1 100 - Chương 52: Kẻ giả mạo muốn trở thành thật (3)

Chương 52: Kẻ giả mạo muốn trở thành thật (3)

* * *

Giấc mơ đang vỡ vụn.

Cột lửa do Kyle và Astal tạo ra bốc cao tận trời xanh, thiêu rụi cả lớp trần nhà vốn trông như bầu trời.

Như thể đó là một tín hiệu,

Mọi thứ trong tầm mắt bắt đầu chao đảo, quân đoàn ma vương được tạo ra từ ảo giác hóa thành những luồng sáng rồi tan biến.

“Không thể nào. Những gì ta đã dày công lên kế hoạch lại dễ dàng sụp đổ thế sao…?”

Velamora nhìn lên cái lỗ thủng trên bầu trời, thẫn thờ bật cười. Đã mấy chục năm trôi qua kể từ khi vùng đất này được khai phá.

Đó là việc hưởng thụ cuộc sống vĩnh hằng trong giấc mơ hạnh phúc hơn cả thực tại.

Vốn dĩ cuộc đời chỉ toàn là đau khổ, nên Velamora nghĩ rằng mình có thể dùng năng lực để ban phát hạnh phúc cho mọi tồn tại.

Vậy mà, rốt cuộc thì có điều gì đã sai sót?

“Astal, anh tự tay vứt bỏ cơ hội được gặp lại cha mẹ mình sao? Tôi thật không thể hiểu nổi. Chỉ cần anh vứt bỏ chút lòng tự trọng đó thôi mà!”

Dựa trên ký ức của người đàn ông tên Astal, cô ta đã tái hiện hoàn hảo cha mẹ của hắn.

Trước đó, cô ta cũng đã thử nghiệm thành công trên những người khác.

Họ mang đầy đủ cảm xúc và ký ức y như người sống, nên hẳn là sẽ chẳng có chút cảm giác bài xích sinh lý nào cả.

“Rốt cuộc anh bị làm sao vậy? Chẳng lẽ anh thực sự thích cái người đàn bà dung tục với bộ ngực to quá khổ tên Victoria đó sao? Chuyện đó, tôi cũng có thể dùng ma pháp để…”

Từ góc độ của Velamora, cô ta không thể thấu hiểu nổi Astal, gương mặt cô ta vặn vẹo.

Chỉ cần nói rằng sẽ bỏ rơi vị thánh nữ Victoria kia để trở thành người tình của cô ta là được, lẽ nào chuyện đó lại khó khăn đến thế sao?

“…Rốt cuộc thì giấc mơ vẫn chỉ là giấc mơ. Velamora. Cha mẹ ta cũng sẽ không muốn bị ma tộc lợi dụng đâu.”

Astal hổn hển thở dốc rồi vào tư thế chiến đấu. Hắn nghĩ rằng hành động của Velamora lúc này chẳng khác nào việc đào xác chết đã yên nghỉ lên để bêu riếu.

Bởi hắn biết rằng, cha mẹ những người đã trăn trối bảo hắn phải sống sót đến cùng giờ không còn trên thế giới này nữa.

“Ồ, vậy sao? Vậy nếu làm thế này, suy nghĩ của anh có còn giống như vậy không?”

Nhìn ánh mắt đó của Astal, Velamora khẽ nhếch khóe môi thành một đường cong sắc lẹm. Vì cô ta có khả năng đặc biệt là đọc thấu dục vọng sâu kín trong lòng con người.

Cô ta biết rõ hơn ai hết rằng Astal đang mang trong mình sự tội lỗi và sang chấn tâm lý về cha mẹ và dân làng.

Cô ta muốn nhìn thấy vẻ mặt tuyệt vọng của hắn.

Muốn nhìn thấy sự kiên định và lòng thù hận tựa thép nguội vỡ vụn, để rồi hắn phải khóc lóc van xin mình.

Thứ tình yêu ích kỷ, hủy diệt đến mức nghiền nát tất cả và không màng tới cảm xúc đối phương. Đó chính là hình thái tình yêu của Velamora.

“…Thế nào? Tôi sẽ cho anh xem cảnh tượng này lặp đi lặp lại hàng trăm lần. Trong trạng thái không thể làm gì cả, tôi mong anh sẽ tận hưởng hồi ức về cảnh cha mẹ mình bị sát hại không hồi kết.”

Velamora bật cười rồi búng tay, đưa Astal chìm vào ảo mộng một lần nữa.

Giấc mơ trong giấc mơ, dù cô ta không đủ sức mạnh để khiến toàn bộ vùng đất này chìm vào ảo mộng lần nữa, nhưng để nhắm vào một người đàn ông thì vẫn còn đủ sức lực.

Xoẹt, rắc, phập.

Cùng với âm thanh rợn người, những gợn sóng nhầy nhụa máu tươi bắt đầu xuất hiện ngay trước mắt Astal.

Velamora sử dụng Dullahan được kết nối bằng những sợi chỉ, thực hiện hành vi tàn bạo là bẻ cổ hoặc cắt đầu cha mẹ hắn y như trong lịch sử.

“……!!!”

Khuôn mặt Victoria, người không kịp ngăn chặn hành động đó, trở nên trắng bệch. Vì cô đã vô cùng kiệt sức sau hàng loạt đòn tấn công dồn dập của Velamora.

Bởi dù có sử dụng phép màu của thánh nữ thì cũng không thể giải quyết được sự mệt mỏi về thể xác lẫn tinh thần.

“A, áaaa….”

Và khoảnh khắc đó, đôi đồng tử của Astal phủ đầy vẻ tuyệt vọng.

Như một đoạn phim lặp lại vĩnh viễn, ảo mộng về cái chết của cha mẹ hắn đang trình chiếu không ngừng trước mắt.

Astal chỉ biết há miệng thở dài khi nhìn cảnh tượng đó. Bởi dù hắn có dùng ma pháp hay vung nắm đấm kháng cự để xoay chuyển cục diện thì cũng chẳng có gì thay đổi.

Ngay cả trong khoảnh khắc Victoria chớp mắt, Astal vẫn cảm thấy như đã hàng chục tiếng đồng hồ trôi qua.

“Thêm nữa nhé…. Tôi sẽ đặc biệt tặng thêm cho anh một sang chấn tâm lý. Nếu cha mẹ anh hồi sinh như zombie, rồi hỏi anh tại sao lại giết họ, thì đó sẽ là ký ức kinh khủng hơn nhiều phải không?”

Velamora dùng những sợi chỉ làm từ máu để điều khiển thi thể cha mẹ hắn như những con rối. Những cái đầu bị tách rời phát ra tiếng răng rắc rồi cất lời.

“Astal…. Tại sao con không cứu mẹ…?”

“Con trai của mẹ…. Ở đây lạnh và đau đớn lắm…”

Đối diện với hai thi thể không đầu đang vươn tay về phía mình, trào ra những giọt máu lệ, Astal nhìn chúng mà ký ức quá khứ dội về, khiến đôi mắt hắn dần mất đi sức sống.

Astal cố cắn lưỡi để tự nhắc nhở bản thân rằng đây chỉ là ảo mộng chứ không phải thực tại,

Thế nhưng trạng thái tinh thần bị kéo về thời thơ ấu cùng cơ thể, và tiếng gào thét của cha mẹ chân thực hơn cả thực tại đang dày vò hắn.

“…….”

Astal cố gắng dùng ma pháp tấn công xung quanh, vung nắm đấm để cố thoát khỏi giấc mơ. Hắn đang phải chịu đựng nỗi đau khủng khiếp khi rơi vào cái bẫy "Mộng trung mộng" mà mình chưa hề nghĩ tới cách đối phó.

“Astal-nim, hãy cố gắng lên một chút nữa thôi…!”

Để bảo vệ Astal đang mơ màng đổ mồ hôi lạnh, Victoria đang thanh trừng đám ma tộc xung quanh.

Ngay cả khi giấc mơ đang vỡ vụn, những bàn tay định cưỡng bức cô theo lệnh của Velamora vẫn chưa hề biến mất.

Sức lực trong tay cầm búa ngày càng yếu dần, cơ bắp khắp cơ thể đang gào thét chứng minh rằng thể lực của Victoria đã chạm tới giới hạn.

“Sao không bỏ cuộc đi? Cho dù nguồn cung năng lượng bị phá hủy khiến mọi người tỉnh dậy, cũng chẳng có gì đảm bảo Astal-nim vẫn còn tỉnh táo đâu!”

Velamora chế giễu Victoria. Là một trong Tứ Thiên Vương của quân đoàn ma vương, cô ta là kiểu người luôn tìm ra phương cách khác dù mưu kế của mình có bị đổ bể.

Trước khi ảo mộng dựa trên ký ức của Astal tan vỡ, cô ta chỉ cần nghiền nát hoàn toàn tinh thần hắn rồi biến hắn thành vật sở hữu của mình là được.

Hơn nữa, sự tự tin của Velamora đều có lý do của nó.

Dù tất cả những người trong vùng đất này có tỉnh dậy, những khán giả đã chìm đắm trong ảo mộng mà vứt bỏ thực tại kia cũng sẽ không chĩa mũi kiếm về phía cô ta.

Giấc mơ hạnh phúc sống động hơn cả thực tại đã sớm trở thành động lực để người dân ở vùng đất này tiếp tục sống từ lâu rồi.

Trong các con hẻm, không thiếu những kẻ sẵn sàng bán cả gia đình mình, hay xẻ thịt nội tạng người khác để đổi lấy vật phẩm.

‘…Chắc sẽ có chút ồn ào nhỏ, nhưng chỉ cần giải phóng bóng tối rồi nghiền nát tất cả thì mọi thứ sẽ quay lại như cũ.’

Velamora nở nụ cười dịu dàng khi tưởng tượng về tương lai.

Astal đang giả làm người tình trong vòng tay cô.

Ngay bên cạnh, vị thánh nữ dung tục đang bị tứ chi hóa đá, gào thét như thú dữ trong khi bị ma thú cưỡng bức.

Cuối cùng, cả vị dũng sĩ và những đồng đội khác của Astal đã bị tẩy não, đang bảo vệ vùng đất này như mạng sống.

‘Vì ta là người phụ nữ nhất định phải giành được thứ mình muốn.’

Chỉ tưởng tượng thôi cũng khiến Velamora vui vẻ bật cười. Cô ta vung vẩy cây kéo và sợi chỉ làm từ máu, từ từ gây áp lực lên Victoria.

Chỉ cần ép thêm chút nữa, cô ta có thể cắt đứt đôi tay của vị thánh nữ đáng ghét kia, khiến cô ta không thể sử dụng phép màu được nữa.

Thế nhưng đúng khoảnh khắc đó,

Một biến cố xảy ra.

“Ơ…? Làm thế nào mà…?”

Ma pháp của hắn, kẻ lẽ ra phải đang lang thang trong mơ, đã xuyên thấu chính xác cơ thể Velamora. Nơi trái tim cô ta đáng lẽ phải tồn tại, giờ đã xuất hiện một cái lỗ hổng lớn nhìn thấu cả phía sau.

Velamora phun ra ngụm máu lớn, nhìn bóng dáng Astal đang đứng vững trên hai chân. Không còn là bộ dạng thời thơ ấu, hắn đã trở lại nguyên trạng.

“Không…, thể nào….”

Dù tận mắt nhìn thấy, cô ta vẫn không thể tin được.

Từ trước đến nay, số người tự mình thoát khỏi ảo mộng cô ta giăng ra ít đến mức đếm trên đầu ngón tay.

Hơn nữa, thứ đang vây hãm Astal là Mộng trung mộng. Vì giấc mơ cũ đang sụp đổ, cô ta đã lồng hai lớp ảo mộng để đảm bảo hắn không bao giờ thoát ra được.

Rốt cuộc làm cách nào?

Đây không phải là vấn đề chỉ cần quyết tâm hay cảm giác bất thường là giải quyết được.

Bởi việc lặp lại sang chấn dựa trên ký ức có thật sẽ khiến bất cứ kẻ nào, dù tinh thần mạnh mẽ đến đâu, cũng phải sụp đổ.

“Hà…. Hộc….”

Astal run rẩy thở dốc, rồi đưa tay về phía Victoria đang ở ngay trước mắt.

‘…Cảm ơn, và xin lỗi nhé.’

Vì quá kiệt sức nên hắn không thể thốt nên lời, nhưng bằng cử chỉ đó, Astal đã gửi lời cảm ơn tới Victoria.

Thứ giúp tinh thần Astal bừng tỉnh trong khoảnh khắc, dù hắn đã trải qua nỗi thất vọng và đau khổ lặp đi lặp lại trong mơ, chính là nhờ nụ hôn nồng cháy và mối quan hệ hợp đồng mà Victoria đã dành cho hắn.

‘Nhờ có cậu…. trở thành bạn gái của tớ…. nên tớ mới dễ dàng nhận ra đó là Mộng trung mộng…’

Bởi vì trong quá khứ tăm tối nguyên bản khác với hiện tại, hoàn toàn không có sự hiện diện của Victoria Everheart.

Cứ thế, Astal đã lặp đi lặp lại việc tự sát trong giấc mơ của Velamora, cố gắng hết sức để thoát ra ngoài nơi cô ta đang đứng.

Sau khi dồn toàn bộ sức lực cuối cùng để bảo vệ Victoria, Astal nhắm mắt lại, cơ thể mất thăng bằng.

“Astal-nim……!!”

Victoria vứt bỏ chiếc búa, bắt đầu lao tới để đỡ lấy Astal đang đổ gục.