1 100 - Chương 86: - Ý niệm (Idea) (1)

Chương 86 - Ý niệm (Idea) (1)

* * *

Đây là chuyện xảy ra vài ngày trước khi đặt chân đến Forsaken Hollow, lãnh địa của Dullahan, tức là vào buổi tối của ngày tôi từ chối lời tỏ tình của Victoria.

Kể từ khi lên đường cùng đồng đội để tiêu diệt Ma vương, có một nỗi tò mò nhỏ nhói lên trong tôi.

Đó chính là sự tò mò về việc đâu là đích đến cuối cùng mà ma pháp hướng tới.

Hồng Ma Tháp cho rằng ma pháp là học vấn mà uy lực là quan trọng nhất.

Thanh Ma Tháp lại bảo rằng ma pháp là học vấn mà người sử dụng mới là yếu tố quan trọng nhất.

Ngoài ra, định nghĩa về ma pháp mà Kim Ma Tháp, Bạch Ma Tháp, Hắc Ma Tháp theo đuổi cũng khác nhau hoàn toàn.

Năm tòa tháp ma pháp, được cho là do các đệ tử của Chủ thần Odin xây dựng, đã phát triển học vấn mang tên ma pháp này bằng cách hướng tới những con đường khác biệt.

Thế nhưng,

“Tại sao Chủ thần lại chọn cách phức tạp và phiền phức đến thế?”

Chủ thần Odin phân chia các cảnh giới ma pháp một cách hệ thống, lại còn sử dụng Thánh kiếm để bổ nhiệm Dũng sĩ làm người đại diện cho mình, nhìn vào đó thì có vẻ ngài không thích những gì mơ hồ.

Rốt cuộc là tại sao?

Liệu có cần thiết phải khăng khăng giữ lấy những phương pháp phức tạp đến thế không?

Có phải có những điều mà chỉ với một học vấn hay một giá trị quan duy nhất không thể làm được?

“…Hay là, vì có một lý do nào đó.”

Tôi đang ghi âm lời trăng trối của ngày hôm nay vào viên ngọc trong suốt và nhẵn mịn đến mức soi rõ được gương mặt mình. Kể từ khi sống cùng đồng đội, thái độ sống của tôi đã thay đổi đôi chút, khiến thứ này giờ chẳng khác nào một cuốn nhật ký ghi âm.

Vừa nhìn vào nó, tôi vừa tiếp tục lẩm bẩm một mình.

Chỉ vài ngày nữa thôi là phải tiến về Forsaken Hollow, lãnh địa của Dullahan, tâm trí tôi không thể nào bình ổn lại được vì sự nôn nóng cứ tăng dần lên.

Đã từ chối lời tỏ tình chân thành của Victoria vì vẫn chưa thể trút bỏ gánh nặng tội lỗi, mà giờ đây tôi lại còn mang trong mình nỗi sợ hãi rằng sẽ có ai đó chết ngay trước mắt mình một lần nữa.

“Theo suy nghĩ của mình, có lẽ cực hạn của ma pháp chính là dung hợp những tư tưởng hay giá trị quan khác biệt lại làm một.”

Tôi lẩm bẩm khi nghĩ về lúc mình từng dung hợp thần lực của Victoria vào pháp trận để tiêu diệt con Lich - một thực thể undead.

Nếu quả thật tôi là kẻ mà Chủ thần Odin đang dõi theo, và năng lực của đôi mắt có thể nhìn thấy mana là thứ có thể giết được Ma vương….

“…Vì đây là khả năng có xác suất cao nhất.”

Pháp trận lập thể xoay chuyển với tốc độ dữ dội trong lòng bàn tay tôi.

Nếu có thể mượn được sức mạnh không chỉ của Victoria mà của cả những thành viên khác trong đội dũng sĩ, khả năng cao nó sẽ trở thành một thứ gì đó vô cùng khủng khiếp.

“Biết được chuyện này thì có ích gì chứ. Bản thân chỉ là một tên khốn nạn không thể đón nhận nổi trái tim của cô gái mình yêu, lại còn làm cô ấy khóc…”

Tôi dùng lòng bàn tay che mặt, thốt ra giọng điệu đầy than vãn.

Vì cô ấy là người đã chăm sóc chu đáo cho tôi sau khi tôi sống sót trở về từ cuộc càn quét Bellamora, và là người đã dạy cho gã ngốc vẫn còn đang chìm đắm trong tội lỗi này biết về cảm xúc mang tên tình yêu.

Tất nhiên, vì Victoria là người mang trong mình án tử, nên cũng có vài vấn đề nhỏ là cô ấy đã cố giữ khoảng cách với tôi bằng cách liên tục mắng nhiếc và buông lời cay nghiệt.

Nhưng Victoria chưa từng nói dối về tâm tư của mình, cô ấy luôn thể hiện con người thật đầy thành thật.

“…Mình cũng muốn nói với cậu rằng mình yêu cậu, Victoria.”

Rốt cuộc là tôi lấy đâu ra sự tự tin để cố giữ khoảng cách với Victoria cơ chứ?

Một tiếng thở dài sâu thẳm pha lẫn sự tự giễu và căm ghét bản thân tự nhiên thốt ra, và khi nhìn thấy cảnh chính điều đó cũng bị ghi lại vào ma pháp di ngôn, tôi chợt nảy ra một ý tưởng hay.

“À, làm thế này là được mà.”

Nếu sợ việc truyền đạt tâm ý vì Victoria sẽ chết hoặc tôi sẽ chết, vậy thì chẳng phải giải pháp tốt nhất đang ở ngay trước mắt sao?

“……Dù có hơi xấu hổ một chút. Nếu làm thế này, mình có thể để lại câu trả lời thực sự cho lời tỏ tình của cậu. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, mình sẽ không cần dùng phương pháp sến súa này mà có thể trực tiếp nói cho cậu nghe.”

Tôi hắng giọng một hai cái, trong đầu hiện lên hình ảnh Victoria đang đứng trước mắt mình rồi bắt đầu lên tiếng.

Người cô ấy thoang thoảng mùi hoa, gương mặt tươi cười xinh đẹp tựa như tỏa sáng, cùng mái tóc bạch kim mềm mại như muốn ve vuốt.

Khi trêu chọc tôi, cô ấy sẽ nheo mắt lại và mỉm cười, còn khi biểu đạt tình cảm, vì bản tính vốn kín đáo nên đôi má, chiếc cổ và cả đôi tai đều đỏ bừng lên. Chỉ cần nghĩ về người phụ nữ ấy, tim tôi đã đập loạn nhịp rồi.

“─Đây là lời nhắn gửi của tôi dành cho nữ thánh mà tôi yêu thương, Victoria Everhart.”

Tôi nhắm chặt hai mắt, đổ dồn mọi chân tâm thật lòng của mình về lời tỏ tình đã nhận được từ Victoria vào trong ma pháp di ngôn.

Chắc chắn Victoria cũng đã cảm thấy xấu hổ như vậy, và hẳn là cô ấy đã căng thẳng đến mức lắp bắp từng chữ một.

Tôi đã dùng cái suy nghĩ hèn nhát rằng "nếu mình hoặc cô ấy chết, tình yêu sẽ không thể kết nối mà tan biến mất" để gạt bỏ những tình cảm quý giá ấy đi.

Thực ra tôi không muốn như vậy chút nào.

Dẫu cho tôi rất muốn nói rằng mình cũng yêu cậu.

“Có lẽ chuyện mình bắt đầu thích cậu đã từ rất lâu rồi. Có khi là mình đã phải lòng cậu ngay từ lần đầu tiên gặp mặt cũng nên.”

Tôi nhớ lại lần đầu tiên gặp Victoria.

Một nữ thánh với cơ thể nở rộ những đóa hoa, một người phụ nữ đáng thương luôn vượt qua muôn vàn đau khổ và khó khăn bằng gương mặt tươi cười để cứu giúp mọi người.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Victoria, tôi không hề có lấy một ý nghĩ rằng cô ấy thật ghê tởm.

Trái lại, vì đôi mắt của cô ấy mang dáng vẻ của người sắp chết, nên một góc trong tim tôi đã đau nhói như muốn vỡ vụn.

Nó trông giống hệt đôi mắt của tôi khi nhìn qua gương. Một màu sắc trống rỗng như mặt kính, nơi chẳng còn lấy một tia hy vọng về sự sống, nơi mọi thứ dường như đều trở nên vô nghĩa.

“Ngay giây phút nhìn thấy cậu, cơ thể mình đã tự cử động vì suy nghĩ ‘mình muốn cứu cô ấy’. Đến tận bây giờ mình vẫn cứ nghĩ đó chỉ là lòng trắc ẩn hay sự đồng cảm với nỗi đau….”

Nghĩ lại thì đó quả là một chuyện điên rồ.

Dẫu có muốn giúp đỡ đối phương đến đâu, liệu tôi có thể nắm lấy bàn tay của một nữ thánh - người vốn dĩ phải giữ sự thuần khiết bằng cách không tiếp xúc với nam giới hay không?

Nếu thực sự là vậy, hẳn là khi đầu ngón tay Victoria chạm vào ngón tay tôi, tôi đã chẳng cảm thấy luồng điện chạy dọc sống lưng như thế.

Đúng là một chuyện nực cười.

Đến tận khi nào mình đã phải lòng cô ấy tôi cũng chẳng rõ, cứ thế mà gạt bỏ tình cảm của cô ấy ngay cả khi tôi đã nghe thấy tiếng lòng của cô ấy.

“…Chắc là vì mình đã yêu cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên nên mới muốn cứu cậu. Đó là lý do dù biết cậu liên tục mắng nhiếc và nhiếc móc, mình vẫn trụ lại được.”

Tôi khẽ nhếch khóe môi nói.

Vì vốn dĩ không giỏi bày tỏ chân tình, nên tôi cứ nhớ mãi hình ảnh người phụ nữ thuần khiết ấy: kẻ dùng rượu để làm cái cớ làm nũng với tôi, hay người đã rơi nước mắt khi tôi trở về sau cuộc chiến với những vết thương đầy mình.

“Thực ra, lý do mình không từ chối ngay lập tức bản hợp đồng hẹn hò mà cậu đề xuất, chắc cũng là vì lý do đó.”

Giờ nghĩ lại mới thấy, cái cớ đóng giả người yêu để đối phó với ảo mộng của Succubus là một lời nói dối đơn giản đến mức đứa trẻ ba tuổi cũng biết.

Tôi còn cố tình thêm thắt các điều kiện, lại còn gắn cho nó cái danh chính ngôn thuận là để tiêu diệt Ma vương để rồi ký kết hợp đồng với cô ấy.

Tôi đã tự nói dối chính mình một lời nói dối không thể cứu vãn.

Đó là vì lúc đó tôi nào có biết cảm xúc tình yêu là gì, và cô ấy cũng đâu có trao gửi chân tình cho tôi.

Thế nhưng,

“…Chà, hỏi tại sao mình không từ chối ngay à? Có lẽ vì mình khao khát được thực sự trở thành người yêu của cậu, muốn trở thành một mối quan hệ sâu sắc hơn là quan hệ đồng đội.”

Bây giờ, nhờ lời tỏ tình của Victoria, tôi đã nhận ra tình cảm mình dành cho cô ấy là gì.

Đó chính là tình yêu, cái tên của loại cảm xúc đang giày vò tôi đến mức tồi tệ.

“Mình, hình như yêu cậu nhiều hơn mình tưởng đấy.”

Lúc này, tôi đang gửi gắm tấm lòng mình vào ma pháp di ngôn một cách bình thản, không hề có lấy một chút dối gian.

“Câu trả lời này ngốc nghếch quá phải không? Xin lỗi cậu, thực ra mình vẫn chưa hiểu rõ lắm về cảm xúc mang tên tình yêu. Vì đây là lần đầu tiên mình thích một ai đó…”

Thật vụng về và non nớt.

Dẫu biết rằng cảm giác đang đập thình thịch trong lồng ngực này chính là tình yêu,

Nhưng tôi vẫn là kẻ hèn nhát không thể nói trực tiếp cảm xúc này cho Victoria nghe.

“…Xin lỗi vì lần trước đã từ chối lời tỏ tình của cậu. Và, mình yêu cậu.”

Tôi cất lời với câu trả lời mà bất cứ ai nghe thấy cũng phải thấy xấu hổ, cố gắng phớt lờ cảm giác mặt mình đang nóng ran lên.

“Câu trả lời cho lời tỏ tình này, hy vọng là vẫn chưa quá muộn.”

Với hy vọng tấm lòng này sẽ được truyền đến Victoria vào một ngày nào đó, tôi chìm vào giấc ngủ trong khi vẫn trân trọng giữ lấy nhịp đập trong tim mình.

* * *

“Bảo ta rút Thánh kiếm ra sao? Một kẻ vắt mũi chưa sạch như ngươi mà dám ăn nói với ta như thế à?”

Dullahan nhìn Astal - kẻ đang bảo mình rút Thánh kiếm ra - với vẻ mặt không thể tin nổi.

Tên nhóc vốn đã chật vật để ngăn cản vũ khí từng giết chết 10 sinh vật huyền thoại trong truyền thuyết này, vậy mà lại đang nở một nụ cười khó chịu để khiêu khích hắn.

‘…Chẳng lẽ vì biết không thể thắng nổi nên đã phát điên rồi sao?’

Nếu không phải vậy,

Chẳng lẽ hắn thực sự tự tin rằng mình có thể thắng?

Suy nghĩ đến đó, Dullahan dồn toàn bộ sức lực vào bàn tay cầm vũ khí, bộ giáp của hắn cũng phát ra tiếng lạch cạch khi chuyển động trở nên nhanh hơn.

Hắn là Dũng sĩ đời đầu.

Hắn mạnh hơn tên nhóc vắt mũi chưa sạch kia gấp bội, giàu kinh nghiệm chiến đấu hơn, và là kẻ đã giết cả người yêu lẫn đứa con của chính mình để có thể sống sót.

Để hợp thức hóa việc mình đã đầu hàng Ma vương Ergosum, ít nhất hắn phải thể hiện được sức mạnh áp đảo có thể giết chết ngay cả Dũng sĩ đời này.

Nếu không, mọi việc hắn đã làm từ trước đến nay đều sẽ tan thành mây khói, nên hắn mới phải vùng vẫy một cách xấu xí như vậy.

“…Chỉ giỏi mồm mép thôi, không sợ tiếc mạng sao?”

Keng—!

Core Sword của Astal và đại kiếm của Dullahan va vào nhau tóe lửa. Cho đến lúc này, hắn vẫn đang chiến đấu mà không hề rút Thánh kiếm ra.

Vũ khí mà hắn rút ra lần này là thanh đại kiếm được mệnh danh là Breaker, thanh kiếm đã giết chết sinh vật cứng nhất trên thế gian.

Dù đối phương phòng thủ kiên cố, nhưng đây vốn là vũ khí huyền thoại có thể truyền lực công kích bất chấp mọi cản trở.

Thế mà Astral vẫn tiếp tục đỡ được những đòn tấn công của tôi. Dù chân run rẩy vì chấn động, những sợi chỉ bao quanh cơ thể dần bị bào mòn, hắn vẫn không mất đi vẻ ung dung.

Trận chiến càng kéo dài, những hạt mưa rơi xuống càng trở nên dữ dội hơn.

Giờ đây là trận mưa xối xả đến mức át cả tiếng hò reo cổ vũ của khán giả.

"Mưa đột ngột đổ xuống đấu trường! Cùng với đó, pháp trận khổng lồ của Pháp sư Điên Cuồng đang mở rộng kích thước---!!"

Nhìn thấy cảnh tượng ấy, Siren cất cao giọng. Cô ấy thậm chí còn sử dụng phép thuật chống thấm nước hướng về phía khán đài, quan tâm đến việc không để giọt mưa xâm nhập.

Đúng như lời Siren, những sợi chỉ trên lòng bàn tay Astral bắt đầu xoay tròn và mở rộng kích thước, giờ đã lớn đến mức che khuất cả bầu trời.

"Tôi còn câu trả lời phải truyền đạt mà."

Astral nhếch miệng cười khi giơ cao pháp trận đó lên.

Nếu chết ở đây, biết đâu Victoria sẽ nghe thấy tất cả những lời xấu hổ được gửi gắm trong di ngôn pháp thuật mà tôi chuẩn bị sẵn.

"...Cho đến lúc đó, tuyệt đối không chết."

Hắn vẫn còn lý do để phải sống.