Người phụ nữ mang tên Victoria Everheart này thâm hiểm hơn tôi tưởng.
Trái ngược hoàn toàn với vị thế Thánh nữ hay hình tượng cao quý được xây dựng, cô ấy là một người phụ nữ luôn chỉ chực chờ cơ hội để tấn công tôi và tạo ra sự đã rồi.
“Em nghĩ là anh không nên uống rượu với bạn khi có một Victoria dễ thương như thế này ở đây đâu…. Anh cũng biết em là người rất dễ cảm thấy cô đơn mà….”
Victoria đang cố tình đóng kịch như thể mình đã say, làm nũng để tìm cách đánh vào điểm yếu trong lòng tôi.
“Em đâu có phải là người như thế này. Vị Thánh nữ Victoria lạnh lùng, tín nghĩa thường ngày đâu rồi?”
Tôi dùng ma pháp băng giá lên cổ Victoria để giúp cô ấy tỉnh táo lại, nhưng…
“Dạ? Anh đang nói cái gì vậy ạ? Ở đây chỉ có mỗi Victoria dễ thương nhất trần đời này thôi mà….”
Trái ngược hoàn toàn với lần đầu tiên chúng tôi ký hợp đồng hẹn hò, Victoria mặt dày đến mức không chịu thoát vai người say.
Không biết cô ấy có thấy xấu hổ khi tự xưng bằng ngôi thứ ba hay không, nhưng cô ấy cứ bám lấy tôi làm nũng bất kể xung quanh có người hay không.
“Khà khà! Hai người làm người yêu của nhau lo lắng đến thế cơ à, chỉ vì uống vài chén rượu mà đã thế này rồi sao!”
Glaktar nhâm nhi ly rượu, xem cảnh tượng khó coi của chúng tôi như một món đồ nhắm. Trên mặt anh ta nở nụ cười đầy thích thú.
Dù hiện tại tôi đã dùng ma pháp che giấu hiện diện để bảo vệ cả hai, nên những người tham gia khác trong quán rượu sẽ không thấy được cảnh này,
“Kể ra thì dài dòng lắm, nhưng kết cục thì đúng là lỗi tại ta.”
“Đúng vậy! Anh sai rồi! Làm sao mà em có thể yêu anh đến thế… mà anh lại nỡ không chịu chấp nhận tình cảm của em…!”
Vì Victoria cứ liên tục để lại những dấu hôn trên cổ, má, vai hay xương quai xanh của tôi như thể khẳng định quyền sở hữu, tôi cảm thấy mình chỉ muốn tìm một cái lỗ chuột nào đó để chui xuống cho rồi.
“Anh không chấp nhận lời tỏ tình của em…! Cũng chẳng chịu bỏ rượu, bỏ thuốc như đã hứa với em…! Mỗi đêm cũng không chịu ôm em thật ấm áp…. Ưm, ư ưm!”
“…Xin lỗi vì đã để cô gây ồn ào.”
Cảm giác như sợi dây lý trí của Victoria đang dần đứt đoạn và cô ấy sắp sửa bùng nổ đến nơi, tôi đành phải lấy tay bịt chặt miệng cô ấy lại, mồ hôi vã ra như tắm.
“Cũng có thể hiểu được mà. Hồi mới yêu, ta cũng là kẻ khờ khạo giống hệt con thôi. Nhưng hãy nhớ rằng, thật hiếm có người nào yêu thương mình một cách thuần khiết đến vậy.”
“Đúng vậy! Ngài nói hay lắm! Người này cần phải biết trân trọng em hơn nữa! Trên đời này còn tìm đâu ra một thánh nữ ngoan hiền như em chứ!”
Tận dụng sức mạnh của mình, Victoria gạt tay tôi ra để tiếp tục nói những lời cô ấy muốn.
Vốn dĩ, chúng tôi phải giữ bí mật chuyện hẹn hò hợp đồng với đồng đội, nên cô ấy chẳng có lấy một người để trút bỏ những cảm xúc đã kìm nén bấy lâu nay.
“Chẳng phải ngày xưa chính cô đã mắng ta thậm tệ và gọi ta là biến thái đó sao….”
“Chuyện đó là chuyện đó! Còn đây là chuyện này! Mà thực ra điều em nói cũng đâu có sai! Anh lại chẳng phải là kẻ bất lực….”
Victoria vừa thốt lên, vừa lén mân mê đùi tôi bên dưới gầm bàn. Cô ấy cứ sờ soạng những chỗ nhạy cảm đến mức khó mà tin được cô ấy chính là một thánh nữ.
“Hơn nữa, lúc đó chẳng phải em đang sống những ngày tháng đếm ngược sao! Em chỉ muốn xóa bỏ tình cảm dành cho anh nhưng không làm được nên mới cằn nhằn thôi mà!”
Victoria mượn men rượu (thực tế là cô ấy chẳng say chút nào) để bám lấy tôi, đòi hỏi sự yêu thương.
“Anh có ghét em không? Astal?”
“Ta không… ghét….”
“Nếu vậy thì tại sao anh không chịu chấp nhận trái tim của em! Victoria đang rất giận đây này…! Nếu anh không hôn vào má em, em sẽ dỗi đấy!”
Victoria phồng má lên rồi ôm chặt lấy tôi. Làn da mềm mại của cô ấy cứ liên tục cọ xát vào người khiến tôi chẳng biết nên dán mắt vào đâu cho phải.
- Dù hơi xấu hổ một chút…. Nhưng để quyến rũ được anh Astal thì không còn cách nào khác! Ừ, vì tất cả đều là lỗi của anh cả đấy nhé!
Với người có thể nghe được tiếng lòng như tôi, giọng nói ngượng ngùng của cô ấy cứ văng vẳng bên tai. Giờ đây, cô ấy đã tạm buông bỏ lòng tự trọng và cả thể diện của một thánh nữ để đối diện với tôi bằng chính cảm xúc chân thật nhất.
“Kẻ ngoài cuộc như ta tốt nhất nên chuồn sớm thôi!”
Nhìn cảnh tượng đó, Gractar cười lớn rồi thu dọn đồ đạc đứng dậy. Hắn ta còn chu đáo thanh toán tiền trước với nhân viên quán một cách cực kỳ cẩn thận.
“Khoan đã, đợi chút, thế chỗ rượu và thức ăn gọi ra nhiều thế này thì tính sao!”
“Thì hai người cứ ăn hết đi là được chứ gì! Vậy hẹn gặp lại ở đấu trường vào ngày mai nhé!”
Không thèm ngoảnh đầu lại, Gractar vẫy tay rồi bước ra khỏi quán rượu với ngón cái giơ lên. Tôi biết ý hắn là muốn khích lệ tôi làm tốt công việc, nhưng tôi không ngờ hắn lại trốn tránh bằng cách này.
“…Giờ chỉ còn lại hai ta thôi nhỉ? Anh Astal.”
Ực.
Nhìn Victoria đang nuốt khan như một kẻ săn mồi đang để mắt tới món ngon, tôi không khỏi rùng mình.
* * *
Khi những ly rượu vơi dần và không gian trở nên nóng bức bởi hơi men, chúng ta tạm quên đi sự tồn tại của lũ quỷ tộc và ma vật đang chực chờ ngoài kia để trò chuyện.
“Cho nên là─, vấn đề nằm ở chỗ anh quá nhát gan đấy, anh Astal. Biết đâu được chứ. Đây có thể là cơ hội đầu tiên để chúng ta tiêu diệt Ma Vương và mang lại hòa bình cho thế giới này đấy!”
“Đã có biết bao nhiêu tổ đội dũng sĩ thách thức tiêu diệt Ma Vương trước đây. Nhưng chẳng có ai sống sót trở về cả.”
Những ý kiến và cảm xúc khác biệt va chạm vào nhau.
Victoria không thể thấu hiểu tôi, và tôi cũng chẳng thể hiểu nổi cô ấy.
“Nghe nói kẻ tên Dullahan đó đã sống sót mà! Nếu có thể ở bên anh, em thậm chí còn nghĩ rằng thế giới này có bị diệt vong cũng chẳng sao.”
“Em nói thật đấy à? Một thánh nữ của Thiên Thần Lumina như em mà lại có thể….”
Tôi không thể giấu nổi sự bàng hoàng trước câu nói của Victoria. Tôi không ngờ một vị thánh nữ, anh hùng được thần linh lựa chọn, lại có suy nghĩ rằng thế giới này diệt vong cũng không sao.
“Ngay từ đầu, em đã được sinh ra như một quân cờ của các vị thần. Anh có biết cuộc sống phải dùng phép màu trong khi không thể cứu nổi cha mẹ, lại còn bị quỷ tộc giam cầm, nó đau đớn đến nhường nào không?”
“…….”
“Em không biết Thiên Thần mong đợi điều gì, nhưng em chưa từng một lần ước mình trở thành thánh nữ.”
Giọng Victoria nghe buồn bã hơn bao giờ hết. Hiếm khi cô ấy bộc bạch những điều này, khi mà phần lớn cuộc đời cô ấy đã phải hy sinh chỉ vì mang danh nghĩa thánh nữ.
“Giống như con chim hoàng yến trong lồng, cuộc đời em chỉ toàn là những ngày tháng bị giam cầm trong nơi không được ăn, không được ngủ tử tế, chỉ biết dùng phép màu. Cho đến khi được các thánh kỵ sĩ của giáo hội cứu thoát.”
Victoria vừa nói, vừa nuốt nước mắt như thể đang hồi tưởng lại thời điểm đó. Tôi cũng biết được từ những ghi chép trong thư viện cấm của Thánh Quốc rằng cô ấy mất cha mẹ vì quỷ tộc, giống như tôi.
Quê hương của Victoria, nơi được gọi là ngôi làng phép màu, cuối cùng lại là nơi tràn ngập sự ích kỷ của những kẻ biết rõ sự hy sinh của cô ấy mà vẫn mặc kệ.
“Vì thế em mới nghĩ mình phải sống tiếp cuộc đời của một thánh nữ. Rốt cuộc thì việc có thể giữ được mạng sống cũng là nhờ Thiên Thần. Nhưng anh có biết điều nực cười là gì không?”
“…Victoria, em say quá rồi. Đừng uống nữa.”
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng và giọng nói đã bắt đầu líu lưỡi, tôi đành hạ ly rượu của cô ấy xuống. Vì tôi không mắc bẫy dù cô ấy đã cố gắng quyến rũ thế nào, nên cô ấy đang uống quá chén vì cảm thấy ấm ức.
“Em không thích. Anh đâu có nghe lời em khi em bảo anh bỏ rượu và thuốc lá. Em đã lo lắng biết bao rằng anh sẽ bị đầu độc như giáo hoàng đời trước, hoặc là chết vì bệnh tật gì đó đấy.”
- Nếu anh thực sự chết đi, em sẽ ở vậy độc thân suốt đời. Rồi em sẽ khắc tên anh thật to lên bia mộ để đời đời kiếp kiếp anh bị trêu chọc là kẻ bất lực cho mà xem….
Tiếng lòng của Victoria truyền đạt cảm xúc rõ ràng hơn bao giờ hết. Nhìn cách những suy nghĩ hiện lên không chút che đậy, tôi biết cô ấy đã uống quá tửu lượng mất rồi.
“Người đàn ông như anh đã đối xử với em như một cô gái bình thường, chứ không phải thánh nữ. Trong khi những kẻ khác toàn cầu xin: ‘Thánh nữ Victoria ơi, xin hãy chữa bệnh cho tôi. Xin hãy làm cho tôi giàu có…’ rồi cầu nguyện với em.”
Victoria lấy ngón tay nghịch ngợm trên mu bàn tay tôi, gửi đến ánh mắt dịu dàng hơn bất cứ thứ gì. Vốn dĩ, lý do tôi đối xử với cô ấy một cách bình thường là vì tôi nghĩ đó mới là điều đúng đắn.
“Nhưng vì đó là điều đúng đắn nên…”
“Đúng vậy. Vì anh là người thẳng thắn như thế. Cho nên bây giờ anh mới trì hoãn câu trả lời cho tấm lòng của em.”
- Vốn dĩ nếu anh Astal là kẻ hay cợt nhả với phụ nữ, hay dùng cái đầu X để làm bậy thì em đã chẳng đem lòng yêu rồi.
Victoria nhìn gương mặt tôi rồi cười khúc khích. Tôi đã nghe vô số lần chuyện rằng tôi là người đàn ông đầu tiên không nổi dục vọng khi nhìn thấy cơ thể cô ấy, mà thay vào đó lại lo lắng cho sức khỏe của cô ấy.
Khi đi trên phố, có rất nhiều gã đàn ông nhìn cô ấy bằng ánh mắt đồi bại chỉ vì vòng một lớn hơn người thường và những đường cong cơ thể đầy khiêu gợi,
Thậm chí, khi nghe những lời bàn tán khiếm nhã về cơ thể đầy đặn của cô ấy, cô ấy đã từng nghĩ đến cái chết.
“…Thế nên em đã nghĩ. À, với người này, anh ấy có thể yêu mình với tư cách là Victoria bình thường chứ không phải Thánh nữ Victoria.”
Trái ngược với điều đó, đánh giá của cô ấy về tôi lại rất thiện cảm.
“Vậy mà, tại sao anh lại không bao giờ coi em là ưu tiên hàng đầu chứ? Dù là hẹn hò hợp đồng đi chăng nữa, giờ anh cũng biết là em thích anh rồi còn gì.”
Victoria lấy tờ di chúc tôi để lại trên bàn ra. Khuôn mặt cô ấy hiện lên trên bề mặt trong suốt, đẫm lệ.
“Đến mức này mà em đã thổ lộ lòng mình rồi, tình yêu của em làm anh thấy nặng nề sao? Anh cứ để lại tờ di chúc cho em rồi chết đi là xong chuyện sao?”
“Không, ta không nghĩ như thế….”
“Xì, biết rồi thì thôi vậy.”
Victoria vừa nói vừa đặt một nụ hôn nhanh lên môi tôi. Đó không phải là nụ hôn nồng cháy thường thấy, mà là cảm giác mang theo một chút tiếc nuối.
“…Em sẽ đợi câu trả lời thật lòng. Vì thế tuyệt đối không được chết. Và lần tới, hãy nói yêu em ở một nơi có bầu không khí lãng mạn hơn nhé. Hứa đấy?”
Victoria vừa nói vừa ôm tôi thêm một lần nữa, rồi bảo rằng cô ấy sẽ lên phòng trước.
- Dù nghĩ thế nào đi nữa, em muốn anh ôm em vì anh thực sự khao khát em, chứ không phải là sự cố xảy ra do men rượu như thế này thì sẽ hạnh phúc hơn.
- Đó mới là tình yêu thực sự, phải không?
Khi lắng nghe tiếng lòng nhỏ dần của Victoria, tôi cảm thấy tim mình hơi đập nhanh.