Do dư chấn từ việc sử dụng Idea, tôi đã trở thành kẻ phải gắn bó với chiếc giường một thời gian.
Thú thật, việc tôi còn sống đã là một phép màu.
Nếu không phải vì đặc tính của Forsaken Hollow là dù làm gì cũng không chết, thì rõ ràng đó là cú sốc đủ khiến tôi đứt hơi.
“Nào, à ơi──. Ăn đi ạ.”
“Giờ thì tay phải anh cũng cử động được rồi mà. Victoria.”
Victoria đã chăm sóc tôi tận tình chu đáo suốt gần một tuần nay. Từ việc ăn uống cho đến cả chuyện khó nói như đi vệ sinh, cô ấy đều thể hiện mặt quan tâm bằng cách nói rằng không sao đâu và giúp đỡ tôi.
Nghe những lời cô ấy nói rằng vì là người mình yêu nên chẳng sao cả, tôi lại một lần nữa cảm thấy thật may mắn vì Victoria thực sự thích mình.
Dẫu có là đồng đội, cũng khó mà để Kyle hay Tarion nhìn thấy bộ dạng này của mình.
“Giờ thì anh tự ăn được rồi mà nhỉ?”
Tôi lên tiếng với Victoria, người vẫn đang bón đồ ăn cho tôi. Dù thế nào thì tôi cũng thấy áy náy khi cứ mãi nhận sự giúp đỡ của cô ấy.
Hơn nữa, Victoria không có tài nấu nướng.
Nhìn cô ấy đem đến những món ăn được nấu bằng tất cả những gì tốt nhất để mau chữa lành cơ thể cho tôi, sự kiên nhẫn để nói những lời hoa mỹ của tôi cũng đã đến giới hạn.
Giờ là lúc phải nói ra sự thật.
Rằng thà mua đồ ăn ngoài, hoặc là để tôi tự nấu thì hợp lý hơn.
“Không được ạ. Chẳng phải lần trước anh định dùng ma pháp để đi vệ sinh rồi suýt chút nữa bị thương nặng sao.”
Thế nhưng Victoria không hề lùi bước, cô ấy đẩy chiếc muỗng về phía tôi và ra hiệu cho tôi mở miệng ra.
Đúng như lời Victoria nói, tôi từng có lần lén đi vệ sinh một mình và suýt chút nữa ngã khỏi giường.
“Cái đó, dù là em thì anh cũng thấy xấu hổ chứ.”
Dù chúng tôi đã trở thành mối quan hệ yêu thích lẫn nhau, nhưng việc cứ để đối phương nhìn thấy những bộ phận quan trọng vẫn khiến tôi thấy ngại ngùng.
“…Chẳng phải anh đã có những tiếp xúc thân mật với em khi không một mảnh vải che thân rồi sao? Anh thật lạ lùng đấy.”
“Đó là vì để loại bỏ bông hoa trên cơ thể nên mới không còn cách nào khác thôi. Lúc đó với bây giờ khác nhau chứ.”
“Có sao đâu ạ. Dù sao thì nếu hạ gục được Ma Vương, chẳng phải đó cũng là bộ phận cơ thể mà em sẽ được nhìn thấy mỗi ngày sao? Tất nhiên, hung khí cứng cáp và dày dặn như thế thì thánh nữ là em đây phải bảo quản rồi.”
Victoria nhìn tôi với ánh mắt ám muội, không ngần ngại thốt ra những lời đồi trụy.
Thậm chí cô ấy còn đặt tay lên bụng dưới của mình, tái hiện lại cả chiều dài và độ dày mà cô ấy đã thấy lúc đó.
Rốt cuộc điều gì đã khiến cô ấy trở nên kỳ lạ như thế này chứ?
Xét cho cùng, nguyên nhân có lẽ nằm ở phía tôi.
Vì dù tôi nghe được tiếng lòng của Victoria, tôi vẫn phớt lờ tình cảm của cô ấy, nên cô ấy mới trở nên cực đoan như vậy.
“…Em nói đùa mấy câu gợi tình giỏi lên nhỉ?”
“Là vì anh chỉ có phản ứng khi làm như vậy thôi ạ. Lý do em khoét một lỗ hình trái tim ở phần ngực áo thánh nữ cũng là vì điều đó đấy.”
Tôi lấy tay phải che đi gương mặt đang nóng bừng và đáp trả một cách yếu ớt, nhưng Victoria thậm chí còn dùng ngón tay kéo dãn lỗ hổng trên áo để quyến rũ tôi.
Trong khi đó, cô ấy không thể giấu nổi đôi tai đang đỏ ửng, khẽ thè lưỡi ra rồi làm như không có chuyện gì xảy ra, khiến tôi thấy cô ấy thực sự quá đỗi đáng yêu.
Tôi chỉ còn biết nhìn bộ dạng đó mà bật cười khẽ.
“Anh biết rồi. Anh sẽ ăn ngoan, nên đừng giễu cợt nữa. Dù sao thì vì nằm trên giường lâu ngày nên anh cũng nhạy cảm với kích thích lắm.”
Khác với trước đây, tôi trực tiếp bày tỏ lòng mình với Victoria.
Nói thật, tôi đã bị kích thích.
Khi một người phụ nữ xinh đẹp và tốt bụng như Victoria cứ cọ xát vào người rồi nói những lời gợi tình, thì việc không có phản ứng mới là chuyện lạ.
“…Nếu nói về kích thích, ý anh là những lời đồi trụy này, hay là những tiếp xúc cơ thể mang tính tình dục ạ?”
“Cả hai. Nói thật là máu dồn xuống dưới nên khó chịu lắm…. Nếu là người khác thì anh đã không sao rồi…. Nhưng lạ thay, là em thì anh lại không thể chịu đựng nổi.”
Thực tế, ngay cả đối với Bellamora – nữ hoàng Succubus, tôi cũng chưa bao giờ khuất phục trước dục vọng hay bị vẻ đẹp sắc dục làm cho gục ngã.
Dù một tồn tại có cơ thể xinh đẹp hay gợi cảm đến đâu quyến rũ tôi, nếu không phải là Victoria, cơ thể tôi vẫn có đặc điểm lạ là không hề phản ứng.
Có phải vì cô ấy đã cứu rỗi cuộc đời tôi vốn luôn đè nặng bởi sự tội lỗi?
Hay là vì cô ấy đã trở thành người mà tôi yêu thương?
Đó là vấn đề mà ngay cả cái đầu luôn tìm kiếm lý do hay nguyên lý hợp lý của tôi cũng không thể giải quyết được. Suy cho cùng, tình yêu vốn dĩ là thứ không có đáp án mà.
“……Vậy sao ạ.”
Đúng lúc đó.
Victoria lấy tay che mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, lộ rõ vẻ xấu hổ.
Phản ứng khác hẳn so với mọi khi.
Thông thường thì cô ấy sẽ nói tôi là kẻ đang phát tình, hoặc mắng tôi là đồ biến thái, đó mới là điều bình thường.
“Em, em xin lỗi nếu đã làm anh thấy khó chịu. Về cơ thể nam giới thì em vẫn chưa hiểu rõ lắm….”
Victoria đang xin lỗi tôi.
Cô ấy không còn dám mắng nhiếc hay khiêu khích tôi là con khỉ đang phát tình hay đồ biến thái trước mặt thánh nữ nữa.
- Vì anh luôn đẩy tâm tư của em ra, hoặc là luôn giữ khoảng cách nên em không biết….
Là người có thể nghe được tiếng lòng của Victoria, tôi biết cô ấy đã suy nghĩ thế nào mà cứ liên tục trêu đùa tôi.
Kể từ sau khi từ chối lời tỏ tình của Victoria, vì sợ lại một lần nữa bị cự tuyệt tình cảm hoặc thậm chí không thể làm bạn, nên cô ấy mới vùng vẫy như vậy.
- Nếu cứ liên tục nói đùa những lời gợi tình hay tiếp xúc cơ thể…. Em đã nghĩ rằng biết đâu một ngày nào đó cơ hội sẽ lại đến với mình, nhưng có lẽ em đã quá tham lam chăng? Mà cũng phải, anh suýt chút nữa là chết rồi mà….
Tôi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Victoria, mỉm cười như để nói rằng không sao cả.
“Victoria, không phải lỗi của em đâu. Đó là vấn đề xảy ra vì anh cứ mãi không chịu chấp nhận tình cảm của em.”
Giờ mới nói là lỗi tại mình thì đã quá muộn, tôi đã gây ra cho cô ấy những tổn thương quá lớn rồi. Chuyện này chắc là đợi khi cơ thể lành lặn hẳn thì nói sẽ đúng đắn hơn.
“…….”
Victoria lần đầu tiên không biết nên nói gì, chỉ đành để tôi vuốt ve mái tóc của cô ấy, có lẽ cảm thấy khó xử trước biểu hiện tình cảm đột ngột của tôi.
"Astal, cậu thấy thế nào? Victoria đã lo lắng đến mức tôi nghĩ mình nên đến kiểm tra tình trạng của cậu..."
*Cạch!*
Ngay lúc đó, cánh cửa đóng chặt bật mở, và những gương mặt quen thuộc bắt đầu xuất hiện.
"Tôi, tôi không thấy gì cả...!!"
"À, xin lỗi, tôi không biết hai người đang có khoảnh khắc đẹp như vậy. Thành thật xin lỗi vì đã làm gián đoạn."
"Vậy là hai người thực sự đang hẹn hò. Thành thật mà nói, tôi đã có chút nghi ngờ."
Kyle, anh hùng tóc đỏ.
Anima, nhà linh hồn học với mái tóc nâu và đôi tai gấu.
Tharion, cung thủ với đôi tai elf và mái tóc xanh.
Những đồng đội đã cùng tôi hành trình cho đến nay đã mạnh dạn xông vào tìm tôi và Victoria trong phòng quán trọ mà chúng tôi đang chia sẻ.
"Không, không sao đâu. Chúng ta có thể làm việc này sau. Phải không, Victoria?"
"V-vâng..."
Tôi mỉm cười với Victoria, nói rằng tôi sẽ vuốt tóc cô ấy sau, và cô ấy có vẻ ngạc nhiên đến mức thậm chí cắn vào lưỡi khi trả lời.
"Vậy, tại sao mọi người đột nhiên đến tìm tôi?"
Tôi đứng dậy chặn cửa khi đồng đội của mình, với những nụ cười ngượng ngùng, cố gắng đóng cửa lại.
Phải có lý do khiến họ đến tìm tôi vào một ngày ốm đau như thế này.
Họ có thể đến vì lo lắng cho sức khỏe của tôi, nhưng vẫn còn rất nhiều vấn đề chưa được giải quyết.
Tứ Thiên Vương vẫn còn hai thành viên, và chúng tôi cần bổ sung Ý Tưởng để đánh bại Ma Vương.
"Tất nhiên, chúng tôi đến vì lo lắng cho cậu...! À, thực ra còn có việc cần thảo luận về thanh thánh kiếm bị ô nhiễm..."
"Tôi nghĩ Kyle nên sử dụng thanh kiếm đó. Vì nó là thánh kiếm của anh hùng, tôi tin nó có thể gây thương tích cho Ma Vương."
Anima, nhà linh hồn học, gãi sau gáy khi nói về thanh thánh kiếm bị phong ấn cùng Dullahan.
Bởi vì chúng tôi không ở trong tình thế có thể kén chọn phương pháp để đánh bại Ma Vương Ergosum, tôi thực sự nghĩ Kyle nên là người sử dụng nó.
"Vấn đề là, mỗi khi tôi cầm thanh thánh kiếm đó, tôi nghe thấy tiếng nói của những người bị Dullahan giết hại."
Kyle nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Nếu vấn đề nằm ở những oan hồn trú ngụ trong thanh thánh kiếm, thì vẫn có cách để siêu độ chúng bằng thần thuật của Victoria.
Nhưng Kyle đã không chọn con đường đó.
Có vẻ như quá ngượng ngùng khi nói rằng đó chỉ là để khiến Dullahan chịu thêm đau khổ.
"Trong số đó, dường như có cả cha mẹ cậu và những người từ quê hương cậu. Ta đã nghe thấy có tiếng gọi tên cậu."
"Gì cơ? Điều đó... có thật không?"
Nghe lời Kyle, đôi mắt tôi không khỏi mở to. Tôi đã nghĩ rằng sẽ không bao giờ gặp lại họ nữa, nghĩ rằng cả đời này sẽ không bao giờ được tha thứ.
Có lẽ họ vẫn còn nhớ đến tôi.
"Ta không chắc. Có thể đó là mưu kế của Dullahan để thoát khỏi thánh kiếm, và ngay cả khi họ thực sự là những người cậu quen biết, ta cũng không biết liệu họ có còn giữ được lý trí hay không."
"……."
"Họ có thể oán hận cậu hoặc nói lời nguyền rủa cậu. Cậu vẫn muốn thử trò chuyện với họ chứ...?"
Anh hùng Kyle nói chuyện thận trọng hơn bao giờ hết. Anh ấy cũng hiểu rõ hơn ai hết rằng một khi nước đã đổ đi, quá khứ không thể nào lấy lại được.
Đôi khi, những hành động được thực hiện với ý định tốt nhất lại dẫn đến kết quả tồi tệ nhất.
"Astal, chúng ta hãy thử giao tiếp với họ đi."
Ngay lúc đó, có một cảm giác ấm áp khi cô ấy nắm lấy tay tôi.
"Victoria..."
"Hơn nữa, tôi vẫn chưa tự giới thiệu bản thân một cách đàng hoàng với cha mẹ cậu. Nếu chúng ta là người yêu, chẳng phải đó là điều đương nhiên sao?"
Victoria, người vẫn chưa nhận được câu trả lời thỏa đáng cho lời tỏ tình của mình, vẫn bị mắc kẹt trong vai trò của một người yêu giả.
Đúng vậy, nếu một ngày nào đó tôi phải đối mặt với quá khứ, thì chỉ có thể làm điều đó cùng với người mình thích.
"...Mang thánh kiếm đến đây, Kyle. Tôi sẽ không chạy trốn nữa."
Tôi gật đầu với Kyle và bảo anh ấy mang thanh thánh kiếm nơi Dullahan bị phong ấn đến.