Tôi vuốt ve chiếc nhẫn trên tay mà Victoria đã đeo cho mình, trấn an trái tim đang đập loạn nhịp. Nếu cô ấy nhìn thấy bộ dạng này, chắc hẳn cô ấy lại bảo tôi hãy trấn an bằng cách sờ ngực cô ấy mất.
Loài hoa Cosmos mà mẹ tôi yêu thích. Bông hoa được khắc trên chiếc nhẫn này cũng chính là loài hoa nở trong bồn hoa gần nhà tôi.
“Nhìn thấy thứ này, tôi lại cảm thấy hoang mang không biết trải nghiệm lúc đó là mơ hay thực nữa.”
Tôi thở dài thườn thượt khi hồi tưởng lại hình bóng cha mẹ đã thấy trong giấc mơ. Gương mặt và nụ cười của những người mà tôi thương nhớ cả đời không dễ gì phai nhạt trong tâm trí.
Nếu như tôi chấp nhận lời mời của Bellamora, chắc chắn tôi đã bị giam cầm trong quá khứ và sống mãi trong ảo tưởng không hồi kết.
“Nhưng, cha mẹ tôi chắc chắn sẽ không bao giờ chấp nhận một kẻ như Bellamora làm con dâu đâu….”
Tôi lầm bầm một mình, không nhịn được mà bật cười khi nghĩ đến Victoria.
Bởi vì tôi lại nhớ đến lời cha, ông từng bảo nếu tôi có bạn gái thì hãy báo cho ông biết ngay.
Ông tò mò xem người yêu của con trai mình phải xinh đẹp đến mức nào.
“…Nếu là Victoria thì có lẽ cũng ổn đấy chứ.”
Thêm vào đó, cha còn đưa cho tôi một lời khuyên.
Ông nói rằng nếu có người mình yêu, thì cần phải có dũng khí để làm mọi thứ nhằm bảo vệ người đó.
Cha tôi, một người từng là quản gia của gia tộc quý tộc, đã trót yêu một người mà ông không được phép yêu, nên ông đã cùng mẹ trốn đến ngôi làng quê hẻo lánh và trải qua rất nhiều gian khổ.
Chắc hẳn ông đã sớm nhận ra rằng tôi, kẻ thừa hưởng dòng máu đó, cũng sẽ rơi vào con đường tương tự.
“Victoria là người con gái dành cho tôi tình cảm, dù lời nói và hành động có phần tinh quái, nhưng đối với người lớn tuổi thì cô ấy luôn cư xử rất mực thước.”
Tôi khẽ mỉm cười khi nghĩ về phong thái thường ngày của Victoria. Cô ấy đã dành cả đời để chữa trị cho những người bị thương hoặc ốm đau, đến mức được gọi là hiện thân của sự thành tín.
Một bên mắt đã hóa thành đóa hoa, cảm giác nơi hai tai và đầu lưỡi đang dần biến mất, xúc giác cũng trở nên chậm chạp đến mức dù có bị thương chảy máu cũng chẳng cảm thấy đau đớn là bao.
‘Nếu cha mẹ còn sống, có lẽ mình đã chấp nhận tình cảm của Victoria rồi.’
Tôi thở dài thườn thượt rồi tự tay làm rối tung mái tóc mình.
Thành thật mà nói, chỉ riêng số lần tôi liều mình và sinh mạng để cứu cô ấy đã là lần thứ hai rồi.
Việc nói rằng chúng tôi không phải là người yêu của nhau đã trở nên vô nghĩa, khi cả hai đã chia sẻ với nhau từ những gắn kết về thể xác cho đến cả sự khoái lạc về tinh thần.
‘…Mình thật sự là một thằng khốn nạn.’
Tôi thầm chửi rủa trong lòng.
Bởi vì dù có hỏi bất cứ ai đi dạo trên đường, họ cũng sẽ nói rằng nếu được Thánh nữ yêu mến thì đương nhiên phải hẹn hò với người ta rồi.
Ngay cả khi tôi muốn hẹn hò với Victoria, thì chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh cô ấy bị bàn tay của Ma Vương giết chết là tôi đã không thể thở nổi.
Trong phút chốc, cơn thèm thuốc lá ập đến mãnh liệt đến mức tôi vô thức co ngón tay lại và đưa lên gần miệng.
‘…….’
Chỉ một lần trải nghiệm cảnh người quan trọng nhất mất mạng dưới tay Ma Vương là quá đủ rồi. Đó là ý nghĩ đã khắc sâu vào xương tủy khi tôi chìm trong cơn ác mộng do Bellamora tạo ra, với hàng trăm, hàng nghìn lần hối hận.
‘Ít nhất là…. sau khi giết được Ma Vương….’
Tôi nghiền ngẫm những lời nghe được từ tiếng lòng của Victoria. Tôi tưởng tượng về một thế giới bình yên sau khi Ma Vương bị tiêu diệt, nơi chúng tôi cùng xây một ngôi nhà gỗ nhỏ và sinh sống ở đó.
Dĩ nhiên, cảnh tượng cô ấy đòi sinh đến 11 đứa con, hay bộc lộ sự chiếm hữu mạnh mẽ đặc trưng của loài rồng rồi đè tôi xuống giường cứ hiện lên mồn một trong tâm trí.
‘…Liệu một kẻ như mình có thể hạnh phúc được không?’
Tôi chợt nghĩ, liệu mình có thể cho phép bản thân được ích kỷ đến mức đó không nhỉ.
Nếu có thể giết Ma Vương, trả thù cho cha mẹ, và ngăn chặn việc những người quan trọng phải hy sinh mạng sống thêm một lần nào nữa.
“Đi vệ sinh một lát mà sao ngài lại mang vẻ mặt nghiêm trọng đến thế?”
- A, kể cả lúc đang suy tư trông cũng thật ngầu… Nhìn ngài dửng dưng như vậy, làm em chỉ muốn phát tình ngay tại chỗ thôi….
Victoria sau khi giải quyết xong nhu cầu cá nhân liền nghiêng đầu nhìn tôi, tạo ra tiếng động để gây sự chú ý.
Dù Victoria vẫn giữ vẻ mặt vô cảm như không có chuyện gì xảy ra, nhưng từ sau khi vượt qua một giới hạn nào đó với tôi, hành động và tiếng lòng của cô ấy ngày càng trở nên mất kiểm soát.
Giờ đây, nếu không phải chuyện đi vệ sinh thì Victoria chẳng bao giờ rời nửa bước khỏi tôi, thậm chí cô ấy còn đòi đi tắm chung với tôi.
Tôi đã phải thỏa hiệp bằng cách cho cô ấy vuốt ve mái tóc, nên mới chưa xảy ra chuyện cô ấy đòi tôi tắm cho hoặc chứng kiến cơ thể trần trụi của cô ấy.
Vì tôi có thể nghe thấy tiếng lòng của Victoria, nên những mưu mô hay kế sách của cô ấy, tôi ít nhiều đều có thể né tránh được.
“…Chỉ là, anh vừa nghĩ rằng hẳn là em cũng nhìn thế giới theo cách này suốt thời gian qua.”
Tôi nhìn Victoria đang ôm chặt lấy mình từ bên cạnh với tầm nhìn chỉ còn một nửa. Vì giờ đây, tôi chỉ đang sống sót nhờ vào lòng từ bi của Thiên Thần.
Một bên mắt đã hóa thành đóa hoa, cảm giác nơi hai tai và đầu lưỡi đang dần biến mất, xúc giác cũng trở nên chậm chạp đến mức dù có bị thương chảy máu cũng chẳng cảm thấy đau đớn.
“Anh bắt đầu hiểu tại sao dạo gần đây em cứ hay ngã về một bên, và tại sao em lại đi khắp nơi để tìm kiếm những món ăn ngon.”
Đó cũng là lý do tôi tùy tiện từ chối lời tỏ tình của Victoria. Đó là nỗi đau và sự khó chịu đến mức tôi hiểu được tại sao cô ấy cũng cố tình cư xử tệ bạc để làm tôi nguội lạnh tình cảm.
Cảm giác như khái niệm về cái chết đang từ từ siết chặt lấy cổ họng tôi. Cái cảm giác ghê rợn đó chạy dọc sống lưng, khiến toàn thân tôi co rút lại.
“Astal à…. Em không muốn ngài phải chịu đựng nỗi đau giống như em. Dù có là người mình yêu đi chăng nữa, em cũng không muốn chia sẻ loại bất hạnh này với ngài.”
Victoria đưa tay vuốt ve má tôi, gương mặt thoáng nét buồn bã. Tôi cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại vướng vào kẽ ngón tay cô ấy.
Đó chắc chắn là chiếc nhẫn. Mối duyên gắn kết cha mẹ tôi dường như đang thừa nhận mối quan hệ giữa tôi và Victoria ngay lúc này.
“Nếu ngài đổ máu, em sẽ đau khổ đến mức muốn thay thế tất cả số máu đó bằng máu của chính mình.”
“Victoria….”
“Nếu ngài đổ bệnh nằm liệt giường, em sẽ bằng lòng từ bi mà chấp nhận cả việc dọn dẹp chất thải hay chất nôn của ngài.”
Victoria thì thầm những lời yêu thương bên tai tôi như thế, rồi hôn lên khắp gương mặt tôi như chú chim đang mổ mồi, cứ như thể cô ấy sẽ không bao giờ để vuột mất tôi.
“Vậy nên, xin ngài đừng ngược đãi bản thân quá mức.”
Tiếng chụt, chụt, chụt của những nụ hôn ngắn vang lên, khiến tôi nảy sinh những suy nghĩ ngượng ngùng đầy ngứa ngáy.
“Đây là tình yêu mà em muốn truyền đạt cho ngài. Chính em mới là sự cứu rỗi khiến ngài có thể yêu lấy bản thân mình.”
- Em nhất định sẽ biến ngài thành bạn trai thực sự của em và cùng ngài tận hưởng cuộc đời hạnh phúc.
Victoria khẽ cắn vào tai tôi bằng hàm răng của cô ấy, rồi dùng lưỡi liếm vành tai, tạo ra những âm thanh đầy ám muội.
“Hự…. Vành tai cũng mềm mại, làm em có cảm giác lạ lẫm quá.”
Tình yêu của Victoria là một thứ cảm xúc nồng đậm và nặng nề đến thế. Như thể nếu đặt nó trên mặt nước, nó sẽ chìm xuống như lớp cặn.
“Em này, nếu giết được Ma Vương, em có muốn làm gì không?”
Tôi nhìn hành động của Victoria, lần đầu tiên hỏi cô ấy về tiếng lòng. Vì suy cho cùng, việc nói ra bằng lời và việc không thể hiện ra ngoài là hai khái niệm khác biệt hoàn toàn.
“…Ý ngài là em sao?”
- Thật bất ngờ. Em cứ nghĩ vì muốn giữ khoảng cách với em, ngài sẽ chẳng bao giờ tò mò về tấm lòng của em chứ.
Victoria lẩm bẩm trong cổ họng một lúc, rồi bắt đầu tỏ ra khó xử vì không thể trả lời về điều mình mong muốn.
“Ưm…. Em cũng không biết nữa. Ước nguyện lúc này chỉ đơn giản là trở thành một người mẹ tốt, và nuôi dạy con cái mà thôi.”
“…Không phải chuyện đó, ý anh là việc hoàn toàn vì bản thân em ấy.”
Tôi nghe câu trả lời của Victoria rồi lắc đầu. Suy cho cùng, đó cũng là chuyện liên quan đến sự hy sinh hoặc quan tâm dành cho người khác.
“Như anh chẳng hạn, sau khi giết Ma Vương, anh muốn cùng các em đến thăm mộ của cha mẹ anh.”
“…Ý ngài là cha mẹ của ngài sao?”
“Ừ, anh muốn nói với họ rằng anh đã trả thù được rồi, dù hơi muộn nhưng anh đã hoàn thành tâm nguyện…. Rồi cùng họ rót chén rượu, trải lòng mọi chuyện.”
Nói rồi, tôi lại vân vê chiếc nhẫn Victoria tặng. Khi đó, cảm giác muốn chết dù không hề đụng đến rượu hay thuốc lá dường như đã dịu đi.
“…Rồi anh sẽ kể với họ rằng, con trai đã kết giao được với những người bạn tốt như thế nào. Vì các em là những người quá đỗi tuyệt vời đối với anh.”
“Có phải ngài đã quên mất một phần quan trọng không?”
Victoria dùng ngón tay chọc chọc vào má tôi, rồi chỉ vào chính mình như đang muốn nhắc nhở điều gì đó.
Ngay lúc tôi đang tự hỏi trong đầu mình đã quên mất điều gì, thì tiếng lòng của cô ấy chợt vang lên.
- Ngài không hề nghĩ rằng đến lúc đó, em sẽ khiến ngài trở thành cha của lũ trẻ sao. Sự ngây thơ ấy cũng đáng yêu thật đấy.
“Phải kể thêm chuyện anh đã tìm được một người vợ hiền nữa chứ. Một người vợ ngoan hiền như thỏ…. À không, phải là một bà vợ giống như rồng mới đúng.”
“…….”
Nếu đến lúc đó mà hợp đồng hẹn hò này vẫn chưa kết thúc, tôi đã không nghĩ đến việc Victoria có thể trở thành người yêu thực sự chứ không phải giả tạo.
“Phì phì, mặt ngài đỏ bừng rồi kìa! Rốt cuộc ngài đã tự mình tưởng tượng ra cái gì thế hả!”
Victoria nhìn đôi tai và đôi má đỏ ửng của tôi rồi lấy tay che miệng cười khúc khích. Đây là lần đầu tôi biết cô ấy – người vốn ít biểu lộ cảm xúc – lại có thể làm ra vẻ mặt như vậy.
“…Ồn ào quá, tại em lúc nào cũng ép bộ ngực vào người anh rồi nói những lời gợi tình để quyến rũ anh đấy chứ. Kyle và mấy người kia cũng đang hiểu lầm về mối quan hệ của chúng ta rồi kìa.”
“Hiểu lầm thì sao chứ? Em thích Astal, và nếu ngài cũng không ghét em, thì giờ đây chỉ còn là sự chờ đợi mà thôi.”
“Chờ đợi cái gì mà…. Ứ.”
“Im lặng đi nào…♡ Bầu không khí khó khăn lắm mới tạo dựng được…. Ưm…. Chẳng lẽ ngài định phá hỏng nó sao…. Hừ…. Chụt, chùn chụt…♡”
Victoria dùng đôi môi của chính mình chặn đứng lời tôi định nói, rồi luồn lưỡi vào hôn một cách nồng nhiệt.
Cảnh tượng hai đầu lưỡi quấn lấy nhau, hít thở không thông, những tiếng mút môi đầy ám muội vang lên khiến ánh mắt của mọi người xung quanh đồng loạt đổ dồn về một phía.
“…Astal. Sau khi thật sự giết được Ma Vương, chúng ta cùng nhau đi biển nhé?”
Cô ấy vẫn không màng thế sự, tiếp tục nụ hôn cho đến khi tôi không thể chịu đựng nổi nữa mà lên tiếng đầu hàng mới chịu dừng lại.
“Ở đó em sẽ mặc đồ bơi cho ngài xem. À, em sẽ mặc loại trang phục dâm ô, phóng túng mà ngài thích, cứ chờ đợi đi nhé.”
- Rồi em sẽ giả vờ là dây áo bơi vô tình bị tuột, để bí mật khoe thân thể trần trụi cho ngài xem. Khi đó, ngài sẽ vì dục vọng mà lén lút giải tỏa trong kẽ đá để không ai phát hiện ra cho mà xem…♡
Chưa dừng lại ở đó, Victoria vừa nói về việc sẽ cho tôi xem bộ đồ bơi của cô ấy, vừa chìm đắm trong những tưởng tượng dâm dục của riêng mình.