất vả tới giờ.”

Tôi nhìn cô ấy bằng ánh mắt chất chứa lòng biết ơn.

Bởi vì tất cả các phương án này đều là nhờ nỗ lực tìm kiếm điểm yếu của kẻ thù từ phía Victoria, Kyle và những đồng đội khác.

Phừng.

Ngay sau đó, một cột lửa bùng lên từ chiếc máy chiếu đã được thay thế, hình ảnh con rồng, biểu tượng của Kyle, bắt đầu hiện ra.

* * *

"Astal, gửi ma lực đến mức này chắc hẳn cậu cũng hiểu rồi chứ."

Kyle nói vậy sau khi đã xử lý toàn bộ đám người mặc suit cản đường họ, rồi cất tiếng trước cỗ máy khổng lồ.

Đó là một nguồn động lực to lớn mà chính anh đã vô số lần cố gắng phá hủy, nhưng nó cứ liên tục tự phục hồi và biến đổi hình dạng để tấn công nhóm của Kyle.

"Có vẻ như không phải cứ phá từ một phía là được, mà phải hủy diệt nó cùng lúc tại cùng một thời điểm."

Kyle lập tức cắm thanh thánh kiếm bằng lửa vào miệng nó, hy vọng rằng pháp sư mạnh nhất và có cảm quan chiến đấu nhạy bén nhất trong tổ đội sẽ nhận ra điều đó.

Làm ơn hãy đúng thời điểm.

Để tất cả mọi người có thể thoát khỏi ảo mộng của Bellamora.

Mang theo ước nguyện đó, Kyle xoay mạnh bàn tay đang nắm chặt thanh thánh kiếm.