1 100 - Chương 8: Anh chỉ nắm tay rồi ngủ thôi (Đã không giữ lời) (3)

Chương 8: Anh chỉ nắm tay rồi ngủ thôi (Đã không giữ lời) (3)

"Hình mẫu lý tưởng của tôi sao? Chà. Tôi chưa bao giờ thực sự suy nghĩ sâu sắc về chuyện đó nên cũng không rõ nữa..."

Victoria đảo mắt trước câu hỏi của tôi, vẻ mặt như đang chìm vào suy nghĩ. Cô ấy bắt đầu quan sát kỹ lưỡng từ đầu đến chân tôi như thể đang cân nhắc rất cẩn trọng.

"...Trước hết thì có vẻ không phải là anh rồi."

- Là anh đó. Anh chính là hiện thân của hình mẫu lý tưởng của tôi.

Lần này Victoria cũng nói một đằng nghĩ một nẻo. Cô ấy thốt ra những lời lạnh lùng với gương mặt không chút sắc diện như tảng băng.

"Thứ nhất, hình mẫu lý tưởng của tôi không uống rượu và hút thuốc. Tôi có niềm tin rằng mình không muốn để một kẻ đầu hàng trước dục vọng, sử dụng những thứ trăm hại mà không có một lợi cho sức khỏe ở bên cạnh mình."

Victoria bước tới, hất cằm về phía trước như thể đang nhắm thẳng vào tôi mà nói. Tuy ánh mắt cô ấy sắc lẹm như pha trộn giữa sự khinh bỉ và chỉ trích, nhưng...

- Em lo lắng cho sức khỏe của ngài Astal lắm. Ngài Giáo hoàng tiền nhiệm cũng có sở thích uống rượu, nhưng sau đó đã bị hạ độc thông qua chính nó...

Khi trực tiếp nghe thấy những lời lo lắng từ giọng nói của cô ấy, trái tim tôi không khỏi dao động.

"...Bị sỉ nhục thế này mà anh vẫn còn nhếch mép cười được, anh đúng là tên biến thái không thể cứu chữa mà. Hay anh là hạng lợn con cuồng dục vọng hả?"

Victoria vừa nói vừa cắn môi. Đôi mắt khép hờ bình thản, biểu cảm nhìn tôi đầy vẻ thảm hại giống hệt khuôn mặt của một con rắn độc.

- Quả nhiên ngài Astal thích kiểu này mà... Sau này nếu mình thì thầm những lời này vào tai, ngài ấy sẽ còn hưng phấn hơn nữa chứ? Ước gì ngài ấy mắc bẫy khiêu khích rồi nói rằng sẽ biến mình thành người phụ nữ của ngài ấy...

"Không, tôi chỉ thấy mình quả nhiên không thể trở thành hình mẫu lý tưởng của cô được. Bởi rượu và thuốc lá cũng giống như bạn gái của tôi vậy, là những thứ không thể bỏ được."

Tôi đọc được suy nghĩ thâm hiểm của Victoria và nói ra những lời đã chuẩn bị sẵn. Vì đây là hẹn hò hợp đồng nên tôi phải điều tiết tốt để xung quanh không hiểu lầm.

Phải cho thấy vẻ mặt như đang thích nhau, nhưng đồng thời vẫn giữ một khoảng cách vừa đủ để dù có chia tay bất cứ lúc nào cũng không thành vấn đề.

Đó là chiến thuật tất thắng mà tôi nghĩ ra để đối phó với Victoria. Bởi cô ấy cũng hầu như không bao giờ chủ động tiến lại gần tôi.

"Người yêu hiện tại của anh là tôi, vậy mà anh dám ngang nhiên tuyên bố sẽ ngoại tình sao? Hay là vì anh không kiềm chế được phần thân dưới nên muốn uốn éo thắt lưng với bất kỳ ai?"

- Dù là hẹn hò hợp đồng đi chăng nữa, người yêu hiện tại của ngài Astal vẫn là mình mà... Chẳng lẽ mình còn kém hấp dẫn hơn cả rượu và thuốc lá sao.

Victoria đang cố hết sức để không lộ ra sự bất an trong lòng. Nhìn cách một Thánh nữ dùng những từ như "uốn éo thắt lưng" hay "phần thân dưới", có vẻ cô ấy đang cực kỳ giận dữ.

"...Đúng là tôi đã thích trước và tỏ tình, tôi cũng biết cô vẫn chưa có tình cảm gì đặc biệt với tôi. Thế nhưng, mấy chuyện này là đời tư cá nhân mà."

Vừa nói, tôi vừa lấy lá ma lực từ túi trong của áo choàng ra rồi dùng tay vê tròn lại. Đó là vì cảm giác bất an ập đến khi tôi phải nói dối những điều không có trong lòng.

Tự dưng lại đi nói là mình đã tỏ tình với Victoria. Càng thêu dệt, lời nói dối lại càng lăn dài như quả cầu tuyết.

"Dù vậy tôi vẫn ghét. Tại sao anh phải hút thứ có mùi độc hại, thứ khiến tay anh run cầm cập nếu không được hút cơ chứ?"

- Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh một ngày nào đó anh sẽ bỏ em mà đi trước vì bệnh phổi thôi, là em đã thấy như cả thế giới sụp đổ rồi...

Victoria sử dụng thần thánh lực khiến lá thuốc trên tay tôi nảy mầm và biến thành hoa. Đến tận bây giờ tôi mới bắt đầu hiểu được lý do tại sao cô ấy lại cấm tôi hút thuốc.

"Bởi vì không có nó, tôi không thể sống nổi."

Hiểu là một chuyện, chấp nhận lại là chuyện khác. Bởi hiện tại, đây là cách duy nhất để xoa dịu nỗi bất an trong tôi.

"Vậy thì anh cứ sống như thế cả đời đi. Tôi đã nói rõ ràng là mình ghét chuyện đó rồi."

Victoria thở dài thườn thượt, rồi giật lấy bó hoa trong tay tôi và dùng chân nghiền nát nó. Có vẻ cô ấy không muốn để lại dù chỉ là một dấu vết của lá thuốc.

"...Dù sao thì, thứ hai là phải là một người đàn ông thành tín như tôi. Tôi hy vọng đó là người không bao giờ quên cầu nguyện khi ăn, và luôn gửi lời cảm ơn đến vạn vật."

"Dù có nghĩ thế nào thì cũng hoàn toàn trái ngược với tôi mà..."

Tôi gãi cằm và chìm vào suy nghĩ. Nếu một người như vậy là hình mẫu lý tưởng của Victoria, thì tại sao cô ấy lại thầm yêu một kẻ như tôi chứ?

"Thì, hình mẫu lý tưởng suy cho cùng cũng chỉ là lý tưởng thôi mà. Tôi chỉ thấy anh thật đáng yêu khi đã tỏ tình một cách quyết liệt để có được trái tim tôi."

- Mấy chuyện như cầu nguyện hay sự thành tín thì sau này khi thành vợ chồng, cùng nhau đi nhà thờ rồi rèn luyện thêm là được mà. Anh không cần phải lo lắng quá đâu...!

Thấy vẻ mặt tôi hơi trầm xuống, Victoria cười khẩy rồi vỗ vỗ vào lưng tôi. Cảm giác ấm áp và ngưa ngứa khiến trái tim tôi đập nhanh hơn.

"Cuối cùng, tôi nghĩ sẽ thật tốt nếu đó là một người đàn ông có thể cùng tôi thưởng thức những món ăn ngon. Bởi khi đi du lịch ẩm thực, đi một mình có rất nhiều bất tiện."

"...Chuyện đó thì tôi cũng làm được."

Tôi khẽ hừ mũi một cái rồi nói. Bởi tôi đã quá rõ sở thích tìm kiếm đồ ăn ngon của Victoria rồi.

Nhìn biểu cảm hạnh phúc của cô ấy khi nhét đầy thức ăn vào hai bên má như một chú sóc, tôi còn cảm thấy có chút tự hào.

"Hai người, bình thường cũng hay đi ăn riêng với nhau mà. Có phải nhờ thế mà thích nhau luôn không?"

"Cũng không có ý gì đặc biệt đâu. Chỉ là trong tổ đội của chúng ta, ngài Astal là người duy nhất có thể ăn cay giỏi giống như tôi thôi."

"Nhưng mà hai người, không phải đang hẹn hò sao? Vậy thì phải quấn quýt nhau đến chết đi sống lại mới đúng chứ?"

Nữ Tinh Linh Sư Anima nãy giờ vẫn chăm chú nghe cuộc đối thoại của chúng tôi, nhận ra điều gì đó lạ lùng liền hỏi lại.

"Tại sao hai người vừa mới yêu nhau mà lại lạnh nhạt thế này...?"

Có vẻ như cô ấy vẫn luôn nghi ngờ mối quan hệ của chúng tôi, nên ngay lập tức nhận ra khi có sự mâu thuẫn xuất hiện như thế này.

"Chuyện, chuyện đó là..."

"Là do Victoria xấu hổ thôi. Chẳng phải cậu đối với Tarion cũng ít khi thể hiện tình cảm trước mặt bọn tôi sao."

Tôi vòng một tay ôm lấy eo Victoria, kéo sát người cô ấy vào bên hông mình rồi bắt đầu biện minh.

Bởi vì cặp đôi còn lại trong tổ đội, cung thủ Tarion và Tinh Linh Sư Anima, cũng thường xuyên tỏ ra ít khi thể hiện tình cảm với nhau.

"H-Hya...!"

- Chỗ đó là điểm yếu của mình mà...!

Victoria bị tôi tóm lấy eo liền thốt lên một tiếng kêu ngắn ngủi. Phần cơ thể mỏng manh và mềm mại tưởng chừng như chỉ cần chạm nhẹ là gãy ấy đang nằm trọn trong vòng tay tôi.

"Chúng ta cũng vậy mà, đúng không Victoria? Sáng nay hai đứa mình còn ôm nhau thắm thiết lắm cơ mà."

"Vâng, đúng vậy ạ..."

Chẳng biết Victoria xấu hổ điều gì mà lại lấy hai lòng bàn tay che mặt. Đôi gò má đỏ bừng và đồng tử giãn to lộ ra qua kẽ tay.

- Ngực mình đang chạm vào cánh tay ngài Astal... Bình thường mình cứ nghĩ nó nặng nề và vô dụng, nhưng những lúc thế này lại có ích thật đấy...

"........"

Tôi nín lặng khi nghe thấy tiếng lòng của Victoria, đồng thời cảm nhận rõ ràng sự mềm mại đầy đặn trên cánh tay mình. Tôi bắt đầu hiểu được vì sao cô ấy lại có vóc dáng như vậy mặc dù ăn rất nhiều,

nên tôi từ từ nới lỏng tay để không chạm vào ngực cô ấy nữa, rồi đổi tư thế thành khẽ đặt tay lên hông cô ấy.

"Hừm, xem ra không phải là nói dối rồi. Bản thân tớ cũng đang cố gắng phân biệt rạch ròi giữa công và tư mà."

Thấy hai chúng tôi nép sát vào nhau với vẻ mặt bối rối, Anima mới chịu gỡ bỏ nghi ngờ và mỉm cười.

"...Vậy thì, hình mẫu lý tưởng của anh là gì? Anh đã hỏi về tấm chân tình của một thiếu nữ như thế này, thì tôi nghĩ anh cũng nên cho biết lý tưởng của mình đi chứ."

- Tuyệt lắm...! Victoria, mày đã thành công hỏi mà không bị sượng rồi! Từ giờ mình sẽ trở thành một người phụ nữ gần giống với hình mẫu lý tưởng của ngài Astal!

Victoria đứng sát cạnh tôi, ngước nhìn tôi và hỏi. Hương hoa thoang thoảng nơi đầu mũi cùng giọng nói dịu dàng rót vào tai đang kích thích tâm trí tôi.

"...Ngài Astal? Có chuyện gì sao ạ?"

- Em muốn trở thành một người phụ nữ quyến rũ hơn trong mắt anh.

Có lẽ vì nghe được cả tiếng lòng chan chứa tình cảm của cô ấy chăng. Khoảnh khắc này, Victoria - người mà tôi vốn chỉ coi như một đồng đội nam xuề xòa - bỗng chốc khiến tôi cảm nhận được sự nữ tính.

"Hình mẫu lý tưởng của tôi là một người chị lớn tuổi có lòng bao dung."

Để xua tan những ý nghĩ hỗn loạn, tôi quyết định nói cho Victoria biết hình mẫu lý tưởng thực sự trong lòng mình. Dù sao thì đó cũng là kiểu người hoàn toàn khác xa với cô ấy.

"Chẳng phải tôi nhỏ tuổi hơn anh sao."

- Không đời nào...! Mình không ngờ anh ấy lại thích kiểu phụ nữ lớn tuổi hơn! Thảo nào anh ấy toàn đối xử với mình như trẻ con!

"Đúng vậy. Mà, dù sao thì lý tưởng và hiện thực vốn dĩ khác nhau mà."

Tôi nhìn Victoria rồi gật đầu. Thực ra đây là một trong những lý do tôi không coi cô ấy là đối tượng khác giới.

Cô ấy chỉ là một người trưởng thành vừa mới làm lễ thành nhân, kém tôi một tuổi, nên dù có nghĩ thế nào tôi cũng không thể gạt bỏ suy nghĩ rằng cô ấy chỉ là một đứa trẻ chưa trải sự đời.

"Ví dụ như, phải bao dung ở khía cạnh nào cơ? Tôi tò mò muốn biết về những dục vọng đen tối nằm sâu thẳm trong thâm tâm một người đàn ông như anh đấy."

- Chắc chắn sẽ có phần nào đó mình có thể gỡ gạc lại được!

Victoria vừa giấu đi tiếng lòng, vừa bắt đầu hỏi tôi kỹ hơn về hình mẫu lý tưởng để tham khảo.

Tốt lắm, mình phải khiến cô ấy mất cảm tình với mình mới được.

"Tôi ước gì đó là một người chị sẽ nói 'Anh vất vả rồi, ông xã yêu♡', rồi chuẩn bị sẵn bữa tối và nước tắm khi tôi trở về nhà sau khi vùi đầu vào nghiên cứu ma pháp. Tất nhiên, nếu chị ấy chỉ mặc mỗi tạp dề không thôi thì càng tuyệt."

"........"

Victoria nghe tôi nói xong thì đờ người ra, miệng cứ lắp bắp như không thốt nên lời. Như thể đang tưởng tượng cảnh mình làm chuyện đó, đôi gò má cô ấy dần nhuộm đỏ, rồi lan tận ra cả mang tai.

- Mình đã nghi nghi rồi nhưng không ngờ anh ấy là tên biến thái thật... Không thể tin nổi...

Tốt, thất vọng rồi đấy.

Nghe thấy tiếng lòng của Victoria, tôi cảm nhận được một sự thỏa mãn như vừa thành công chuyện gì đó.

Cứ thế này, tôi chỉ cần dập tắt dần tình cảm cô ấy dành cho mình là được. Tôi nghĩ đó là cách để không làm tổn thương cảm xúc của cả hai.

Nhưng mà,

"...Từ giờ tôi sẽ ghi nhớ để tham khảo."

Trái ngược với dự đoán của tôi, Victoria lập tức đáp lời với vẻ mặt và giọng điệu đầy cứng cỏi.

- Chúng ta đúng là thiên duyên tiền định mà...! Mình cũng thích mấy thứ gợi cảm lắm, nên thỉnh thoảng còn lén ngửi mùi hương trên áo choàng của ngài Astal nữa!

Đó là vì bộ lọc tình yêu của Victoria dày đặc hơn tôi tưởng. Ngay sau đó, cô ấy đang thầm hét lên "Kyaa kyaa" trong lòng để che giấu niềm vui sướng.

- Nhưng liệu có chiếc tạp dề nào vừa với thân hình mình không nhỉ...? Cho dù có mua kích cỡ lớn nhất đi chăng nữa, chắc phần ngực vẫn sẽ thấy bức bối lắm. À, hay là mình cứ để trần như nhộng mà đón anh ấy luôn nhỉ!

Tiếng lòng của Victoria nhiệt huyết và táo bạo hơn bất kỳ ai. Nhìn cô ấy đang lên kế hoạch để trở thành mẫu người lý tưởng mà tôi đã nói, tôi không khỏi rùng mình nổi da gà.

Và rồi,

"Tôi cầu xin cậu đấy, Astal. Làm ơn nhịn thở trong vòng một tiếng được không?"

“…….”

"Tôi thực sự thấy xấu hổ vì cậu là đồng đội của mình đấy."

Tôi vừa nhận lấy những lời thóa mạ và ánh mắt khinh bỉ của anh hùng Kyle, vừa bước chân vào ngôi làng nơi sương mù đang bao phủ dày đặc trước mắt.